最初の200行です。
TÀU HMMF GOOD BOY MŨI HẢO VỌNG
NHỮNG NĂM 1980
Đến lúc bắt đầu rồi!
Mục tiêu cách nửa cây số ở Đông Nam! Đừng làm hỏng chuyện, hải cẩu.
Tôi không phạm sai lầm.
Ồ, khí cầu chết chóc X-47.
Thứ này chết chóc lắm.
- Tôi sẽ gọi con người. - Không! Ta lo được.
Claggart, có chắc không gọi con người? Tôi thấy nên gọi con người.
Anh mà cắt nhầm dây, ta đều sẽ…
Bùm!
Sự đau đớn!
Switch! Tập trung vào.
Tập trung. Phải.
Sao lâu vậy, Claggart?
Tôi có buổi chụp hình với National Aquatic.
Việc này không dễ như đi… Dolph à!
Nghiêm nào!
Mấy cậu bé ngoan của tao muốn cá mòi ngon lành nhỉ?
Chúng tôi không làm việc này vì món ngon.
Mà làm việc này vì danh dự, nghĩa vụ, vì…
Ừ, bọn mày muốn mà!
Giờ đưa ngón cái lên nào!
Chạy mau!
Claggart! Tôi không muốn chết
trước khi tôi được tham dự
buổi chụp ảnh!
Không!
Không!
Khoan đã. Tôi là cá heo. Tôi hoàn toàn ổn!
Chuẩn bị va chạm!
NETFLIX GIỚI THIỆU
HIỆN TẠI
Vậy kế hoạch là gì?
Rất rõ ràng, lao đầu đi trước.
Có trò gì bớt ngu ngốc hơn không?
Thế còn động tác một-hai-17, lùi, tiến, từ trong ra ngoài?
Gì cơ?
Ừ, quá phức tạp.
Ồ, tấn công bất ngờ!
Quá lộ liễu.
Tấn công bất ngờ siêu bí mật?
Ba…
Hai…
Tấn công bất ngờ siêu bí mật ư?
Quinn, sao anh cứ phải hét lên tên của kế hoạch?
Tôi bị kích động. Nhưng đó là kế hoạch tốt! Đi nào!
Anh làm gì vậy?
Kẻ ta biết là gì có thể rình ở đó!
Vài con cá mập đói ăn thịt hải cẩu
đâu là gì với hải cẩu dũng cảm nhất đại dương.
Geraldo Vĩ Đại tôi đây từng trốn thoát khỏi thủy cung
chỉ nhờ trí khôn và các nét cân đối hoàn hảo.
Anh vẫn chờ ai đó để kể chuyện này à?
Có lẽ phải.
Có lẽ không.
Đó là một phần cho sự bí ẩn của tôi.
Chúng tôi vẫn thấy anh.
Thôi nào. Về thôi.
Ngày mai ta sẽ bắt cá.
Không!
Hôm nay ta sẽ bắt được cá.
Tôi không biết, Quinn.
Ở lại đây.
Tôi sẽ về trước khi anh nói: "Ý tưởng ngu ngốc".
Ý tưởng ngu ngốc…
Quinn! Đợi đã!
Thôi nào. Thứ này tuyệt hơn hẳn cá.
Vậy sao?
Anh còn không biết nó là gì.
Ôi, thôi nào.
Dĩ nhiên tôi biết.
Một thứ siêu tuyệt vời, sáng lóa.
Thứ siêu tuyệt vời gì cơ?
Anh thấy nó không đó?
Tôi mà giả vờ thì có khác gì không?
Đứa nào muốn chui vào miệng tao nào?
- Tránh đường! - Không!
Tự tìm bữa trưa đi!
- Bơi thục mạng đi! - Chúng ta tiêu rồi!
Tôi đâu muốn làm món ăn!
Này, Snap! Mặt mày đâm thằng vào…
Lối khác, trời ạ.
Anh điên à? Con cá mập ở sau đó!
Quay lại đi!
Benji ơi?
Benji!
Suýt thì tiêu.
Đi nào. Ta sắp về nhà rồi.
Tao đã nói bọn mày sẽ vào miệng tao mà!
Không! Miệng tao chứ!
Có ý gì không?
Đừng nói tấn công bất ngờ siêu bí mật!
Xoay vặn nút chai!
- Anh chắc chứ? - Không đâu.
- Ba… - Hai…
Xoay vặn nút chai!
Thảo nào chúng không muốn vào miệng mày.
Trong này thật kinh tởm.
Đuổi theo chúng!
Quinn à?
Ừ sao?
Anh lại hét lên tên của kế hoạch rồi!
Nhưng lần này chúng ta đã thành công.
Anh coi thành công là bắt trượt cá và suýt bị cá mập ăn thịt ba lần sao?
Thì có mà?
Đại loại, có lẽ, không hẳn, không, chắc chắn là không.
Đó là thất bại hoàn toàn.
Đây là chỗ của tôi!
- Không, của tôi. - Của tôi!
- Của tôi! - Tôi chưa hề rời đây!
Biết việc anh làm ngoài đó thật ngốc chứ?
Ngốc mà đáng giá! Xem đi. Có thể dùng nó để tạo tín hiệu ánh sáng.
Mắt tôi!
Tôi không nói về thứ đó.
Ý là quay lại vì tôi. Anh đã có thể bị ăn thịt.
Ta phải chăm sóc nhau chứ.
Phải.
Dù thế nào đi nữa.
Đây là cá mập ăn hải cẩu!
Bắt đó! Chú là một phần của chuỗi thức ăn.
Rồi, kẻ săn mồi bé nhỏ. Đã đến giờ ăn tối.
Món hà biển.
Hà biển.
Chúng có vị như cát và sự thất vọng.
Hôm nay món này đặc biệt đáng thất vọng.
Phải có gì đó khá hơn vụ này.
Ồ, có đấy.
Dùng mánh liếm đá để lấy hương vị,
rồi nhìn thẳng vào mặt trời.
Cơn đau tột độ xóa bỏ sự thất vọng.
Cảm ơn Beth, nhưng tôi nói về tất cả chuyện này.
Mạo hiểm mạng sống mỗi ngày để có thể kiếm được cá sao?
- Ừ! - Chán hà biển rồi!
Hà biển là tệ nhất!
Đừng lo âu, các hải cẩu.
Sắp đến thời điểm cá mòi di cư rồi.
Tất cả chúng ta sẽ được ăn.
- Tuyệt! Tôi mê cá mòi! - Vụ đó dẹp mọi lo âu của tôi.
- Lũ cá mập thì sao? - Cá mập ư?
- Ông ấy có lý! - Tôi đâu nghĩ ra thế!
Chẳng đáng lo mấy.
Tôi có thể đếm số cá mập tôi từng thấy trên một chân vây.
- Tôi tin. - Chả đáng lo.
Thế khá thuyết phục.
Quinn à?
Ừ sao?
Tôi thực sự hy vọng ngày mai ta sẽ mò ra thêm thứ tuyệt vời sáng lóa.
Tôi đói quá.
Anh nghĩ mấy thứ này là gì?
Ai mà biết được?
Tàu đắm quanh đây đều chứa đầy những thứ kỳ lạ của con người.
Phải.
Chỗ của tôi.
Trong giấc mơ của anh đó!
Anh ta đang mơ mà.
Benji à?
Làm gì ngoài này thế?
Tôi sẽ kiếm ra thức ăn cho ta. Quanh đây có đủ loại tàu đắm mà.
Và con người đi đâu cũng mang đồ ăn vặt.
Giờ ngủ tiếp đi.
Để tôi lo bữa sáng.
Tin tôi, hiện tôi chỉ muốn làm việc đó.
Mà có gã ngốc từng bảo tôi ta phải chăm sóc lẫn nhau.
Chà, gã đó hẳn là khá ngốc.
Đằng này!
Con người hẳn là có đồ ăn vặt thú vị.
Đồ đồng nát.
Rác rưởi.
Vô dụng.
Ngon lành!
Tấn công bò ngang!
Chà! Đây là vùng nguy hiểm của đại dương.
Nói tôi nghe điều đó.
Ồ, chắc phải có đồ ăn ở ngoài đó.
Phải, chính là bọn ta, nếu ta ra ngoài đó!
Ta sẽ vào và ra trước khi anh nói: "Đây là ý tưởng ngu ngốc".
Đây là ý tưởng ngu…
Ôi, chả rõ sao mình để tâm.
Nghĩ vụ gì đã xảy ra?
Sao anh lại nghĩ đến việc hỏi câu như thế?
Chỉ tìm rắc rối!
Chỉ là đây là nơi ta sẽ tìm thấy một…
Đừng nói thế!
Bình tĩnh đi. Tôi chắc ta sẽ…
Xin lỗi.
Xin chào, các bạn nhỏ.
Xin chào!
Chào!
Ổn chứ?
Vội gì chứ?
Tao còn chưa tự giới thiệu.
Tên tao là Grimes.
Hôm nay bọn mày thế nào?
Bọn mày ổn chứ?
Bọn mày khỏe chứ?
Bọn mày mạnh giỏi chứ?
Gì? Tôi hỏi bọn nó có mạnh giỏi không.
Ừ, như thể mày muốn nhặt thịt vụn từ xương chúng.
Chẳng phải ta đang làm thế sao?
No comments yet. Be the first to leave one.