The Restaurant

The Restaurant (Le Grand Restaurant)

Vietnamese 字幕をダウンロード

リリース情報

Le Grand Restaurant 1966 720p BluRay DTS x264-CtrlHD
解説: vnbits
sync time và hiệu đính từ sub của anh tieu_tung

タグ

BluRay
x264
720p
720
TS
HD
公開日: 2010-08-23
ダウンロード: 75
聴覚障害者向け: Yes

Vietnamese字幕のプレビュー

最初の200行です。

ĐẠI NHÀ HÀNG Dịch phụ đề: QKK

Nhà hàng Septime.

- Mọi việc tốt chứ? - Vâng, cám ơn.

- Thật tuyệt khi anh mời chúng tôi tới đây. - Và ở đây không mắc chút nào.

- Thật không? - Thật.

- Bao nhiêu? - Mỗi người 20.000.

- Không có rượu vang? - Tất nhiên.

Gần như là miễn phí!

Bàn số 4, tôi sẽ trả tiền rượu vang.

- Nếu họ không gọi thì sao? - Thì thôi.

- Cái gì đây? - Trứng Mimosa.

- Cái này mà là trứng Mimosa sao? - Vâng, thưa ông Septime.

Tôi đã bảo anh, chúng ta phục vụ món này với lá ngải thơm. Tới nhà bếp ngay.

- Ai đã làm món trứng này? - Anh ấy.

Hắn?

- Cái này là của anh phải không? - Vâng, tất nhiên.

Hay nhỉ, làm ơn.

Chúng ta phục vụ món này với ngải thơm, không phải ngò tây.

Xin ông hãy nói với bếp trưởng.

- Tôi không cần biết hắn. - Chuyện gì vậy?

- Công việc thế nào, anh chàng bé nhỏ? - Có vấn đề gì?

Không có gì đặc biệt.

Ông Septime muốn món trứng phải được phục vụ với ngải thơm.

Mimosa? Chỉ có hành và ngò tây, nếu không thì sẽ không ngon.

- Vậy à. - Ông ấy đòi ngải thơm.

- Ông không thích con đỡ đầu của tôi sao? - Con đỡ đầu?

- Đó là Louis. - Vâng, cũng giống. Khỏe không?

- Khỏe. - Còn anh, anh Marcel?

Cũng khỏe.

- Chỗ này chật chội quá phải không? - Um.

Tôi phải đi đây.

Mình cứ bị ám ảnh bởi cái tên này.

Mày có xấu hổ không? Mày đâu biết xấu hổ.

Đồ hèn. Bây giờ tốt hơn rồi.

Mày sẽ không làm gì hết.

- Cà-vạt của anh. - Tôi xin lỗi.

- Cô đang gọi tôi hả? - Không, bé đẹp của tôi.

Tôi hiểu.

Anh có phải là bé đẹp không?

- Xin lỗi? - Anh có phải là bé đẹp không?

- Không. - Vậy thì biến đi! Tôi xin lỗi.

- Rất ngon miệng. - Cám ơn, ông Baron.

Để tôi đưa quý vị ra.

- Còn người thứ hai đâu? - Tôi đây

Áo khoác.

- Quả thật rất ngon. - Cám ơn.

Còn cái gì kia?

Hôm nay là thứ Năm. Tổng thống Novales đang đi tới điện Elysee.

Thế nào cũng kẹt xe.

Sau khi tới điện, đặt một chỗ ở nhà hàng Septime.

- Nhưng thưa ngài... - Tôi nói nhà hàng Septime.

- Ông Septime! Hãy nhìn kìa! - Gì?

- Xin hãy nhìn. - Ở đâu?

Kia kìa.

Xin hãy ghi.

- Ôi không. - Ôi có.

Cám ơn, mông-xừ Roger.

- Ông có muốn chút gì ngọt ngào không? - Không, cám ơn, Roger.

- Làm ơn? - Tôi nghe đây. Có chuyện gì?

- Tôi làm dơ áo rồi. - Đừng đụng vô.

Xin đừng nhúc nhích. Và đừng vẩy tay.

Kia kìa.

Ngài Bộ trưởng.

Ngài Bộ trưởng Bộ Ngoại giao.

- Ngài Phó Bộ trưởng. Ngài... - Ôi, bỏ qua đi.

Ông bạn thân, tôi vẫn chưa nói với ông về...

- Ông sẽ lại làm tôi cười chết... - Ông Chánh văn phòng Nội các...

- Vui quá... - Xin chờ.

Rồi, ông Chánh văn phòng Nội các...

Đây là em gái của ổng.

Rất vui vẻ và duyên dáng.

- Ông bạn. - Ôi, ông thanh tra.

Tôi muốn giới thiệu mấy người bạn của tôi. Sĩ quan Riganti.

Và bác sĩ Muller tới từ Đức.

Tôi đã hứa với ông bác sĩ rằng ông sẽ dạy cho ông ta công thức nấu món khoai tây này.

- Vâng, xin làm ơn... - Nhưng đó là bí mật nghề nghiệp của tôi.

- Ông bạn... Giữa ông và tôi... - Được rồi, tôi sẽ có một ngoại lệ.

- Vậy là, một kí-lô khoai tây. - Cho mấy người?

Cái đó cũng tùy. Cho sáu người bình thường, hay một người đặc biệt.

Một kí-lô khoai tây...

...một lít sữa, ba trứng,

...900 gam bơ. Muối, quả hạch.

Tôi sẽ lập lại.

Ông Riganri. Ngài Ủy viên. Ông hiểu chưa, Ngài Muller?

- Áo khoác của ông đây. - Ông đi ngay giờ ăn tối sao?

Đáng tiếc tôi phải đi.

Ông đang giấu gì đây. Tôi chắc phải làm một cuộc điều tra quá.

Tôi phải đi thăm bà mẹ già của tôi. Bả đã 900 tuổi rồi và bả nhỏ xíu vầy nè.

Bả sẽ không lớn lên nữa.

- Hẹn gặp lại. - Khoai tây của các ngài.

Thưa ông...

Anh có thấy cái đó không? Nhìn đi. Đằng kia, ở trên ngọn đó.

Đâu?

Không, chắc là mình cường điệu quá. Mình nôn nóng muốn thấy mặt họ.

Cái này lý thú đó, coi họ...

...nghĩ gì về mình, và họ đối xử với khách hàng ra sao khi không có mình.

Phải, thông minh lắm, ta có một kế hoạch tuyệt vời.

Xin chào.

- Ông chủ có đây không? - Hiện giờ ông Septime không có đây.

- Anh có hạnh phúc không? - Về cái gì?

Chẳng phải bây giờ đã quá trễ cho bữa tối rồi sao?

Không đời nào. Xin hãy ngồi và gọi bất cứ gì ông thích.

Phục vụ quý ông đây.

- Xin mời theo tôi. - Chúa ơi!

- Ông chủ có đây không? - Hiện giờ ông Septime không có ở đây.

- Anh có hạnh phúc không? - Về cái gì?

- Vậy là anh hạnh phúc? - Phải.

- Xin lỗi. - Không sao.

Ở đây có gió lùa. Tôi có thể ngồi sau cái bàn kia không?

Vâng, thưa ông.

- Ông chủ anh không công bằng,phải không? - À...

- Phải không? - Vâng.

Tôi không bắt anh phải nói vậy. Chỗ này được đây.

- À, à... - Không sao.

Chơi đàn lớn quá, nếu phải chọn giữa piano và gió lạnh, tôi thà bị cảm. Đằng kia thì sao?

- Cái bàn đó được đặt rồi. - Không thành vấn đề.

Chỗ này tốt hơn nhiều.

- Không sao. - Để coi.

Chúng ta có gì ở đây?

Tôi vừa nghĩ ra một câu thơ.

- Ông viết ra không? - Hai vần.

Tôi đề nghị dùng vịt sốt Rouennaise..

Sốt Rouennaise. Thịt quay và sốt kem?

- Phải. - Sốt kem. Thỏ sốt bạch hoa.

Tôi sẽ không đề nghị ông cái đó.

Không à? Tôi vừa nghĩ ra một câu khác.

- Trong trường hợp đó tôi sẽ ăn củ cải. - Xin lỗi?

- Củ cải. - Tất nhiên. Với gì?

Nếu vẫn còn đói, tôi sẽ dùng yaourt.

- Nhưng phải nhanh lên. Tôi đang rất vội. - Có ngay.

Để tôi đọc.

- Anh đề nghị uống gì với củ cải? - Lựa chọn tốt nhất là rượu trắng.

- Nguyên hay pha? - Nguyên.

- Tôi thích cái gì ngọt một chút. - Vậy có lẽ là rượu vang Sauterne?

- Nó có ngọt không? - Rất ngọt.

Không được ngọt quá.

- Có lẽ ông thích pha đờ-mi? - Không. Ngọt đờ-mi.

Làm ơn đưa tôi thực đơn. Tôi thấy hình như anh không rành lắm.

- Nước suối Evian thì sao? - Rất lạnh.

- Nước suối Perrier thì sao? - Hoàn hảo.

Vậy tôi sẽ lấy Perrier. Lạnh, nhưng có sôi bọt. Anh biết đó, cũng như...

Làm ơn đừng kéo thực đơn.

Tôi đã gọi một đĩa củ cải.

Tôi không có dao.

Tôi không cần nó nữa.

Anh vừa làm rớt nó.

Và 10 nữa là 50.

Ông có thích bữa tối không?

Để tôi dọn tráng miệng cho ông nhé?

Một củ cà-rốt ngào muối?

Ông Septime.

Trò đùa hay quá hả? Nhưng còn ý thức nghề nghiệp, truyền thống tốt đẹp...

...của nhà hàng Pháp đâu? Đồ ngốc thô bỉ?

Anh giỡn mặt tôi phải không?

Tôi xin lỗi, nhưng tôi không biết chừng nào ông Septime mới về.

Tôi đây. Đừng nhìn tôi như vậy.

Ổng tới đây trong bộ tóc giả, ngồi chỗ này chỗ nọ, gọi món này món nọ,

củ cải... Đúng là đồ điểu.

Chúa tôi.

Tôi hy vọng có thể đáp ứng lòng tin cậy của quý ngài...

Tôi cần một bàn.

Để bảo đảm an toàn cho ngài Tổng thống. Tôi cần phải kiểm tra một chút.

Tự nhiên thôi.

Tôi phải phục vụ bao nhiêu quý vị đây? Lối này.

- Bàn 15 được không? - Không.

- Bàn tám? - Cái nào cũng được, ngoại trừ 8.

- Tại sao? - Ngài Tổng thống dị đoan.

- Số 8 ở nước tôi... - Nước tôi thì không.

- Hay là bàn số 13? - Cũng được.

Nữ hoàng Anh quốc đã từng ngồi đó.

Hoàng tử ngồi đây, và mấy đứa con ngồi đây.

- Không cần thực đơn đặc biệt sao? - Không, Tổng thống tin cậy ông.

- Ổng thích sự ngạc nhiên. - Tôi sẽ hết lòng thỏa mãn ổng.

Ngài Tổng thống muốn thử món tráng miệng danh tiếng của ông.

À, "Kim tự tháp Septime"?. Cái đó hơi thay đổi một chút.

- Tốt không? - Tốt. Ông có tin tưởng người của ông không?

Có chứ, ba người bọn họ là con trai của cảnh sát.

Ông không biết đâu, kẻ thù không bao giờ ngơi nghỉ.

Mục tiêu của tôi là sự hài lòng của khách hàng.

Cám ơn.

- Tối nay có vẻ tốt phải không? - Tôi sẽ đưa quý vị ra cửa.

Chúa tôi.

- À, những tên ranh ma của nhà hàng Pháp! - Ôi, Chúa tôi.

Sẽ có một bài học về nghệ thuật phục vụ vào lúc 4 giờ 30 chiều nay.

- Lại học nữa à? - Học nữa và học nữa, không bao giờ hết.

- Chúa tôi! - Nó cũng sẽ giúp ích anh nữa.

Mĩm cười. Không tệ. Nhanh hơn nữa.

Tốt.

Không! Quay lại. Tôi đã nói hàng trăm lần rồi, rằng anh phải khoan thai. Làm ơn đi.

Nếu không làm được, anh sẽ biết tay tôi. Làm đi.

Không tệ. Tới phiên anh.

Đủ rồi.

Im đi.

Tiếp tục.

Sai rồi! Đứng đó, ngay chỗ tôi vừa đứng. Tôi sẽ giải thích. Nhà bếp ở đây...

và kia, là đại sảnh, nơi các anh phải phục vụ, cười thật tươi. Nụ cười là tiền boa đó.

Đưa cho tôi, để tôi chỉ cho. Cho dù không thích, nhưng chúng ta phải phục vụ...

...và mĩm cười...

Giống như tôi vậy.

Bây giờ Roger làm thử coi, coi có được không. Anh sợ, nhưng anh phải phục vụ.

More Vietnamese subtitles for The Restaurant

コメント

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left