最初の200行です。
Sophie Malaterre?
Claire Maras. Tôi đã gọi cho cô cách đây 2 ngày.
Nghe này, tôi xin lỗi, nhưng có một vấn đề.
Giám đốc nghệ thuật của chúng tôi, quý bà mà cô cần giới thiệu tranh vẽ của mình, đã đi rồi.
Bà ấy đã sắp xếp đi nghỉ lễ trước. Tôi đã không được biết chuyện này.
Tôi có thể gặp được ai khác không?
Bà ấy là người duy nhất có thẩm quyền.
Tôi thật sự xin lỗi. Tất cả là lỗi của tôi.
Vậy gặp vào lúc khác được không?
Từ giờ cho đến tháng 9 thì không được.
Tôi sẽ gọi cho cô sau được không?
Được.
- Cảm ơn. - Tạm biệt.
Sophie!
Tôi xin lỗi. Tôi sẽ đền bù chuyện này cho cô.
Cô có làm gì cho bữa trưa không?
- Không. - Vậy thì tôi sẽ chiêu đãi.
Cô thích ăn gì?
Tôi ăn chay, vậy nên...
Tuyệt, tôi cũng vậy. Thật đấy.
Có một quán trên đường Mount Royal làm món sandwiches thập cẩm. Đến đó nhé?
Vâng, được thôi.
Chúng ta đi nào.
Ba tháng nay không có một đơn hàng, không có một bức vẽ nào cả.
Tôi biết được công việc của cô từ tạp chí. Nó thật tuyệt.
Cảm ơn.
Sự suy thoái kinh tế chính là lý do tại sao tôi không vẽ nữa.
Suy thoái kinh tế là một cái cớ hợp lý nhỉ.
Cô nói đúng, nhưng những đơn đặt hàng vẫn không có.
Thế còn chuyện tình yêu thì sao?
Ế luôn.
Còn những kỳ nghỉ?
Một hố đen.
Người ta nói tỷ lệ tự sát đạt đỉnh điểm vào Giáng sinh.
Tôi thì nói nó sẽ đạt cao nhất vào kỳ nghỉ hè.
Tôi có giải pháp cho cô rồi.
Là cái gì thế?
Một trang web về trao đổi căn hộ.
Có nguy hiểm không?
Cô sống ở đâu?
Ở thương lưu sông. Một căn nhà gần Point-Claire.
- Cô là chủ sở hữu nó chứ? - Phải.
Mẹ tôi đã giúp tôi thoát khỏi khó khăn.
Hãy chụp ảnh nhà cô và đưa lên trang web.
Sau đó nói ra những gì cô tìm kiếm.
những mục tiêu mà cô ao ước, thế thôi.
Tôi thề là nó có thật đấy.
Sau đó thì chuyện gì xảy ra?
Cô ký một hợp đồng bảo hiểm với một người chủ nhà khác và tiếp theo...
Cô trao đổi chìa khóa, mua vé, thế là xong.
Có đơn giản không?
Vâng, không có những khoản phí chìm. Đó là giao dịch người với người mà.
Tôi đã từng ở vào vị trí của cô 3 năm trước.
Không nghề nghiệp, không tình yêu, không gì cả.
Khu nào?
Rue Mouffetard, bạn à.
- Cô có biết về Paris không? - Một chút.
- Nó có tuyệt không? - Trên cả tuyệt vời.
Tôi đã gặp anh chàng bồi bàn.
Một chàng trai đến từ Mali. Anh ấy biết mọi ngóc ngách ở Paris.
Tôi đã trở lại Motreal với một cái nhìn tươi mới,
tìm thấy công việc này và làm lại cuộc đời.
- Còn anh chàng đó? - Đi mất cùng với cái chìa khóa.
Thử đi. Đến Paris vào tháng 8. Nó sẽ làm cô thành một phụ nữ mới hoàn toàn.
Hiện đang tìm sự trao đổi nhà
với Paris.
Một căn hộ có quang cảnh của tháp Eiffel.
Cần một sự thay đổi về cảnh quan!
Tôi rất ấn tượng với lời mời chào của bạn.
Hy vọng có thể giúp được bạn.
Nhà tôi không sang gì lắm.
Phải, nhưng tôi thật sự muốn du hí tại Montreal.
- Giờ thì sao? - Bản hợp đồng. Chúng ta sẽ gửi chìa khóa qua UPS.
Máy bay sẽ hạ cánh trong 20 giờ. Chúng ta sẽ lướt đi trên bầu trời!
Đây là chìa khóa của tôi. Phòng tôi ở tầng trên.
Chúc vui ở Paris!
Chào mừng đến với Montreal! Tủ lạnh vẫn đầy ắp.
Đến quận 7.
Gửi Sophie, chào mừng đến với Paris.
Nếu có vấn đề gì, cứ gọi cho tôi.
Tôi làm anh gián đoạn công việc à?
Đây là kỳ nghỉ hè mà.
Vâng, mùa hè.
Lần đầu cô đến đây phải không?
Có thể nói là vậy.
Tôi đã đến đây cùng bố mẹ mình khi còn nhỏ.
Tôi đến từ Montreal. Tôi là người Canada.
Anh đến từ đâu?
Ở bên kia sông Seine.
Tôi tên Kourosh.
Tôi là người Iran.
Tôi đang học ngành kiến trúc ở đây.
- Cô sống ở đâu? - Gần đây thôi.
Tại khách sạn à?
Không, ở với những người bạn.
Chúc một ngày vui vẻ ở Paris.
Chỉ thế thôi sao?
Đây là những gì chúng ta sẽ làm.
Số của tôi.
Nếu cô muốn một sự hướng dẫn, cứ gọi cho tôi.
Rất hân hạnh. Thật đấy.
Tôi đã không nói tên mình cho anh.
Lần tới vậy.
Đây là Claire. Xin hãy để lại lời nhắn.
Claire, Sophie đây.
Tôi đã trao đổi căn hộ của mình theo như lời cô.
Tôi đang ngắm tháp Eiffel đây này.
Thật không tin nổi.
Hãy gọi cho tôi và tôi sẽ kể cô nghe. Bảo trọng nhé.
Khỉ thật, mình bị sao thế này?
- Damien... - Chuyện gì thế?
Có chuyện gì vậy?
Có chuyện gì vậy?
- Bénédicte Serteaux, đi với chúng tôi. - Cái gì? Đi đâu?
Đến sở cảnh sát để trả lời các câu hỏi của chúng tôi.
Tôi không phải là Bénédicte Serteaux.
Vậy thì cô là ai?
Sophie Malaterre.
Thứ đó không phải của tôi. Tôi là người Canada.
Tất cả chuyện này là sao?
Mang giày giùm cô ta đi.
Mọi người ra ngoài. Hãy làm sáng tỏ hiện trường nào.
Cảm ơn, các chàng trai.
- Lát nữa gặp tôi ở Trụ sở nhé. - Được, gặp lại sau.
Cầm lấy tấm bảng. Ngay đây.
Giữ yên.
Thư giản và đừng ấn xuống.
Mở miệng ra. To hơn nữa...
Đây là ai?
Thomas Huyghens.
26 tuổi.
Một sinh viên luật làm việc bán thời gian và là một DJ nghiệp dư.
Một tay ăn chơi.
Sao anh lại đưa tôi xem hình của hắn ta?
Xác của hắn ở trong phòng ngủ của cô.
Không thể nào.
Cô đã hẹn hò một năm rồi.
Một mối quan hệ đầy sóng gió.
Tôi không biết anh đang nói gì cả!
Cô đã hăm dọa giết.
Hăm dọa gì chứ?
Hắn đã kể bố mẹ mình nghe. Họ đã mất tung tích của hắn.
Cho đến khi hắn xuất hiện ở nhà cô.
Đó không phải nhà tôi!
Được rồi.
Nhưng cô biết Thomas Huyghens đúng không?
Anh ta đã ở trong phòng cô sáng nay.
Ông đã nói tôi mà. Chính ông tìm thấy hắn.
Chuyện này không hề đơn giản.
Hắn ta bị chặt đầu. Đầu hắn mất tích rồi.
Xác nạn nhân đầy những vết cắt.
Bộ phận sinh dục của hắn cũng đã bị cắt.
Vài vết thương rất sâu, xương lộ cả ra.
Đó không phải chỗ của tôi. Tôi không ngủ trong cái phòng đó!
Một phòng trên lầu đã bị khóa.
Biết cái này là gì không?
Con dao mà tên sát nhân đã sử dụng.
Dấu vân tay của cô có trên nó.
Tôi có thể đi toa lét được không?
Tôi tên Sophie Malaterre.
Tôi đến từ Quebec.
Tôi đến chỗ của Bénédicte Serteaux vào sáng hôm qua.
Cô là bạn cô ta?
Tôi không biết cô ta.
Chúng tôi trao đổi nhà trên mạng. Dành cho kỳ nghỉ.
Switch.
S-W-I-T-C-H.
Giống một từ tiếng Anh.
Cô đã đổi nhà như thế sao?
2 người không quen biết?
Không có gì đảm bảo? Không bảo hiểm?
Trang web đảm bảo.
Tôi đã đăng ký hợp đồng bảo hiểm.
Sau đó thì sao?
Sau đó chúng tôi trao đổi chìa khóa thông qua UPS.
Tôi bay khỏi Montreal...
vào ngày hôm kia.
Do khác biệt về giờ giấc, tôi đã đến đây vào sáng hôm qua.
Tôi đi ra ngoài cả ngày
trước khi ngủ đêm đầu tiên tại nhà cô ta.
Chuyện gì đã xảy ra vào sáng nay?
Tôi đã tỉnh dậy trong mệt mỏi.
Tôi bị đau nửa đầu, buồn nôn...
Tôi cảm thấy mình bị ốm.
Khi tỉnh dậy cô có để ý thấy gì lạ không?
Tôi không biết mình đã ở đâu.
Tôi đi tắm cho tỉnh táo, sau đó thì các anh đến.
Còn cái xác?
Tôi không biết gì về cái xác cả!
Tôi ngủ ở phòng khác cơ mà.
Tôi bị đổ oan.
Cái xác đã được đặt ở đó suốt đêm.
Trở lại chỗ của Bénédicte Serteaux đi.
Tôi chưa dở hành lý ra. Anh sẽ thấy đó không phải là nhà của tôi.
Chúng tôi sẽ kiểm tra tất cả chuyện đó
chuyến bay của cô, những lần truy cập vào trang web trao đổi nhà của cô
chứng minh thư của cô ở Quebec.
Nhưng đại sứ quán đóng cửa vào chủ nhật. Và giờ là tháng 8.
Tôi có thể ra khỏi đây không?
Không phải lúc này. Nó phụ thuộc vào phán quyết.
No comments yet. Be the first to leave one.