最初の200行です。
Tokyo 16.7.1988
Một nhóm những công nhân thất nghiệp...
đang biểu tình khắp đất nước, nguyên nhân là vì chính sách sửa đổi thu thuế của cựu Thủ Tướng.
Các thành viên quốc hội thì đang rối lên vì những lời bình luận...
của bộ trưởng kinh tế Takanashi trong cuộc điều tra quốc hội gần đây.
Dường như sẽ không có sự thỏa hiệp giữa chính phủ và đảng đối lập.
Đồ uống đây.
Đưa tôi ba hạt đậu phộng.
Để xem...
Đây...
Lũ Hề đã tập hợp ở đường số 5.
Khỉ thật, đừng có làm tao sợ thế. Mở cửa nhè nhẹ thôi chứ.
Nếu không có làm chuyện bậy bạ, thì cần gì giật mình chứ.
Sao ông không bán nước uống thường để kiếm tiền lẻ chứ?
Thế còn mua gì đó thì sao? Đây đâu phải là địa bàn cho băng nhóm đường phố tụi bây.
Ừ, phải rồi! Uống nước đái chó của ông chắc!
Hai bộ truyền Rôtơ trong mỗi bánh xe.
Xem nào. Và đây là...
bộ phanh được điều khiển bằng máy tính.
200 mã lực với 1200 vòng/phút!
Muốn lái nó sao, Tetsuo?
Được rồi! Đi thôi!
Tớ chế tạo chiếc xe này cho riêng tớ đấy. Nó chạy dữ lắm. Cậu không lái được đâu.
Tớ chẳng hiểu làm thế nào cậu có thể lái chiếc xe đó.
Tớ lái được đấy.
Nếu cậu muốn lái xe này đến thế, thì tự đi ăn trộm một cái đi.
Không thể tin được.
Lũ du côn!
Này, phục vụ! Chạy đi đâu thế?
Chúng chạy vào hẻm rồi! Đuổi theo!
Ngưng đùa đi, thằng ngốc!
Mẹ nó!
Cái gì?
Đó là...
Hả?
Đây là đơn vị số 375.
Chúng tôi được báo có băng nhóm đua xe đang đánh nhau gần đường cao tốc số 14 phía Nam.
Yêu cầu các đơn vị khác hỗ trợ. Xe 375 đang đến hiện trường.
Cảnh sát đấy. Chúng ta làm sao đây?
Khỉ gió. Xe của mình mới chỉ vừa được khởi động thôi mà.
Lũ khốn! Đi thôi, Tetsuo!
Tớ tới đây!
Quên họ đi!
Đi thôi!
Một cuộc đụng độ đã diễn ra giữa các sinh viên biểu tình với cảnh sát chống bạo động.
Một vài người bị thương. Tiếp theo là...
Đừng bắt tôi phải ra khỏi xe đấy!
Đồ khốn, tôi đang vội mà.
Cái gì thế?
Cảnh sát đây!
Khu vực này đã bị phong tỏa!
Lùi lại đi! Nguy hiểm lắm!
Này, bên kia có gì đó lạ lắm.
Cho tôi qua!
Cô đang làm gì thế?
Là máu đấy. Nhìn kìa!
Xin cho tôi qua. Xin thứ lỗi.
Cẩn thận chứ, con ngốc!
Tôi xin lỗi.
Ryu!
Này, nhìn kìa! Họ đang bỏ chạy!
Tên đó có súng!
Nổ súng!
Khoan! Hắn đang giữ một đứa trẻ!
Chạy đi.
Cháu chạy nhanh lên.
Hãy tới chỗ Ryu.
Ryu sẽ giúp cháu.
Ra khỏi đây... Ngay!
Kei!
Phải ra khỏi đây thôi! Kei?
Cậu bé biến mất rồi!
Cậu ta ở phía Tây.
Phía Tây? Thành phố cũ...
Ăn cái này đi!
Tetsuo!
Ryu! Anh đâu rồi?
Kei!
Không, đó là...
Mày thích thế chứ?
Sao rồi, là ai thế?
Không phải cậu ấy. Không phải Tetsuo.
Được rồi. Đi thôi!
Sao mày... Mày đã làm gì, thằng nhóc kì quặc kia...
Tetsuo! Ráng lên!
Sao? Cậu nói gì?
Thằng nhóc...
Cậu ấy bị thương nặng quá.
Này! Nhóc kia!
Bọn mình phải đưa cậu ấy tới bệnh viện thôi! Cần phải gọi xe cứu thương!
Không thể di chuyển cậu ấy được!
Cái... cái gì...!
Không có đường thoát đâu.
Bọn tớ tới để dẫn cậu về đấy.
Cậu biết chúng ta không thể sống sót ở ngoài này mà.
Hãy về thôi.
Trực thăng của quân đội! Là quân đội đấy!
Đi nào!
Nằm xuống đất! Để tay lên đầu!
Bọn cháu chỉ là người ngoài cuộc vô tội thôi.
Nắm xuống đất! Để tay lên đầu ngay!
Khỉ thật, đau quá.
Kai!
Anh lính.
Vâng, thưa ngài.
Lũ nhóc đó là ai thế?
Chúng chỉ là lũ băng nhóm đua xe bình thường thôi, thưa ngài.
Chúng ta về thôi.
Ôi! Mấy người nhè nhẹ có được không?
Gãy tay tụi tôi mất!
Hãy kéo người bị thương vào trực thăng đi.
Tetsuo! Này, khoan đã! Các người không thể mang cậu ấy đi như thế được!
Kaneda!
Mấy người làm gì thế? Tụi tôi có làm gì đâu!
Ngồi dậy đi!
Được rồi. Vậy chuyện là, cậu và các bạn cậu đi chơi vào buổi tối...
trên xe máy để đi thăm bà mẹ sắp mất của cậu, và rồi...
một đám đua xe quậy phá tự xưng là Lũ Hề tấn công các cậu.
Chúng làm bị thương bạn của cậu, cậu nóng nảy và đó là lý do tám tên Hề...
đã tấn công các cậu... phải đi nhập viện, và đó là sự thật, đúng không?
Chu cha! Đẹp gái thật.
Cái này là bí mật đấy!
Và mẹ cậu sao rồi?
May mắn là, điều tệ hại đã qua. Bướu bà ấy đã được chữa khỏi.
Bướu bà ấy được chữa khỏi, và cậu bỏ mặc mẹ cậu để đi chơi sao?
Gì chứ...?
Mấy thằng ranh này chả liên quan đến chuyện đó đâu.
Còn phải nói.
Ngồi trên ghế chờ đi. Hiểu không đấy?
Được rồi. Năm người kế tiếp.
Vậy là quân đội hợp tác với cảnh sát...
để truy tìm các băng nhóm chống chính phủ đây mà.
Muốn đánh nhau à?
Bỏ tay ra!
Cách mạng Tự Do muôn năm!
Hắn có lựu đạn kìa!
Thế là đủ rồi. Mang hắn vào trong đi.
Hãy dạy cho hắn một bài học để hắn không bao giờ quên đi.
Thằng đần khốn kiếp! Muốn tự vẫn, thì treo cổ lên ấy!
Nghe này, lũ nhóc các cậu hãy về đi. Tụi tôi đã báo cho nhà trường rồi.
Chờ chút đã, ông già!
Gì... "Ông già" ư?
Còn có người đi chung với chúng tôi mà ông muốn biết đấy.
Là sao chứ?
Xin thứ lỗi.
Này! Anh làm gì thế?
Là cô bạn này đây. Tôi không thể bỏ bạn ấy lại được.
Đừng có gọi tao là "ông già" nữa, thằng oắt con!
Đừng đạp chân tôi chứ!
Nghe đây, thằng nhãi. Tao mới có 25 tuổi thôi. Tao còn chưa lấy vợ nữa là.
Giữ mồm giữ miệng đấy. Về đi và mang bạn mày đi luôn đấy.
Tôi đói quá!
Tôi cần bác sĩ!
Tớ nghĩ quân đội truy đổi thằng nhóc kì quặc mà Kaneda nhìn thấy.
Ừ, cậu nói đúng. Tớ cũng đã nhìn thấy thằng nhóc đó.
Nhắc tới Tetsuo mới nhớ, sao họ không nói họ mang cậu ấy tới bệnh viện nào chứ?
Là sao chứ?
Ý tôi là tôi muốn mời cô đi uống gì đó thôi.
Tôi đoán chúng ta sẽ có một cuộc tán gẫu về chuyện cô dính vào...
như cái cuộc cách mạng vớ va vớ vẩn ấy.
Tôi cứ nghĩ anh là anh chàng mê gái muốn bất cứ gì mình muốn chứ.
Nếu là con gái, anh sẽ giúp đỡ họ, phải không?
Cô nhầm rồi!
Tôi có tiêu chuẩn cao lắm.
Xếp hàng vào! Coi nào! Di chuyển đi!
Không phân biệt họ trông thế nào. Mà là... Tôi không biết nữa...
Sự nhạy cảm của con gái khiến tôi phải làm thế.
Tôi đoán tôi nợ anh rồi. Cảm ơn anh nhiều nhé.
- Tôi là Kaneda. Rất vui được.... Hả? - Hẹn gặp lại, Kaneda.
Chờ chút! Cô bỏ đi như thế thôi sao?
Này! Chờ đã. Tôi là người đã cứu cô lúc nãy mà.
Ít nhất cũng phải cho tôi biết tên chứ, đồ lạnh lùng!
Vâng, tôi sẽ cố thuyết phục ông ấy. nhưng việc đó nguy hiểm lắm.
Nếu họ biết ông trốn tránh trách nhiệm, thì ông sẽ phải gánh chịu mọi việc đấy.
Tôi không tin được là có gián điệp trong hội đồng hành pháp.
Kể cả nếu không có gián điệp...
Lúc này điều đó không quan trọng!
Hình như thủ đoạn chính trị và ngoại giao là những điều ông khinh bỉ.
Tôi chưa bao giờ học hai thứ đó ở trường cả.
Bất luận thế nào đi nữa, trong cuộc họp hội đồng kì tới...
tài quản lý tệ hại và thiếu suy xét của ông trong sự kiện mới đây
sẽ được đặt câu hỏi đấy.
Có điện thoại dành đại tá, thưa ngài.
Hãy làm việc theo mệnh lệnh, nếu ông muốn lời khuyên của tôi.
Vâng, là tôi đây. Chuyện gì thế?
Lối này, thưa đại tá.
Tôi thành thật xin lỗi vì đã gọi ngài tới đây, nhưng có thứ này ông cần phải xem.
Xin đại tá hãy nhìn thứ này.
Đây là một mô hình đặc biệt tôi lấy được từ chàng trai trẻ đó.
Nó không giống như những thứ tôi đã thấy trước đây...
Tôi chưa bao giờ thấy cái nào có tốc độ phát triển hay hình thể như thế này.
Nó có thể bắt đầu với trạng thái va chạm với số 26, hoặc có thể...
Ông đã hoàn thành việc so sánh với mô hình của Akira chưa?
Để tôi cho ngài xem.
Hình chiếu này được tạo nên từ các dữ liệu được hòa vào nhau, và kết quả chưa hẳn là chính xác...
vì vậy một bản so sánh trực tiếp là rất khó.
Nhưng tôi tin là dựa vào cái chúng ta thấy đây thì mô hình của cậu bé này là chìa khóa...
để giải câu đố về sự phát triển mô hình của Akira.
Được rồi. Cứ tiếp tục nghiên cứu.
Cảm ơn ngài rất nhiều.
No comments yet. Be the first to leave one.