最初の200行です。
Này, lại đây. Có 1 người đàn ông trên bãi biển.
Anh ta đang bị ảo giác, nhưng anh ta có nhắc đến tên ông ...
Anh đến đây để giết tôi sao?
Tôi biết đây là cái gì.
Trước đây tôi đã từng thấy nó. Nhiều năm trước rồi.
Nó thuộc về 1 người mà tôi đã gặp trong một giấc mơ tôi chỉ nhớ mang máng.
Một người bị ám ảnh bởi những ý niệm cơ bản.
Vật ký sinh nào có khả năng hục hồi mạnh nhất?
Vi khuẩn? Hay virus?
Hay là giun trong ruột?
Điều anh Cobb muốn nói là ...
Đó là một ý tưởng.
Phục hồi nhanh. Lây lan mạnh.
Một khi ý tưởng đã ăn sâu vào trí não, hầu như không thể xoá nó đi được.
Một ý tưởng đã được hình thành hoàn chỉnh, được hiểu hoàn chỉnh, sẽ bám rất chặt.
Đâu đó ngay trong này.
Để cho người như anh trộm đi phải không?
Phải. Trong trạng thái mơ, sự phòng thủ về ý thức của ông sẽ yếu hơn
và nó sẽ khiến suy nghĩ của ông có thể bị trộm mất.
Đó gọi là sự trích xuất.
Ngài Saito, chúng tôi có thể luyện cho ý thức của ngài tự kháng cự lại ngay cả ...
những người trích xuất giỏi nhất.
Sao tôi có thể làm được?
Vì tôi là người trích xuất giỏi nhất.
Tôi biết cách lùng sục trí não ngài và tìm ra những bí mật của ngài.
Tôi biết các mánh khoé, và tôi có thể dạy ngài, để ngay cả lúc ngài đang ngủ
sự phòng ngự cũng không hề bị hạ xuống thấp.
Nghe này, nếu muốn tôi giúp, ngài phải hoàn toàn cởi mở với tôi.
Tôi cần phải biết những suy nghĩ của ngài còn rõ hơn cả vợ ngài,
biết rõ hơn cả bác sĩ của ngài, rõ hơn bất kỳ người nào khác.
Nếu đây là một giấc mơ và ngài có một cái két đầy những bí mật
thì tôi cần biết có gì trong cái két đó.
Để tất cả những việc này có hiệu quả, ngài phải cho tôi biết mọi thứ.
Tận hưởng buổi tối đi, các quý ông. Tôi sẽ cân nhắc lời đề nghị của các anh.
Ông ta biết đấy.
Có chuyện gì trên đó vậy?
Saito biết rõ. Ông ta đang chơi với chúng ta.
Không thành vấn đề. Tôi có thể làm được. Hãy tin tôi.
Thông tin đang ở trong cái két.
Ông ta nhìn ngay vào đó khi tôi nói đến "bí mật".
Cô ấy làm gì ở đây vậy?
Cậu cứ quay lại phòng đi. Tôi sẽ lo chuyện này.
Được rồi, đảm bảo là anh làm được nhé. Chúng ta đến đây vì công việc đấy.
Nếu em nhảy xuống, liệu em có sống được không?
Có lẽ là chết ngay.
Mal, em làm gì ở đây?
Em nghĩ có lẽ anh nhớ em.
Em biết là anh nhớ em mà.
Nhưng anh không thể tin em được nữa.
Thì sao?
Hình như là phong cách của Arthur.
Thực ra, đối tượng có sự sắp đặt thiên vị cho các hoạ sĩ người Anh.
Em ngồi đi.
Nói em nghe xem ...
hai đứa trẻ có nhớ em không?
Em không thể tưởng tượng được đâu.
Anh đang làm gì thế?
Lấy chút không khí trong lành.
Em cứ ở yên đó, Mal.
Chết tiệt thật.
Quay người lại.
Bỏ súng xuống.
Làm ơn đi.
Giờ đưa tôi cái phong bì, anh Cobb.
Cô ấy đã nói cho ông biết à? Ông biết tất cả sao?
Biết là anh ở đây chôm đồ của tôi hay là biết chúng ta thực ra đang ngủ?
Tôi muốn biết tên người thuê các anh.
Đe doạ trong giấc mơ không có tác dụng gì mà, phải không Mal?
Còn tuỳ vào việc anh đe doạ cái gì.
Bắn chết sẽ làm anh ta tỉnh dậy.
Nhưng sự đau đớn ...
Nỗi đau còn lại trong trí não.
Và được quyết định bởi sự khéo léo của chúng tôi, hả Arthur?
- Cậu làm gì thế? Còn sớm quá. - Tôi biết, nhưng giấc mơ đang sụp đổ rồi.
Cố giữ cho Sato nằm lâu hơn chút nữa. Chúng ta sắp thành công rồi.
Nơi này. Những bức tranh.
Chặn hắn lại.
Tôi nghĩ là được đấy. Đánh thức cậu ấy dậy đi.
Cậu tỉnh dậy mau!
- Cho cậu ấy một cú đi! - Cái gì?
Quăng cậu ấy xuống.
Ông ta tỉnh rồi.
Ông đã chuẩn bị sao?
Cả trưởng bộ phận an ninh của tôi cũng không biết toà nhà này. Làm sao các anh tìm được?
Rất khó cho 1 người ở vị trí như ông giữ bí mật cái tổ ấm tình yêu này ...
đặc biệt là khi có một người phụ nữ đã có chồng dính dáng vào.
- Cô ấy sẽ không bao giờ ... - Có chứ, chúng tôi đang ở đây này.
- Tiến thoái lưỡng nan rồi. - Họ đang đến gần hơn.
- Anh đã có thứ anh cần. - Không đúng.
Ông đã bỏ ra một mẩu thông tin chính yếu, phải không?
Ông giữ lại một ít bởi vì ông biết chúng tôi định làm gì.
Câu hỏi là, sao ông lại để cho chúng tôi vào được? - Một cuộc thử nghiệm.
- Thử nghiệm làm gì? Không quan trọng. Anh đã thất bại rồi.
Chúng tôi đã trích xuất từng mẩu thông tin ông có trong đó.
Nhưng đường đi của giấc mơ của anh rõ ràng quá.
Vậy thì hãy để tôi lại một mình. Hình như ông không hiểu, ông Saito.
Tổ chức đã thuê chúng tôi, họ không chấp nhận thất bại.
Chúng tôi sẽ không sống được quá 2 ngày.
Cobb?
Xem ra tôi sẽ phải làm việc này bằng cách đơn giản hơn một chút.
Nói chúng tôi nghe những gì ông biết. Nói cho chúng tôi ngay.
Tôi luôn luôn ghét tấm thảm này.
Nó được làm bẩn và làm phai theo cách đặc biệt.
Làm cho anh nghĩ là nó bằng len.
Nhưng bây giờ ...
là sợi polyester.
Nghĩa là không phải tôi đang nằm trên tấm thảm của nhà mình.
Anh thật không hổ danh, anh Cobb.
Tôi vẫn còn đang mơ.
- Ông ta đi đâu vậy? - Chúng ta sẽ không được trả tiền đâu.
Giấc mơ bên trong giấc mơ. Tôi rất ấn tượng đấy.
Nhưng trong giấc mơ của tôi, anh phải chơi theo luật của tôi.
Vâng, nhưng ông biết không Saito ...
Chúng tôi không ở trong giấc mơ của ông.
Mà là của tôi.
Khốn thật. Sao lại làm hỏng vụ cái thảm?
- Đâu phải lỗi của tôi. - Cậu là người kiến tạo giấc mơ mà.
Tôi không biết là ông ta sẽ áp má lên đó.
Đủ rồi.
Còn cậu, thế nào rồi?
- Tôi vẫn kiểm soát được tình hình. Tôi chả thấy kiểm soát được gì.
Chúng ta không có thời gian đâu. Tôi phải xuống ở ga Kyoto.
Tại sao thế? Chúng ta còn phải kiểm tra từng khoang mà.
Tôi không thích tàu. Nghe này.
Ai nấy tự lo thân mình đi nhé.
Vâng, xin chào.
- Bố ơi. Chào bố ...
Chào các con. Các con thế nào hả?
- Khoẻ ạ. - Cũng được ạ.
- Được thôi à? Ai chỉ "được" thôi vậy? Con hả James? - Khi nào bố về nhà vậy?
Bố chưa thể về cưng ạ! Chưa về được.
Tạm thời một thời gian thì chưa.
Tại sao thế?
Bố nói rồi mà, bố phải đi xa vì công việc.
Bà nói là bố sẽ không bao giờ về.
Phillipa, là con à?
Đưa điện thoại cho bà giùm bố đi được không?
Bà đang lắc đầu.
Hãy hy vọng là về chuyện này bà nói sai.
Bố ơi?
Sao hả James?
Mẹ có ở đó với bố không?
James, chúng ta đã nói rồi mà.
Mẹ không còn ở đây nữa.
Thế mẹ ở đâu?
Đủ rồi các cháu. Nói tạm biệt đi nào ...
Nghe này, bố muốn gửi vài món quà qua chỗ ông nhé?
Và các con hãy ngoan đấy ...
- Máy bay đã ở trên mái nhà. - Được rồi.
Cậu ổn chứ?
- Ừ, tôi ổn mà. - Sao thế?
Mal đã xuất hiện trong giấc mơ.
Xin lỗi về cái chân của cậu, nó sẽ không xảy ra nữa đâu.
Nó đang tệ hơn, phải không? Cậu chỉ được một lời xin lỗi thôi, Arthur.
- Nash đâu rồi? - Cậu ấy không xuất hiện. Cậu muốn chờ không?
Không, chúng ta đáng lẽ phải đưa kế hoạch mở rộng của Saito ra trước tập đoàn Cobol Engineering
vào 2 giờ trước rồi.
Giờ thì họ đã biết chúng ta thất bại. Đến lúc biến rồi.
- Cậu định đi đâu? - Buenos Aires.
Tôi sẽ tạm thời nghỉ, khi nào mọi việc lắng xuống thì lại tìm công việc.
- Còn cậu? - Về Mỹ.
Cho tôi gửi lời chúc nhé.
Anh ta đã phản bội. Bỏ rơi đồng đội và mặc cả cho cái mạng mình.
Tôi đề nghị với các anh một cuộc trả nợ.
Đây không phải cách thoả thuận của tôi.
- Ông sẽ làm gì anh ta? - Không gì cả.
Nhưng tôi không thể nói được gì về phía Cobol Engineering.
- Ông muốn gì ở chúng tôi? - Sự khởi nguồn.
- Có thể được không? - Dĩ nhiên là không.
Nếu anh có thể lấy một ý tưởng từ trí não ai đó...
...sao lại không thể cấy một ý tưởng vào đó thay thế.
Được rồi, giả như tôi cấy một ý tưởng vào đầu ông.
Tôi nói với ông là, "Đừng nghĩ về con voi." - Ông sẽ nghĩ về cái gì?
Con voi.
Đúng. Nhưng đó không phải ý tưởng của ông vì ông đã biết là tôi trao nó cho ông.
Trí não của đối tượng luôn có thể dò theo nguồn gốc của ý tưởng.
- Cảm hứng thực sự thì không thể giả mạo được. - Không đúng đâu.
- Anh có thể làm được không? - Ông đang đề nghị lựa chọn cho tôi à?
Bởi vì tôi có thể tự tìm ra cách giải quyết với tập đoàn Cobol.
Anh không cần phải có lựa chọn.
Và tôi chọn cách bỏ đi.
Hãy nói với phi hành đoàn nơi anh muốn đi.
Này anh Cobb!
Anh thấy việc được về nhà thế nào? Về nước Mỹ ấy?
- Về với các con anh? - Không thể được.
Không ai có thể làm được.
- Cũng giống như sự khởi nguồn thôi. - Cobb, đi thôi.
Ý tưởng đó phức tạp cỡ nào? - Chỉ đơn giản thôi.
- Không có ý tưởng nào đơn giản ... khi ông cần cấy nó vào đầu óc của người khác.
Đối thủ chính của tôi là một lão già gần đất xa trời.
Con trai ông ta sẽ sớm thừa kế quyền điều hành tập đoàn.
Tôi cần cậu ta quyết định phá vỡ đế chế của cha cậu ta.
- Cobb, chúng ta nên tránh xa chuyện này. - Chờ đã.
Nếu tôi làm việc này ... ngay cả khi tôi có thể làm được...
...tôi cần một sự đảm bảo ...
Làm sao tôi biết được ông có thể giúp tôi? Anh không biết được.
Nhưng tôi thì có thể.
Sao, cậu có muốn thử tin không?
Hay là trở thành một lão già với đầy hối tiếc...
...đơn độc ngồi chờ chết?
No comments yet. Be the first to leave one.