처음 179줄입니다.
Các con, đừng bao giờ coi thường số phận
Bởi vì có những thứ con ít ngờ tới nhất
cũng có thể thay đổi cả cuộc đời con
Bố sẽ kể các con nghe về chuyến đi của bố tới Chicago.
Bọn an ninh thật là lắm chuyện.
Công nhận. Lại còn rờ cả người anh.
Ahm, cửa số 23. Đi thôi.
Nếu chúng ta lỡ chuyến bay này, anh sẽ không thể tha thứ cho bản thân.
Các con sẽ tự hỏi sao chuyến bay này quan trọng thế?
Cùng quay lại câu chuyện về mùa thu năm 2006.
Khi bố vừa mới bán bản thiết kế và trở thành
người quản lý dự án trẻ nhất trong lịch sử của công ty.
Thế là bất ngờ bố trở thành mục tiêu mời gọi của các công ty.
Một công ty thậm chí còn định cho bố điều hành toàn bộ văn phòng New York của họ.
Họ đã đặt cho bố chuyến bay cho buổi phỏng vấn cuối cùng ở ngay tại trụ sở chính ở Chicago.
Đó là một cơ hội rất hiếm có.
Đó là một sự may mắn đối với bố. Nhưng chỉ có một vấn đề là...
Xin chào, đợi tôi với, chúng tôi có hai người.
Xin lỗi, các bạn đến muộn mất rồi, tôi đã đóng cửa.
Vâng, nhưng tôi nghĩ là chỉ cần kéo mạnh một cái là mở được cửa.
Hmm, tôi cũng mong như thế, nhưng mà, một khi tôi đã đóng cửa.
Thì không ai được phép ra ngoài đường phi trường cả.
Trừ anh kia.
Làm ơn đi , tôi mà lỡ chuyến này, tôi sẽ không được phỏng vấn cho công việc tôi mơ ước.
Tôi rất tiếc, thưa ngài.
Là công việc mơ ước của anh ấy đấy! Chẳng nhẽ chị cũng không mơ ước một công việc nào đó?
Một việc mà khi chị còn bé, chị vẫn luôn hằng ao ước?
Điều tôi muốn nói là, trời ạ, chắc chắn chị phải từng đi ngủ mà nằm mơ được làm công việc...
Tôi muốn nói đó là công việc...
Đây là một công việc tuyệt vời.
Làm ơn đi, tôi phải lên chuyến bay này.
Để tôi xem đã. Nhưng chắc cũng chả được đâu.
Vâng cảm ơn cô.
Đồng phục của cô hơi bị đẹp đấy.
Được rồi.
Người ta vẫn chưa tháo thang đâu, các bạn vẫn còn cơ hội.
Giờ thì còn tùy thuộc vào phi công trưởng nữa, người ta sẽ gọi lại bây giờ đây.
Hay quá, hãy cho chúng tôi biết thêm thông tin ngay khi có thể.
Được rồi, và tương lai tới, tôi khuyên các bạn nên
tới sân bay trước chuyến bay một tiếng rưỡi,
chứ đừng có mà đến lúc mà máy bay chuẩn bị cất cánh.
Vâng, là lỗi của tôi.
Tôi phải đến tòa sáng nay để nhận bản án
Không phải tội ác gì nghiêm trọng đâu.
Vâng, do anh ấy định đi quịt tàu điện ngầm.
Hình như cậu hơi có vấn đề với mấy vụ đi lại hả.
Vâng tôi nghe?
Ồh, tốt quá rồi.
À mẹ tôi gọi, bà ý vừa tìm được cái khuyên tai bị mất.
Ngồi đi. Có gì tôi sẽ báo với các bạn sau.
Mẹ tìm thấy ở đâu vậy?
Hi vọng cái điện thoại đó có chế độ cuộc gọi chờ.
Anh đã báo lại cho công ty chưa?
Người ta đã chọn lọc còn có ba người, và anh nghĩ chắc họ sẽ phải quyết định trong hôm nay.
Anh nghĩ là nếu mình mà đến muộn thì sẽ hơi bị bất lợi.
Anh dốt ghê.
Tự dưng lại đi đi quịt tàu điện ngầm?
Thôi mà, đừng khắt khe với bản thân như thế.
Và đấy toàn là lỗi của Barney mà?
Cô ấy nói đúng, hầu như toàn là do Barney.
Trước đó vài tháng.
Ơ, Marshall, sao lại bị gẫy chân ah?
Ổ ôi, đau thế. Anh có muốn uống thuốc giảm đau không?
Em biết anh không thích thuốc giảm đau mà.
Lần đầu tiên gẫy xương đấy ah.
Thế là có thể quẳng luôn cái thuyết "Không thể bẻ gãy" đi rồi nhé.
Marshall từng nghĩ anh ấy sẽ chả bao giờ bị bệnh tật gì cả.
Ờ ờ, để tớ nói cho mà nghe, Tớ còn chưa bị gẫy bất kỳ cái xương nào.
Tớ còn chưa bị ốm, thích thì tớ còn có,
thể huy động sức mạnh siêu nhân.
Ted, kể cho cô ấy về chiếc cửa nặng đi.
Có một chiếc cửa rất nặng. Cậu ấy mở nó.
Chỉ bằng một cái kéo.
Chắc cậu phải đau lắm, thế là không thi chạy ngày mai được rồi.
Ừ. Bố khỉ,
Mất bao nhiêu công tập chạy.
Tập chạy á.
Sao hả?
Chạy mà cũng cần tập. Cứ cắm đầu mà chạy thôi.
Cậu đang đùa đúng không?
Ai thèm. Tớ thích chạy marathon lúc nào chả được.
Như ngày mai ý hả, cậu nghĩ có thể thức dậy, lăn xuống giường, rồi cứ thế mà tham gia thi chạy
Marathon của thành phố New York ý hả? Chuẩn lun.
Barney, Chạy 42km đấy ông ạ.
Cảm ơn, Canada. Tôi xin bình luận thêm.
Barney, xấp xỉ 26 dặm đấy.
Đây là cách để chạy marathon.
Bước một, bạn bắt đầu chạy.
Và không có bước hai.
Được rồi, nói thì dễ, làm thử đi xem nào.
Cầm lấy số thứ tự của tớ mà chạy.
Tớ cá 50$ là cậu sẽ không thể chạy đến đích.
50$ thôi á?
Bố tổ, Ông ơi, nếu tôi thắng, tôi sẽ mua được cả cái kem ốc quế đấy.
Chơi 10,000$ thì chơi.
Cậu đúng là bị nghiện cờ bạc rồi. Tớ chỉ cá với cậu 50$ thôi.
Thế thôi, nghỉ đi. Rồi, 50$ thì 50$.
Sáng hôm sau, khi cuộc thi bắt đầu
bọn bố đã tập trung ở máy tính Marshall.
Mỗi người tham dự đều đuwojc gắn con chip để có thể được theo dõi trên mạng,
Barney cũng được gắn chip ở giày.
Ơ, bắt đầu rồi à! Quả này hay rồi.
Uầy cậu ấy chạy đến chặng thứ hai rồi.
Cái máy theo dõi này hay thật.
Khi nào cưới, mỗi đức mình làm một cái nhé.
Nhìn khoảng thời gian cậu ấy chạy kìa. Ấn tượng quá.
Chắc chắn cậu ấy chơi bẩn rồi. Cậu ấy biết chúng mình sẽ xem.
Ừ, Cậu ấy sẽ làm mọi thứ để chiến thắng vụ cá cược.
Nhớ lần cậu ấy cá rằng nhóm Man At Work hát bài "Hungry Like the Wolf" không?
và lậu cậu ấy biết họ không hát bài ấy, cậu ta đã thuê họ để họ hát?
Ừ, kẻ trông khá giống "Barney" đang chuẩn bị chạy qua cầu Queensboro.
và tới Đại Lộ Số Một trong vòng một giờ tới. Nhưng mà...
chả có chuyện thằng ý là Barney cả.
Đúng là cậu ấy rồi.
Ê! Nước của tôi.
Đúng vậy đấy, chạy là biết điều đấy!
- Sao nào, bọn không thể chạy? - Quá khiếp.
- Rất ấn tượng, Barney. - Ghê chứ hả?
Thành tích của tớ là hơn một tiếng rưỡi,
tớ chạy nước rút ở đoạn cuối, vòng qua đoạn cua gấp
vượt lên dẫn đầu
và giành chiến thắng.
Tớ không nghĩ người trong câu chuyện đó lại có thể là người chiến thắng.
Thế 50$ của tớ đâu nào?
Rồi rồi.
Tớ phải thừa nhận, cậu xứng đáng với cái này.
Hừ, không thể tin là người ta chưa làm đồng xu 50$.
Thôi, tớ về đây. Hoặc là đi tập thể hình.
Ah này, ahm, tất cả người tham gia hôm nay đều được đi tàu điện ngầm miễn phí đấy.
Ô, cậu nói đúng, tớ đi thử "tàu điện ngầm".
Nghe nhiều rồi mà chưa thử. Ơ hơ. Nhìn tớ đi. Tớ chỉ đi vi hành thôi.
Có lẽ cuối tuần tớ sẽ nghỉ ngơi
và gọi cho bạn gái tớ tối nay.
Cậu đang hẹn hò với một cô gái ở New Jersey à?
Đâu mà.
Vậy là Barney đã làm được. hoàn thành cuộc thi chạy.
Nhưng một lúc sau... Bố đã nhận được một cuộc gọi thú vị.
- Alo? - Ted, tớ Barney đây.
Nghe này, tớ cần cậu đón tớ ở dưới chỗ tàu điện ngầm.
Hả, cậu đang nói gì thế?
Tớ đã ngồi, tập trung nghĩ về công việc của mình.
Người thắng cuộc.
Các cô biết tôi nói gì mà.
Phố 86.
Chân tớ không còn hoạt động nữa.
Tớ đã đi trên tàu 2 vòng liền.
Tớ nhìn thấy chỗ mà tàu có thể quay đầu.
Ted, cậu sẽ không muốn nhìn thấy nó quay đầu như thế nào đâu.
Chân Barney đơ rồi.
Cậu ấy đi tàu hai vòng liền vì không thể xuống khỏi đó.
50$ ý nghĩa nhất mà tớ từng tiêu.
Nghe tớ bảo này, Ted.
Tớ sẽ mất sóng bất cứ lúc nào. Tớ đang ở trên cao bằng bốn cái 4 ô
và 6 cái tàu tốc hành cộng lại, đi về phía nam của công viên Pelham Bay ở Bronx
Đón tớ ở trạm của phố 86, nhé, nửa tiếng nữa?
Được rồi, tớ tới đây.
Ở yên đấy nhé.
Ồ thôi nào. cậu không định nhường ghế cho cả cậu bé kia ư?
Tôi rất tiếc, tôi không thể.
Đồ bẩn tính.
- Barney?! - Ted!
Khônggg...!
Thấy chưa? Nếu như Barney không tham dự cuộc thi,
Anh sẽ không phải bị mắc lỗi đó,
anh sẽ không có giấy hẹn của tòa vào hôm nay, và chúng ta sẽ không bị muộn.
Em nói phải. Toàn tại cậu ấy.
Như cái hôm Giáng Sinh mà cả lũ bị phát ban ấy.
Thôi, để anh đi xem xem thế nào rồi.
- Đặt được hai chỗ rồi. - Thật chứ? Tuyệt quá!
Không, không phải anh. Đang bảo mẹ tôi về chuyện đi xem Blue Man Group biểu diễn.
Mẹ à, con gọi lại sau nhé?
Thế chuyến bay của chúng tôi sao rồi? Chúng tôi lên được chưa?
Tôi vẫn đang chờ...A.
Có vẻ như chuyến bay của anh cất cánh rồi.
Hả? Không, không, tôi phải đi Chicago hôm nay.
Thế là người ta chưa gọi lại cho chị à?
Đấy là đặc trưng của phi công, người ta không gọi điện khi đang làm việc
và cũng không gọi lại sau khi bạn ngủ với họ hai đêm
trong khách sạn Radisson ở Orlando.
No comments yet. Be the first to leave one.