처음 200줄입니다.
Nhiều truyền thuyết lạ đã kể về những khu rừng ở Ấn Độ...
nhưng không chuyện nào lạ cho bằng chuyện về cậu bé Mowgli.
Chuyện bắt đầu khi sự yên lặng của khu rằng bị phá vỡ
bởi một âm thanh lạ.
Âm thanh đó chưa từng
xuất hiện trong khu rừng
Đó là một em bé!
Giá mà tôi biết được tôi sẽ liên quan đến chuyện này như thế nào...
thì tôi đã không tò mò và đã bỏ đi ngay.
Cậu bé cần phải được cho ăn, và ngay.
Đi tới ngôi làng gần nhất cũng phải mất vài ngày đường...
mà không có mẹ thì cậu bé sẽ sớm chết đói.
Rồi tôi chợt nghĩ ra.
Một gia đình nhà sói mà tôi biết
vừa sinh ra một lứa con.
Tôi biết sói mẹ sẽ đồng ý
vì bản năng làm mẹ...
nhưng còn sói cha Rama thì tôi không chắc.
Đã mười mùa mưa đi qua.
Tôi thường ghé qua xem thằng bé Mowgli như thế nào.
Nó là đứa được bọn sói con rất yêu thích.
Không có em bé nào hạnh phúc hơn nó.
Nhưng tôi biết rồi có ngày...
nó phải trở lại với giống nòi của mình.
Một tối nọ, những trưởng lão sói họp tại Đá Hội Đồng...
bởi vì con hổ Shere Khan...
đã trở về khu rừng.
Cuộc họp này sẽ làm thay đổi hoàn toàn tương lại cậu bé.
Shere Khan chắc chắn sẽ giết thằng bé và những ai bảo vệ nó.
Chúng ta đều nhất trí về những việc phải làm chứ?
Bây giờ, nhiệm vụ khó chịu của tôi là đi nói với cha thằng bé.
Rama. Lại đây.
Vâng, Akela?
Hội đồng đã quyết định.
Thằng bé không được sống trong đàn nữa.
Nó phải lập tức ra đi.
Ra đi?
Ta xin lỗi, Rama. Chẳng còn cách nào khác.
Nhưng mà thằng bé...
Nó là con tôi.
Chắc chắn là nó phải nhận được sự bảo vệ của cả đàn.
Nhưng, Rama, ngay cả sức mạnh cả đàn
cũng không địch lại được con hổ.
Mà nó cũng không thể sinh tồn một mình trong rừng.
Akela, có lẽ tôi giúp được.
Anh à, Bagheera? Bằng cách nào?
Tôi biết một khu làng sẽ là nơi an toàn cho thằng bé.
Mowgli và tôi đã cùng nhau vào rừng nhiều lần.
Tôi chắc nó sẽ theo tôi.
Vậy đi nhé. Chẳng còn nhiều thời gian đâu.
Chúc may mắn.
Bagheera. Cháu buồn ngủ rồi.
Ta không về nhà sao?
Mowgli, lần này chúng ta sẽ không về đâu.
- Chú sẽ mang cháu đến làng của con người. - Nhưng tại sao ạ?
Bởi vì Shere Khan đã trở lại khu rừng.
Và hắn đã thề sẽ giết cháu.
Giết cháu? Nhưng tại sao hắn muốn làm thế?
Hắn ghét con người.
Và hắn sẽ không chờ cho đến khi cháu trở thành một người đàn ông...
trở thành một thợ săn với cây súng.
Thế thì chỉ cần giải thích cho hắn là cháu sẽ không trở thành người như vậy.
Vớ vẩn. Chẳng ai có thể giải thích cho Shere Khan.
Có thể là thế. Nhưng cháu không sợ.
- Ngoài ra, cháu... - Thôi đủ rồi.
Chúng ta sẽ qua đêm ở đây.
Mọi thứ sẽ tốt hơn vào sáng mai.
Nhóc?
Nhóc!
Đi nào, treo lên cây. Trên đó an toàn hơn.
Cháu không muốn ở làng của con người đâu.
Nhanh lên, lên đi.
- Trèo lên cành đó ạ? - Phải.
Cháu chỉ trèo được vậy thôi sao?
Thân cây này to quá.
Với lại cháu không có móng vuốt.
Giờ thì ngủ đi.
Ngày mai còn phải đi xa đấy.
Cháu muốn ở trong rừng cơ.
Hừ, cháu sẽ không sống được quá một ngày.
Cháu không sợ.
Cháu biết tự lo cho bản thân.
Ta nói.
Chúng ta có gì đây nào?
Một cậu bé con người.
Thơm ngon.
Đi đi và để tôi yên.
Đúng là tôi nên làm thế, nhưng tôi sẽ không làm.
Ngủ đi nào, cậu bé người.
Đúng rồi.
Ngủ đi.
Ngủ đi.
Ngủ đi cậu bé.
An nghỉ vĩnh hằng.
Ngủ.
Ngủ.
Bagheera.
Coi nào, tranh cãi chỉ thêm vô ích mà thôi.
Không nói chuyện đến trời sáng.
Đến sáng cậu bé không còn ở đây đâu.
Ừ, cậu bé ở đây chứ. Ta...
Khoan đã Kaa!
Ôi cái xoang mũi tôi.
Anh vừa phạm một sai lầm nghiêm trọng đấy anh bạn.
Rất ngu ngốc...
Không không, Kaa, tôi chỉ...
lỡ tay.
Nhìn vào mắt tôi khi tôi đang nói chuyện.
Xin anh, Kaa...
Cả hai mắt.
Anh vừa tự
kết án mình đấy.
Nhìn kìa, Bagheera!
Bagheera. Tỉnh lại đi Bagheera.
Hả...?
Các người hãy đợi đến lúc ta cuộn tròn các ngươi lại đi.
Bagheera, đuôi hắn bị thắt nút kìa!
Nó sẽ chậm đây
cái trườn của tôi.
Cháu có thể tự lo cho bản thân được nhỉ?
Cháu có thể sống trong rừng được mà nhỉ?
Vâng, cháu muốn ở lại khu rừng.
Chú nói lần cuối, đi ngủ đi.
Một cuộc diễu hành!
Ôi không.
Chào. Cậu làm gì thế?
Hành quân.
- Tớ theo được không? - Được. Cứ làm theo tớ.
Nhưng đừng có nói chuyện trong hành. Vi phạm quân kỷ đấy.
Đằng sau, quay!
Hướng ngược lại. Quay lại đi.
Đắng sau,
quay!
Đại đội, đứng!
Nó nghĩa là dừng lại đấy.
Đại đội, nhìn trái!
Hành quân, hành quân, hành quân.
Cái chân tôi rã rời mất rồi.
Tôi muốn xin chuyển qua đàn khác này.
Hàng ngũ im lặng!
Chỉnh đốn hàng ngũ.
Kiểm tra...
vũ khí!
Giương mũi của cậu lên.
- Như thế này à? - Đúng rồi.
Miệng mồm bẩn quá.
Binh sỹ, nhớ rằng trong chiến trận cái vòi có thể cứu mạng anh.
Hãy giữ nó cẩn thận.
- Vâng, thưa sếp! - Tốt. Tiếp theo.
Cần phải lau chùi sạch sẽ cái mũi lê này.
Vâng thưa sếp.
Tinh thần nhà binh.
Đó là cách tôi gầy dựng được chức hàm
ở lữ đoàn voi số 5 Maharajah.
Hồi năm 88, đó là... phải năm đó không ta?
Tới rồi. Lại Chữ thập Victoria ra đấy.
Đó là năm tôi nhận huân chương Chữ thập Victoria
vì tinh thần quả cảm, trách nhiệm.
Ngày đó là thế đấy.
Kỷ luật. Kỷ luật là tất cả.
Xây dựng tính cách và những chuyện tương tự.
À
tôi nói đến đâu rồi nhỉ?
À phải. Kiểm tra.
Rất tốt.
Bỏ cái sự nhăn nhở ngớ ngẩn đó, anh lính. Đây là quân đội.
Nhìn thẳng.
Trung úy, tóc của cậu không đúng quy định.
Hơi lòe loẹt, cậu có nghĩ vậy không?
Đây, khá hơn rồi đấy.
Còn cậu.
Con đây rồi.
Khép chân lại kìa con trai.
Vâng thưa cha.
- Thưa ngài. - Tốt hơn rồi.
Á à, lính mới hả?
- Vòi của cậu đâu rồi? - Này!
Dừng lại!
Một cậu bé người! Đây là một sự mưu phản! Phá hoại!
Không có cậu bé người trong rừng của ta!
- Đây không phải rừng của ông! - Bình tĩnh nào,
tôi sẽ giải thích, Hathi.
Đại tá Hathi, làm ơn.
Vâng, vâng, đại tá Hathi.
Thằng nhóc này đi với tôi. Tôi đưa nó về làng của con người.
- Nó ở lại làng à? - Ông có lời hứa của Bagheera.
Tốt.
Nên nhớ, voi không bao giờ quên đâu.
Tôi không biết quân đội ngày nay thế nào nữa.
Bọn trẻ trâu. Các ngươi nghĩ mình là ai?
Tiếp tục nào!
Bên phải, quay!
Đi đều, bước!
Anh à, anh có quên gì không?
Vớ vẩn, Winifred, gái già.
Voi thì không bao giờ quên.
Anh vừa để quên con trai chúng ta.
Con trai... chúng ta? Con trai!
Phải, phải, phải. Chí phải.
Đằng sau, quay! Đều bước.
No comments yet. Be the first to leave one.