最初の200行です。
MƯỜI HAI CHIẾC GHẾ
Đạo diễn Leonid Gayday.
PHẦN 1
Vào mùa hè năm 1927,
lúc 11g30
từ phía tây bắc của làng Chmarovka
một thanh niên đi vào Stargorod.
Chú ơi, cho cháu 10 cô pếch, được không?
Chú ơi, cho cháu 10 xu, cháu xin chú đấy.
Chú có nên đưa cho cháu chìa khóa một căn hộ với tiền trong đó không?
Không...
Gã thanh niên đó đã nói dối.
Anh ta chẳng có tiền, lẫn chìa khóa và căn hộ.
Anh ta chẳng có gì cả.
Tên anh ta là Ostap Bender.
Có việc gì thế? Anh là ai?
Tôi có gì sai à?
Tự ông biết rõ điều đó.
Vậy ta nên vào trong cửa hàng? Để chúng ta có thể nói về việc đó
Chúng ta sẽ nói về việc đó ở nơi khác.
Cho tôi châm điếu thuốc.
Thì sao nhỉ, hở bố, cần một vị hôn phu ở thành phố của bố à? Có các nàng hôn thê không?
- Vẻ đẹp ở trong mắt người ngắm. - Có vài cô dâu trong nhà này không?
Ở đây là nhà tế bần của nhà nước
Chỉ có các bà già. Được chu cấp toàn bộ.
Những người đó được sinh ra trước chủ nghĩa duy vật lịch sử ư?
Bố này, uống một chút rượu vang cũng chả có gì là xấu đâu nhỉ?
Con đãi bố. Xin mời.
- Vậy, con sẽ ở lại đây với bố. - Anh có thể sống cả đời anh ở đây
vì anh là một người tốt.
- Nhưng trước chế độ cũ ở đây là gì? - Một quí ông sống ở đây.
Ippolit Matvyeyevich Vorobyaninov. Tư sản ư?
Có anh là tư sản ý. Một vị đứng đầu giới thượng lưu.
Ý bố là vô sản ư?
Anh mới là vô sản. Anh được gọi: lãnh đạo.
Cảnh sát trưởng thành phố đón chào ông ấy.
Thí dụ, anh đến chúc ông ấy Năm mới
ông ấy cho anh 3 rúp.
Vào lễ Phục sinh – 3 rúp nữa.
Ông ý hứa cho tôi một cái mề-đay.
Ông ấy nói đi nói lại:
Tihon, anh có thể coi như anh đã có mề-đay rồi.
Nhưng ông ấy đã không có thời gian.
- Vậy ngày nay người ta có thể được mề đay vì quét sân không?
Tất nhiên.
Tôi ra đây!
Quí ông! Từ Paris!
Chào Tihon. Ta có về từ Paris đâu
Anh lấy đâu ra cái ý nghĩ đó?
Không phải từ Paris, thì cũng đón chào ông đã về nhà!
Thực tế là ta không từ Paris về.
Vâng. Ông từ Kologriva về,
đi thăm người bà quá cố của ông.
Tên tôi là Bender.
Ông đã nghe thấy chưa? - Chưa, tôi chưa nghe.
Phải, làm sao một người ở Paris lại có thể biết tên.
Ostap-Suleiman-Berta-Maria-Benderbei.
Berta-Maria... Đúng là vớ vẩn.
Tôi không đến từ Paris.
Tuyệt vời, tuyệt vời. Từ Morshansk.
Ở Paris bây giờ có ấm không?
Thôi, tôi nên đi thì hơn.
Ông không việc gì phải vội cả.
Cơ quan an ninh quốc gia sẽ đến tìm ông. Tôi không hiểu anh.
Nhưng bây giờ ông sẽ hiểu.
Ngồi xuống.
Ông đã qua biên giới nào?
Ba Lan, Phần Lan hay Ru-ma-ni?
Tôi thề, tôi là một công dân xô-viết. Tôi sẽ cho anh xem hộ chiếu của tôi.
Với sự tiến bộ hiện đại của kỹ thuật in
thì làm một cái hộ chiếu xô-viết chả là gì cả.
Vậy, A: chúng ta có một người di cư,
từ Paris về thành phố quê hương.
Người đó sợ mình sẽ bị bắt..
Tôi không phải là người di cư! Thế ông là ai?
Tại sao ông đến đây? Tôi đến đây vì công việc!
Việc gì?
- Việc riêng! - Ha! Việc riêng!
Và cuối cùng ông nói ông không phải là người di cư!
- Nào, ông có tự thú nhận không hay là tiếp tục phủ nhận?
Ok.
Rốt cuộc thì, nếu không có một trợ lý thì cũng khó - Ippolit Matveevich nghĩ,
và có vẻ như tay này là một tên lừa đảo có hạng.
Một đứa như thế có thể rất đắc lực.
Được rồi, tôi sẽ nói cho anh tất cả.
Ở quận N, nơi vị cựu đứng đầu giới
quí tộc làm việc ở văn phòng đăng ký,
có rất nhiều hiệu làm tóc và nhà tang lễ
, nên có vẻ như
các công dân được sinh ra chỉ để cạo râu, cắt tóc
và chết cùng một lúc.
Nhanh lên, bà ấy đang hấp hối!
Xưng tội rồi. Linh hồn thanh thản
Hãy mạnh mẽ lên, Ippolit Matveevich.
- Ippolit! - Con đến đây!
Ta phải tiết lộ một bí mật quan trọng cho anh.
- Anh có nhớ cái phòng khách của chúng ta ở Stargorod không?
Con nhớ rẩt rõ. Một cái sofa, 12 chiếc ghế.
Ta đã khâu ít kim cương
vào chỗ ngồi của một cái ghế.
Có phải khi lục soát, họ đã mang các cái ghế đó đi hay không ạ?
Ta đã giấu kim cương trong chiếc ghế.
Kim cương của mẹ ư? Sao mẹ không đưa chúng cho con?
Sao ta có thể đưa cho anh kim cương
sau khi anh đã phung phí hết tài sản của con gái ta?
Tống đầy vào một cái ghế số kim cương trị giá 70 nghìn!
Một cái ghế mà ai cũng có thể ngồi lên!
Những cái chuông chiều!
Fedya!
Một câu chuyện cổ tích kể được bao nhiêu...
Ôi, anh làm gì anh thế này?
Hãy nghe anh thật cẩn thận đây. Nhưng không được nói với ai!
Anh làm lễ xưng tội cho bà mẹ vợ Vorobiyaninov
và bà ấy tâm sự với anh là ở Stargorod
trong nhà của họ, có kim cương
giấu trong một cái ghế.
Số kim cương đó bà ấy giao cho anh!
Cho anh? - Cho anh!
Tới đây chúng ta sẽ bắt đầu lại cuộc sống và sẽ kinh doanh xưởng làm nến
và việc gì khác nữa.
Kim cương!
Ta sẽ tìm thấy chúng, chắc chắn thấy chúng!
Các viên kim cương được lựa chọn công phu.
Tôi nghĩ tất cả trị giá khoảng 150 nghìn.
Nhiều thế ư? Không ít hơn!
Nhưng ông nên nhổ nước bọt vào tất cả
Sao tôi có thể nhổ?
Với nước bọt của ông. Chả đi tới đâu đâu.
Bộ ghế của ông đã cháy trong lò lâu rồi.
Thư giãn đi!
Tôi là người bắt đầu công việc.
Này, chúng ta cần có một thỏa thuận
Nếu bán đi số kim cương
tôi lấy 60% với vai trò chỉ đạo kỹ thuật.
Thế có mà bằng cướp ngày!
Thế ông định đưa ra mức bao nhiêu? 5phần trăm là ít nhất,
còn 10% là cao nhất.
Ông muốn tôi làm việc không công
và đưa cho ông chìa khóa căn hộ trong đó có tiền ư?
Trong trường hợp đó tôi có lý do để nghĩ
rằng tôi có thể làm vụ này một mình.
Thì tôi cũng có chừng đó lý do để nghĩ
như thế và tôi có thể làm vụ của ông.
Lừa đảo! Này ông, quí ông từ Paris,
ông có biết là kim cương của ông hầu như đã trong túi của tôi
và tôi quan tâm tới ông chỉ vì tôi muốn chăm lo cho ông
lúc xế bóng.
- 20 phần trăm! - Ồ, được đấy, cả tiền ăn ở nhé.
25! - Và chìa khóa căn hộ chứ?
- 30 phần trăm! - Được đấy!
Ngoài sự kính trọng đối với nguồn gốc quí tộc của ông
tôi sẵn sàng làm với mức 40% rẻ mạt.
Là 60 nghìn đấy!
Ông là một người tương đối vô vị.
Ông thích tiền hơn là ông cần. Còn anh không thích tiền à?
Không! Thế anh muốn 60 nghìn làm gì?
Về nguyên tắc.
- Nào, công việc bắt đầu chạy chứ? - Anh là đồ lừa đảo!
Gì? Công việc đã bắt đầu chạy,
thưa quí vị,
tôi sẽ chỉ huy cuộc diễu hành!
Xin chào thủ lĩnh! Có tin tốt lành...
đã tìm thấy cái ghế đầu tiên. Ồ, Chúa tôi!
Cái ghế đó ở đây trong các căn phòng cũ của ông.
Kết thúc rửa ráy buổi sáng đi và chúng ta bắt đầu.
Tôi đã sẵn sàng!
Gì thế này, ông có điên không?
Làm sao cơ?
Soi đi!
Chúa tôi
Cái chết tiệt gì thế này?
Họ cam đoan với tôi là thuốc nhuộm màu đen sẫm.
Quân lừa đảo!
Toàn là lừa đảo trên phố Deribasovskaya ở Odessa.
Ôi Chúa tôi! Làm thế nào đây?
Chúng ta sẽ nhuộm lại.
Thuốc nhuộm “Nadia”
nhuộm tóc ông thành màu hạt dẻ.
Ấn tượng! Đơn giản và có gu.
Nhưng tôi không khuyên sống ở nước Nga
xô-viết với kiểu tóc giống của ông. - Tại sao không?
Sẽ phải cạo tóc đi!
Không thể được!
Thế thì hãy ngồi cả đời ở nơi tá túc của lão quét sân
và tôi sẽ đi tìm các cái ghế. - Thì cạo đi!
Ông nợ tôi 2 rúp cắt tóc và cạo râu.
Sao đắt thế? Ở đâu họ cũng lấy có 40 cô-pếch.
Vì bí mật, đồng chí thủ lĩnh ạ.
Người yếu thần kinh đừng có nhìn.
Giám đốc cơ sở hưu trí số 2 của Stargorod
là một kẻ ăn cắp nhát gan.
Tất cả tâm trí của anh ta chống lại việc ăn cắp,
nhưng anh ta phải ăn cắp.
Anh ta đã ăn cắp và cảm thấy xấu hổ.
Anh ta ăn cắp liên tục và liên tục xấu hổ.
Không có kẻ ăn trộm trên trời dưới biển nào
lại như Aleksander Jakovlevich.
Giọng cao ngừng!
Ai là người phụ trách ở đây?
Có việc gì, anh bạn?
No comments yet. Be the first to leave one.