처음 200줄입니다.
MỘT BỘ PHIM CỦA NETFLIX
NĂM NĂM SAU
Tên đầy đủ của nó là Jatil Yadav.
Nó là cảnh sát.
Đẹp trai quá đi mà!
Anh ấy da nâu.
- Gì cơ? - Anh ấy da nâu.
Nhưng tốt bụng.
Tôi sẽ quay lại ngay.
Mẹ!
Gì vậy? Tránh ra!
Sao lại đưa cô đó xem ảnh con?
Đã nói con cười một chút, nhưng mặt con thật sầu.
Nhìn lại hình của mình đi.
Đã nói mẹ đừng làm thế.
Đây là đám cưới đồng nghiệp con. Các đồng nghiệp của con ở đây.
Mẹ ước được thấy con là chú rể trên sân khấu.
Anh Yadav, Ấn Độ muôn năm!
- Ấn Độ muôn năm! Ông Mishra. Khỏe không? - Tôi khỏe.
Đây là mẹ tôi.
- Chào bà. - Xin chào.
Tôi là Manoj Kumar Mishra. Khi nào bà sẽ cưới vợ cho anh ấy?
Anh ấy là trai chưa vợ duy nhất ở đồn.
- Đây là vợ tôi. Chào đi. - Xin chào.
Rồi thì anh ấy cũng cần lập gia đình.
Ngay khi tìm được một cô gái tốt và nó đồng ý,
tôi sẽ mời anh ngay.
- Nào, để con đưa mẹ về. - Sao đi sớm thế? Bữa tối chưa bắt đầu mà.
- Ra ăn bánh chaat nào. Đi thôi. - Dậy, Sonu.
- Đi nào, Sonu. Con muốn chaat nhỉ? - Đi thôi.
- Nào, Sonu. - Đi nào.
Mẹ không thèm hâm đồ ăn cho con,
nhưng lại sẵn sàng làm trò vớ vẩn khiến con bẽ mặt.
Con từ chối ăn ở tiệc cưới...
thì chỉ còn cơm nguội thôi, con trai.
Sao lại cho cô đó xem ảnh của con?
Không thấy váy của cô ta à?
Nghĩ đó là mẫu người của con?
Con là đồ ngốc!
Con muốn một cô gái tử tế.
Tính tình tốt,
biết rõ giới hạn của mình.
Con lúc nào cũng cáu kỉnh.
Không cô nào ưng con đâu. Nên cô nào con cũng phàn nàn.
Thế còn việc con dành hàng giờ lên mạng để ngắm gái?
Còn lựa chọn nào khác khi gia đình không quan tâm?
Con lên mạng tìm các cô để cưới. Cứ kiểm tra nếu muốn.
- Mẹ biết gì... - Mật khẩu đây, kiểm đi!
Sao mẹ phải kiểm tra?
Con muốn tiên nữ mà.
Người xinh đẹp, khiêm tốn, rao giảng lời Thượng Đế.
Mẹ biết tìm người như thế ở đâu?
Lịch sự...
ngoại hình bình thường.
Con đâu đòi hỏi nhiều.
Tình yêu là duyên số, con ơi.
Hết sức vớ vẩn.
Dù sao đó cũng là cuộc đời con.
Mẹ tin một người bạn đời là người con thích sống cùng,
hòa hợp với con, không phải người được thế giới chấp nhận.
Cho con biết, vẻ ngoài có thể chỉ là dối trá.
Vâng, thưa sếp?
Tôi sẽ có mặt.
Ăn cơm đã.
- Ấn Độ muôn năm. - Ăn trước đi.
Đó là đồn trưởng. Ông ấy có thể nghe.
"Ăn trước đi!" Con đang ăn đây!
Thanh tra Jatil Yadav.
Vâng, xin chào. Vào đi.
Có chuyện gì?
Chủ nhân ngôi nhà này, Thakur Raghubeer Singh, đã chết.
Thưa anh, tôi là Ramesh Chauhan, em rể.
- Đã có hoạt động gì ở đây à? - Vâng.
Hôm nay đám cưới Raghubeer Singh.
Của Raghubeer Singh?
Phải, cưới lần hai.
Chị gái tôi mất vài năm trước.
Đi, xác ông ấy nằm trên lầu.
Cháu đi đâu thế Karan. Này!
Đây là Karan, con trai Raghubeer Singh.
Karuna!
- Karuna! - Vâng, thưa cha!
Ra đây. Đưa em vào trong. Thanh tra đến rồi.
Karan, vào trong đi.
Em sao thế?
Chị bảo em ăn chút gì mà.
Buổi lễ kết thúc lúc chín giờ tối. Rồi đến tiệc tối,
sau đó chúng tôi phát hiện sự việc. Anh vừa gặp các con của ông ấy.
Cẩn thận miểng chai!
Chunni!
Sao lại đổ bể hết thế?
Con làm rơi cái đèn lồng.
Đợi giờ tốt mới dọn dẹp à?
Có người dẫm thì sao?
Con đã dọn sạch các mảnh vỡ.
Cứ làm như mẹ chị bảo. Đừng có cãi.
- Mọi người đều đang buồn bực. - Ừ, tôi hiểu.
Anh ấy là cảnh sát.
Thanh tra Jatil Yadav.
Đây là Vikram Singh, cháu Raghubeer Singh.
Cậu ấy phát hiện thi thể.
- Anh Mishra, lên lầu đi. - Lên lầu đi.
Anh nói không bị mất gì.
Theo như tôi thấy, mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Trừ ông ấy.
Anh đến đây lúc mấy giờ?
Khoảng 12... không, lúc 12:30.
Vài người cần đến đền thờ, nên họ gọi tôi.
- Khi trở lại, thì thấy cảnh này... - Gọi anh? Vậy anh đã không ở đây?
Tôi đưa hôn thê của tôi đến đường MG.
Lúc mấy giờ?
Lúc 9:30.
- Anh quay lại lúc nào? - Có lẽ khoảng 11 giờ hay 11:15.
Từ đường MG đến đây chỉ mất 15, 20 phút.
Sao anh đi lâu thế?
Thật ra, giờ là mùa cưới.
Nhiều đám rước nên hay kẹt xe.
Ngay lúc đó có một đám rước trên đường.
Lúc đó mấy giờ?
Khoảng 10:00 hoặc 10:30.
Tôi đoán... cả khu yên tĩnh hơn lúc 11:00 tối.
Ai là người cuối cùng thấy ông ấy còn sống?
Tôi đã nói chuyện điện thoại với bác.
Khoảng 11:30.
Điện thoại của ông ấy à?
Ừ.
- Mishra. - Vâng, thưa sếp.
Gọi về đồn và yêu cầu...
bộ dụng cụ giám định pháp y đến từ Delhi.
Ta có thể lấy nó nhưng ta chưa biết cách sử dụng.
- Gọi cấp cứu đi. - Vâng.
- Và niêm phong căn phòng. - Vâng.
Cái này được giữ ở đâu?
Là của ông ấy.
Đi, tôi sẽ chỉ cho.
Ngay khi thấy nó, tôi biết nó của Raghubeer.
Ông ấy cất nó trong tủ.
Có người đập vỡ kính và lấy nó.
Hẳn là đập vỡ bằng thứ này.
Sao lại đụng vào? Để nó lại đi. Nhanh!
Rất nhiều kính vỡ...
có một phát súng...
vậy mà...
không ai nghe gì ư?
Nhìn khu này xem.
Các vị khách bắn rất nhiều phát súng.
Ai cũng có súng.
Làm sao biết nguồn gốc của tiếng súng chứ?
- Anh là em rể ông ấy nhỉ? - Ừ.
Vợ trước ông ấy là chị anh?
Ừ. Cũng là người giám hộ con trai ông ấy.
Thằng bé học trường nội trú ở Gwalior.
Raghubeer yêu cầu tôi đưa Karan đến, nên tôi đã làm.
Đằng này.
Đi nào.
Và ở đây có một lối khác.
- Cầu thang này dẫn lên mái à? - Tới bể nước trên lầu.
Để leo lên các bể nước mà chúng tôi thường mua.
Anh ở lại đây.
Thưa sếp.
Con rể của người quá cố, anh Sisodiya đang ở đây và làm ầm lên.
- Mấy người nghĩ là trò chơi à? - Nghe tôi này.
Mấy người thấy vui lắm sao?
Cứ ngồi không đi, rồi tất cả sẽ phải van xin, hiểu chưa?
- Ông ấy sẽ khiến ta đi ăn xin hết! - Này.
- Đi chết đi! - Người anh em, nghe này.
Mấy người xấu hổ không dám đuổi ả đi!
- Con trai. - Các người cứ đứng trơ mắt nhìn!
- Anh. - Tránh ra! Bỏ tao ra!
Cứ chờ xem. Tao sẽ xử con nhỏ đó!
Này, tránh ra! Mày là ai? Tránh!
Tránh ra! Này!
- Thôi làm loạn đi. - Bắn nó!
Tao sẽ bắn nó. Sao nó dám đụng tao hả?
Giữ cho nó bình tĩnh.
- Anh. - Thả tao ra.
- Này. Vào trong đi. - Sao dám đụng tao? Biến đi!
Mày định đụng tao à?
Làm đi!
Coi chừng đó, biết chưa?
Sau cha mày, tao là chủ cái nhà này.
Chỉ mình tao!
Anh ơi!
Mẹ.
Thế này...
Để tôi nói rõ với mọi người.
Tôi sẽ điều tra tội ác xảy ra ở đây.
Tôi sẽ quyết định bắt ai và đuổi ai.
Không ai được ra ngoài mà không được tôi cho phép, rõ chưa?
Không ai cả!
- Mishra, lấy thông tin của mọi người. - Vâng, thưa sếp.
Tôi vào được chứ?
Chunni, giờ cô không gặp ai cả.
Cô phải gặp tôi.
Hoặc ở đây hoặc ở đồn cảnh sát.
Được thôi. Tìm một nữ cảnh sát, rồi tôi đi với anh.
Nữ cảnh sát Kamla Kumari còn nghiêm khắc hơn tôi.
Hợp tác với tôi thì tốt hơn.
Cô đến từ đâu?
Tôi không gặp người nhà cô trong dịp vui này.
No comments yet. Be the first to leave one.