最初の200行です。
Lão thái thái định để tiểu công gia,
làm cháu rể của mình à?
Đại nương tử đừng nghĩ lung tung nữa.
Lão thái thái hiểu rõ,
quận chúa nương nương cao ngạo hơn cả trời,
đang mong tiểu công gia
lấy công chúa, quận chúa còn không được.
Sao lại để mắt đến lục cô nương được chứ?
Nói cũng phải.
Đại nương tử, cũng muốn con rể là người Tề gia sao?
Cha ta được vào Thái miếu,
mẫu thân là cáo mệnh phu nhân.
Cha chồng là thám hoa lang.
Mẹ chồng là con gái độc nhất của hầu gia.
Phu quân làm đến chức đại phu trong triều.
Con trai Trường Bách thi một lần đã đỗ đạt.
Giờ lại sắp làm thông gia với Hải gia.
Nhà ta cũng coi như đời đời làm quan,
dòng dõi quyền quý rồi.
Hoa Nhi đã gả được vào phủ bá tước rồi.
Như Lan cũng là đích nữ,
ta nghĩ đến Tề gia thì cũng đâu có quá đáng.
Đại nương tử tuy là có ý tốt,
nhưng ta đứng bên cạnh nhìn,
thấy cô nương nhà ta,
cũng chẳng để ý tiểu công gia mấy.
Sao lại thế được?
Mỗi lần đi học về,
Như Lan cứ nói mãi toàn chuyện về tiểu công gia.
Đại nương tử nghĩ kỹ lại xem, trong số những gì cô nương nói,
có mấy câu là về tiểu công gia, mấy câu là về tứ cô nương?
- Ý bà là... - Cô nương muốn có tiểu công gia
là vì thích tranh giành với tứ cô nương thôi.
Không phải vì trong lòng thích tiểu công gia thật đâu.
Cô ấy ngứa mắt đám yêu tinh ở Lâm Thê Các thôi.
Hôm nay, tiểu công gia với lục cô nương chơi bóng,
cô nương nhà chúng ta có ghen gì đâu.
Chỉ quan tâm trận bóng này
có làm tứ cô nương tức hay không thôi.
Nó vẫn chưa lớn,
còn chưa lo được chuyện của chính mình.
Ở thành Biện Kinh, nhà phú quý xảy ra biết bao nhiêu chuyện.
Mẹ chồng, chị em dâu, rồi cô, rồi thím,
toàn là những kẻ đã thành tinh cả rồi.
Hoa Lan cô nương thông minh như thế,
mà còn phải chịu khổ.
Nếu cô nương nhà ta thực sự gả theo tiểu công gia,
thì quận chúa nương nương làm mẹ chồng,
ngày ngày tranh cãi, tối tối ầm ĩ,
kể cả tiểu công gia có thương cô ấy,
cuối cùng cũng chẳng còn mấy tình cảm.
Đại nương tử,
chẳng lẽ mấy chuyện này người nhìn thấy còn ít sao?
Con bé này tính cách giống ta.
Ta ở Thịnh gia cũng như vậy.
Thôi để từ từ tính.
Bây giờ chuyện quan trọng nhất của đại nương tử
là hoàn thành hôn sự của Bách công tử cho thật tốt.
Hải gia là nhà quyền quý,
chúng ta cưới cô nương nhà họ về,
không thể để người ta bới móc được gì hết.
Không sai.
May mà chuyện quản lý nhà đã giao cho lục nha đầu.
Ta chỉ lo chuyện hôn sự này cũng nhẹ nhàng hơn.
Còn vụ lục cô nương chơi bóng, chiếm thượng phong,
đại nương tử cũng không cần để trong lòng đâu.
Lẽ nào tứ cô nương lại nhịn được, không phản ứng gì sao?
Mấy chuyện đắc tội, khiến người ta ghi thù này
cứ để Lâm Thê Các bọn họ làm đi.
Làm sao thế? Mau, mau! Lên đi!
Ngũ cô nương, tới Ngọc Thanh Quan rồi.
Có cơm chay ăn rồi.
- Đi thôi. - Đi.
Mẹ à, con sống rất tốt.
Phụ thân cũng đối xử rất tốt với con.
Bình thường còn dạy con viết chữ.
Giờ chữ của con cũng tiến bộ rồi.
- Mẹ yên tâm đi. - Muội đúng là đồ lừa gạt!
Tiểu công gia.
Tiểu Đào đâu?
Tiểu Đào!
Ta bảo một tiểu hòa thượng nói với Tiểu Đào là
xe ngựa nhà muội bị long trục,
nên cô ấy vội vã chạy đi xem sao rồi.
Muội lừa người được,
ta cũng có thể.
Tiểu công gia, huynh đang làm gì vậy?
Huynh mau ra ngoài đi!
Nam nữ ở riêng trong phòng tối,
huynh muốn hủy danh tiết của ta sao?
Muội...
Chẳng lẽ muội không có gì để nói với ta sao?
Không có.
Tiểu công gia, huynh nên tự trọng mới phải.
Nếu muội không có gì để nói,
thì tội gì phải tặng bộ băng đầu gối cho ta,
để giữ ấm ở trường thi chứ?
Tiểu công gia đối tốt với ta,
ta biết.
Vậy cuối cùng muội vẫn thừa nhận muội đã tặng băng đầu gối cho ta?
Tiểu công gia,
ta làm vậy là vì cảm kích huynh. Ta đáp lễ cho huynh thôi.
Chính là muội tặng. Muội còn thêu nguyên bảo
vào trong đó nữa.
Nguyên bảo thì làm sao?
Tên ta là Nguyên Nhược.
Muội thêu nguyên bảo.
Ta, ta...
Ta sợ ở trường thi đông người dễ loạn.
Nhỡ mất thì khó tìm thôi.
Nếu muội muốn dễ tìm
thì sao lại thêu vào trong, không nhìn thấy được?
Ta không sợ gì cả.
Chỉ sợ trong lòng muội không có ta.
Huynh đừng nói nữa.
Ta chỉ muốn gặp muội một chút,
giúp đỡ muội, bảo vệ muội.
Nhưng tại sao,
lần nào gặp ta,
muội cũng tránh như tránh rắn rết vậy?
Tiểu công gia là nam tử,
không hiểu được nỗi khổ của nữ tử.
Bọn ta không giống như nam tử,
có thể bất chấp mọi thứ.
Hở một tí là thân bại danh liệt.
Gì, gì cơ?
Chẳng hạn, Cố nhị thúc của Ninh Viễn hầu phủ đi.
Ngài ấy tuổi trẻ lông bông, bỏ bê công việc.
Cha con gần như trở mặt với nhau.
Thành Biện Kinh này có ai không biết, có ai không hay?
Nhưng nếu một ngày kia,
ngài ấy biết quay đầu, thi cử cầu tiến,
thì vẫn có thể bước vào đường làm quan,
che chở vợ con, phải không?
Phải.
Vậy nếu đổi là nữ tử,
còn có thể làm như vậy được không?
Bây giờ hai ta ở riêng trong phòng tối.
Nhỡ mà truyền ra ngoài, miệng lưỡi gièm pha.
Mỗi người một miếng nước bọt thôi cũng đủ dìm chết ta rồi.
Đại tỷ tỷ ta ở nhà chồng
cũng không ngẩng đầu lên nổi.
Tứ tỷ tỷ, ngũ tỷ tỷ của ta,
cũng không gả được cho ai.
Không chừng, cha và huynh ta cũng sẽ bị ngự sử trách hỏi.
Gia giáo không nghiêm,
cắt đứt tiền đồ.
Nhưng còn tiểu công gia,
cũng chỉ bị coi...
là một câu chuyện phong lưu.
Cùng một chuyện, nhưng cái giá thì lại cách nhau xa vô cùng.
Cái giá này, ta không trả nổi.
Ta tuyệt đối không đối xử với muội như vậy đâu.
Ta xin thề.
Ta xin thề với bài vị của mẫu thân muội,
nếu chuyện hôm nay bị lộ,
ta sẽ lập tức hồi bẩm cha mẹ đón muội về nhà.
Như thế có thể chặn được miệng lưỡi thiên hạ.
Nữ tử giống như nhà nghèo dưới quê,
chỉ có một vóc gạo, mất hạt nào cũng như lấy cả tính mạng.
Nhưng nam tử các người, thì như hào môn đại hộ.
Dù có là trăm lượng bạc cũng vẫn mất được.
Bây giờ,
ta chỉ muốn được sống bình an hết quãng đời,
hoàn thành tâm nguyện của mẹ ruột.
Từ nay về sau,
huynh đừng đến tìm ta nữa.
Dù có gặp nhau thì cũng đừng nói gì.
Nếu nhất định phải nói,
thì hãy để nhị ca ca ta giúp chuyển lời.
Ta đón muội về nhà cũng không được sao?
Quận chúa nương nương nâng niu huynh như châu ngọc.
Sau này,
sau này nhất định cũng phải cưới
công chúa, quận chúa hay huyện chúa.
Một thứ nữ nhà quan ngũ phẩm như ta,
tiểu công gia mà nhắc đến
cũng chỉ hại ta thôi.
Ta không tin những lời này của muội.
Muội lừa ta quen rồi.
Đời này ta không cần ai khác ngoài muội.
Ta đã từng thề trước mặt mẹ ruột,
thà làm vợ nông phu, cũng không làm thiếp nhà giàu.
Tiểu công gia, huynh hãy sớm từ bỏ ý định đó đi.
Ai bắt muội phải làm thiếp?
Ta muốn cưới muội làm chính thê của mình.
Cái gì?
Ta nhất định sẽ xin mẫu thân đồng ý.
Để mẫu thân đến nhà muội ngỏ lời.
Viết tộc phổ, lên từ đường,
tam thư lục lễ, dùng kiệu lớn đón về nhà.
Chính thất sao?
Không thể nào, tuyệt đối không thể.
Tại sao lại không thể?
Muội xem hôm nay…. Trận bóng hôm nay,
cả kinh thành ai mà tin chúng ta thắng nổi Cố nhị thúc ở trò này?
Cuối cùng chẳng phải chúng ta vẫn thắng cuộc đó thôi.
Ta không muốn tự lừa dối mình.
Cũng không muốn huynh lừa dối chính mình.
Cứ coi như ta tự lừa dối mình
No comments yet. Be the first to leave one.