最初の200行です。
ĐỀN BÙ GẤP ĐÔI
Xin chào, Mr. Neff.
- Làm việc muộn nhỉ, Mr. Neff? - Cũng đủ muộn. Đi thôi.
- Trông ngài mệt mỏi quá. - Tôi ổn mà.
- Công việc bán bảo hiểm thế nào, Mr. Neff? - Cũng được.
Họ chẳng bao giờ bán cho tôi thứ gì. Họ nói tim tôi có chỗ nhược.
- Uh-huh. - Tôi nói đó là chứng phong thấp.
Tầng 12.
Phòng Thư Báo
Walter Neff chuyển tới Barton Keyes, Trưởng Ban Bồi Thường.
Los Angeles, 16 tháng Bảy, 1938.
Keyes thân mến:
Tôi đoán anh sẽ gọi thứ anh sắp được nghe là một lời thú tội.
Tôi không thích từ thú tội.
Tôi chỉ muốn phơi bày cái điều anh không thể thấy được, vì nó nấp ngay dưới mũi anh.
Anh cho mình là một trưởng ban bồi thường số dách, như một con sói đánh hơi sự lừa lọc.
Và có lẽ đúng thế thật, Keyes nhưng hãy nhìn vào vụ Dietrichson này xem
Tai Nạn và Đền Bù Gấp Đôi.
Công nhận là anh đã làm khá tốt, Keyes.
Anh nói đó không phải tai nạn. Duyệt.
Anh nói đó không phải tự tử. Duyệt.
Anh nói đó là vụ giết người. Duyệt.
Anh nghĩ đã chốt xong vụ này rồi chứ gì?
Tất cả đã được bọc trong giấy lụa, thắt ruy băng hồng.
Xong xuôi hết rồi
Nhưng chưa xong đâu, bởi anh mắc một sai lầm
chỉ một sai lầm bé tí tẹo.
Đến cái lúc điểm mặt tên sát nhân, anh đã điểm sai người.
Biết ai đã giết Dietrichson không?
Giữ chặt điếu xì gà rẻ tiền của anh nhé, Keyes.
Tôi giết Dietrichson đấy.
Chính tôi, Walter Neff, người bán bảo hiểm,
35 tuổi, độc thân, không có vết sẹo hữu hình.
Cho đến cách đây một lúc, thì là vậy.
Phải, tôi đã giết hắn.
Tôi giết hắn vì tiền...
và vì một người phụ nữ
và tôi chẳng lấy tiền và tôi chẳng có người phụ nữ.
Hay nhỉ?
Chuyện bắt đầu vào tháng Năm.
Vào cuối tháng Năm, đúng vậy.
Tôi phải tới Glendale để giao hợp đồng cho mấy xe tải chở bơ sữa.
Trên đường về tôi sực nhớ chuyện gia hạn bảo hiểm ô tô ở Đại Lộ Los Feliz.
Nên tôi quyết định đi tới đó.
Đó là một trong những căn nhà kiểu Tây Ban Nha ở California
từng khiến dân tình phát sốt hồi 10 hay 15 năm trước.
Cái nhà này hẳn phải ngốn của ai đó 30.000 đô,
cỡ đó, nếu hắn đã từng trả xong.
Mr. Dietrichson có nhà chứ?
- Ai muốn gặp ổng? - Là Neff. Walter Neff.
- Nếu anh định bán thứ gì... - Tôi chỉ muốn nói chuyện với Mr. Dietrichson...
... không phải lạc quyên gì đâu.
- Nghe này, Mr. Dietrichson đi vắng rồi. - Bà đoán chừng nào ổng về?
Ổng sẽ có nhà khi ổng về đây, nếu điều đó giúp gì anh.
Chuyện gì thế, Nettie? Ai thế?
Việc liên quan đến Mr. Dietrichson.
Tôi là Mrs. Dietrichson đây. Có chuyện gì?
Bà khỏe chứ, Mrs. Dietrichson.
Tôi là Walter Neff, Pacific All-Risk.
- Pacific gì? - Hãng Bảo Hiểm Pacific All-Risk.
Là về chuyện gia hạn bảo hiểm ô tô.
Tôi đã cố liên lạc với chồng bà 2 tuần nay... Ổng không lúc nào có mặt ở văn phòng.
Tôi giúp được gì chăng?
Hợp đồng đã hết hạn vào ngày 15.
Tôi ghét phải nghĩ đến việc xe bà bị bể chắn sốc
hay gì ấy khi bà không được trang bị đầy đủ.
Có lẽ tôi hiểu ý anh, Mr. Neff.
- Tôi chỉ đang tắm nắng thôi. - Tôi mong là không có chú bồ câu nào xung quanh.
Về chuyện hợp đồng, Mrs. Dietrichson... tôi ghét làm mất thì giờ của bà...
Không sao đâu.
Nếu anh có thể chờ đến khi tôi phủ cái gì lên người, tôi sẽ xuống ngay thôi.
Nettie, dẫn Mr. Neff đến phòng khách đi.
Phòng khách ở đâu vậy?
Trong kia, nhưng họ đã khóa tủ rượu rồi.
Chả sao. Tôi luôn mang theo những chiếc chìa riêng.
Phòng khách vẫn còn ngột ngạt mùi xì gà từ đêm qua lưu lại.
Mọi cửa sổ đều khép và ánh nắng hắt qua bức mành...
soi rọi những hạt bụi trong không khí.
Trên cây dương cầm, trong vài khung ảnh cầu kì, là Mr. Dietrichson và Lola, con gái của hắn với người vợ đầu.
Họ có một chậu cá vàng-đỏ trên cái bàn phía sau ghế sô pha,
nhưng, nói thực với anh, Keyes, lúc ấy tôi không hứng thú lắm với bọn cá vàng,
hay chuyện hợp đồng, hay Mr. Dietrichson và con gái hắn Lola.
Tôi đang nghĩ đến quý cô trên lầu và cái cách mà cổ nhìn tôi
và tôi muốn được thấy lại cổ, gần hơn, mà không có cái cầu thang dị hợm ấy ngăn cách.
- Đợi tôi không lâu quá chứ? - Không lâu tí nào, Mrs. Dietrichson.
- Hi vọng bề ngoài của tôi đã chỉnh tề. - Theo ý tôi thì nó hoàn hảo.
- Neff là tên anh, đúng không? - Phải.
Với 2 chữ 'f', như trong Philadelphia. Nếu bà biết câu chuyện đó.
- Câu chuyện nào? - Câu chuyện Philadelphia ấy.
Có lẽ ta nên ngồi xuống và anh sẽ nói tôi nghe chuyện bảo hiểm.
- Chồng tôi chẳng nói tôi biết bất kì thứ gì. - Là về 2 chiếc xe của bà, chiếc La Salle và chiếc Plymouth.
Chúng tôi đã duy trì việc bảo hiểm này 3 năm nay và không thích thấy những bản hợp đồng hết hiệu lực.
Cái vòng chân đẹp thật đấy, Mrs. Dietrichson.
Như tôi đang nói, chúng tôi ghét thấy những hợp đồng hết hiệu lực.
Dĩ nhiên, chúng tôi cho ổng 30 ngày. Đó là thời hạn tối đa.
Tôi đoán ổng đang bận bù đầu chuyện khai thác dầu ở Long Beach.
Liệu tôi có thể gặp ổng vài phút vào buổi chiều?
- Chắc được. Nhưng ổng hiếm khi về trước 8 giờ. - Phần tôi thì không hề gì.
Anh không dính dáng gì tới Hội ô tô chứ?
Không, hãng All-Risk thôi, Mrs. Dietrichson. Sao thế?
Có người từ Hội ô tô cố lôi kéo ổng.
- Họ có suất phí bảo hiểm tốt hơn chứ? - Nếu chồng bà là hội viên.
- Ổng không phải. - À, vậy ổng phải mua thẻ hội viên để bắt đầu.
Tôi không bao giờ đạp đổ miếng ăn của những anh em khác, Mrs. Dietrichson.
Hội ô tô cũng tốt thôi. Dù vậy, phía tôi cũng có thể làm tốt.
Tôi có một hợp đồng rất hấp dẫn ở đây.
Chẳng mất của tôi 2 phút để đặt cái này trước mặt chồng bà.
Chẳng hạn, chúng tôi đang đổi mới điều khoản 50% phí tổn khách hàng phải chịu để sửa chữa thiệt hại do tai nạn.
- Anh là một nhà bảo hiểm lọc lõi nhỉ, Mr. Neff? - Tôi có 11 năm kinh nghiệm.
- Làm tốt đấy chứ nhỉ? - Để mưu sinh mà.
Anh chỉ chuyên về bảo hiểm ô tô hay mọi thứ?
Mọi thứ. Cháy, động đất, trộm cướp, trách nhiệm dân sự, bảo hiểm đoàn thể...
công nghiệp và đủ thứ.
Bảo hiểm tai nạn?
Bảo hiểm tai nạn? Chắc chắn rồi, Mrs. Dietrichson.
Ước gì bà nói tôi biết có gì được khắc trên cái vòng đó.
- Chỉ là tên tôi. - Chẳng hạn như?
- Phyllis. - Phyllis, hả?
- Tôi nghĩ tôi thích nó. - Nhưng anh không chắc?
Tôi cần phải khắc ghi nó đã.
Mr. Neff, sao anh không ghé qua vào 8:30 tối mai nhỉ?
- Ổng sẽ có mặt đấy. - Ai cơ?
Chồng tôi. Không phải anh nôn nóng được nói chuyện với ổng sao?
Đúng vậy, nhưng tôi quên khuấy nó đi mất. Nếu bà hiểu ý tôi.
Có giới hạn tốc độ ở bang này đấy, Mr. Neff. 45 dặm một giờ.
- Tôi đi nhanh cỡ nào, hở ngài cảnh sát? - Cỡ 90 đấy.
Giả sử bà xuống xe và đưa cho tôi vé phạt.
- Giả sử tôi để anh đi với lời cảnh cáo lần này. - Giả sử nó chả có tác dụng gì.
Giả sử tôi khẽ vào đốt ngón tay của anh.
Giả sử tôi òa khóc và tựa đầu vào vai bà.
- Giả sử anh tựa đầu vào vai chồng tôi. - Chấm hết.
- 8:30 tối mai nhỉ, Mrs. Dietrichson. - Đó là đề nghị của tôi.
- Bà cũng sẽ ở đây chứ? - Tôi đoán thế. Tôi luôn ở đây mà.
Cùng cái ghế này, mùi nước hoa này, chiếc vòng chân này?
Tôi không dám chắc mình hiểu ý anh.
Tôi không chắc là bà không dám chắc.
Đó là một buổi chiều gay gắt và tôi vẫn còn nhớ mùi hoa kim ngân trên con phố đó.
Làm sao tôi biết được việc mưu sát thi thoảng lại tỏa mùi như hoa kim ngân...
Có lẽ anh thì biết được, Keyes,..
cái lúc cổ nhắc tới chuyện bảo hiểm tai nạn. Nhưng tôi thì không.
Tôi thấy phấn chấn vô cùng.
Tôi về lại văn phòng xem thử có nhận được thư từ gì không.
Đó là cái ngày anh có trận cãi cọ với gã tài xế xe tải đến từ Inglewood.
Còn nhớ chứ Keyes?
Oh, Mr. Neff, Mr. Keyes muốn gặp anh. Ổng la hét suốt cả buổi chiều rồi đấy.
Ổng có bị đau họng không, hay chỉ sùi bọt mép tí thôi?
Đây, cất cái này dùm tôi nhé cô nương.
- Chào, Walter. - Chào, George.
Thôi đi, Gorlopis.
Ông không qua mắt được ai với thứ bá láp này đâu.
- Ông lộ tẩy rồi và ông biết mà. - Là ông tưởng thế thôi.
- Những gì tôi muốn là tiền của mình. - Là ông tưởng thế thôi.
Những gì ông sẽ nhận là bọn cớm. Vào đi, Walter.
- Đây là Sam Gorlopis đến từ Inglewood. - Chắc rồi, tôi quen Mr. Gorlopis.
Đã làm bảo hiểm xe tải cho ổng mà. Mạnh giỏi chứ, Mr. Gorlopis?
- Không mạnh lắm. Xe tải của tôi bốc cháy. - Ờ! Giờ thế này nhé, Gorlopis.
Mỗi tháng có hàng trăm đơn đòi bồi thường gửi đến cái bàn này.
Một vài trong số đó là lừa bịp, và tôi biết ngay chúng.
Làm sao tôi biết? Vì anh bạn nhỏ mách bảo tôi.
- Anh bạn nhỏ nào? - Anh bạn nhỏ trong này nè.
Hễ có thứ lừa bịp nào xuất hiện là ảnh gút dạ dày tôi lại. Tôi không ăn được.
Và cái của ông là một trong số đó, Gorlopis. Vì lẽ đó tôi biết đòi hỏi của ông là không đúng.
Vậy tôi đã làm gì?
Tôi đã gửi một xe chuyên dụng tới gara của ông chiều hôm đó...
và họ kích cái xe đã cháy của ông lên.
Và họ tìm thấy gì nào?
- Họ tìm thấy tàn tích của một mớ phoi bào. - Phoi bào gì cơ?
Cái thứ mà ông đã tẩm dầu lửa và thả một que diêm vào đấy.
Thưa ông, tôi chỉ là một kẻ nghèo. Có lẽ tôi đã phạm sai lầm.
Đó là một cách lí giải.
- Tôi thấy trong người không khỏe lắm, Mr. Keyes. - Kí vào đây và ông khỏe ngay thôi.
- Kí cái gì? - Nó là đơn hủy yêu cầu bồi thường của ông.Vào đây.
- Đây hả? - Đây.
Giờ ông lại là một người lương thiện rồi. Tạm biệt, Gorlopis.
Nhưng tôi không còn chiếc xe tải nào.
2600 đô. Quá nhiều đối với nơi tôi sinh sống.
Chuyện gì nữa, Gorlopis? Ông không biết cách mở cửa sao?
Chỉ việc đặt tay ông lên quả đấm cửa, vặn nó sang trái
- kéo nó về phía ông... giỏi lắm. - Cảm ơn ông, Mr. Keyes.
Hãng hiếc kiểu gì thế này?
Chúng ta là hãng bảo hiểm, hay là một lũ gà mờ...
...kí hợp đồng với mấy tên đầu đất như thế?
Khoan đã, Keyes. Tôi không đáng bị mắng.
Tôi đã đánh một lưu ý vào đơn xin bảo hiểm của Gorlopis
yêu cầu điều tra kĩ về gã trước khi chấp nhận mạo hiểm.
Tôi biết anh đã làm thế, Walter.
Tôi đâu có mắng anh. Mà là công ty. Cái cách họ thi hành.
Cái cách họ không thi hành. Cách họ kí bất kì thứ gì chỉ để tăng doanh số bán hàng.
Và tôi là đứa phải ngồi đây cắm cổ vào mớ đơn đòi bồi thường lừa đảo
để họ không ném tiền ra cửa sổ nhiều hơn là đưa nó vào nhà.
Được rồi, đổi mặt băng và nghe xem có gì nào.
Tôi gần như chết ngất sau khi một bọn mồm loa mép dải...
...ngu ngốc đến độ bán bảo hiểm nhân thọ cho một gã
...ngủ chung giường với bốn con rắn chuông.
Walter, tôi đã có 26 năm trời cho chuyện này và để tôi nói anh nghe, tôi...
Và anh yêu từng giây phút của nó, Keyes.
Anh yêu nó, Mỗi tội anh lo nghĩ quá nhiều thôi, anh và người bạn nhỏ của anh.
Anh tỉ mỉ quá cỡ thợ mộc, anh khiến bản thân mình phát điên.
Thậm chí anh không thể nói hôm nay là Thứ Ba mà không nhìn vào lịch
và rồi anh sẽ kiểm tra xem liệu nó là lịch năm nay hay năm ngoái.
No comments yet. Be the first to leave one.