最初の200行です。
Là tuyết lở.
Không phải.
Là tiếng vó ngựa nơi xa nào đó.
Thánh thượng hạ chỉ.
Thực thi lệnh cấm luyện võ trong thiên hạ.
Bất cứ thường dân nào tự ý luyện võ.
Trãm lập quyết.
Chúng ta chưa từng quen biết nhau.
Tại sao lại dồn chúng tôi vào đường cùng?
Không ai dồn các người vào đường cùng cả.
Hoàng thượng ra lệnh giết những kẻ luyện võ.
Ta chỉ mượn đầu các người để đổi bạc nén thôi.
Có gì mà phàn nàn.
Có phải các người muốn no.
Chỉ cần giao nộp vũ khí.
Sẽ được tha tội chứ gì?
Hoàng đế sợ các người tạo phản.
Chết là nhẹ tôi nhất.
Vậy Còn ông cụ ...
Và Con nít...
1 đầu người trị giá 300 lượng.
Các người hơn cả giá đó.
Vụ này sẽ kiếm được bao nhiêu tiền?
Tính luôn hôm nay tổng cộng 173 người.
Có 33 mạng trị giá 1 ngàn lượng.
Gấp 3 so với người thường.
Tổng cộng 66 ngàn lượng.
Từ nay trở đi, chúng ta phải nâng giá thôi.
Càng giết càng ít người.
Rồi đây sẽ thất nghiệp.
Mục tiêu kế tiếp.
Y như mỗi lần.
Người nào biết tên thì treo thẻ tên lên.
Nếu không quen thì tuỳ tiện treo đại thẻ không.
Thế nào?
Thẻ bài.
Những thẻ bài mới treo lên tại sao không thấy?
Thẻ bài treo trên xác chết đã bị lấy trộm.
Mau tìm Cho ra người đó.
Chẳng lẽ lại là hắn sao?
Bắt sống hay giết chết?
Lý thú lắm.
Phát hiện gì không?
Phát hiện gì?
Võ công của hắn.
Vốn không muốn làm hại ai cả.
Nhìn xem!
Trên đường người đến đây.
Có gặp 1 người đàn ông bị thương không?
Tốt quá, trông tướng cô hình như có học qua võ công.
Đại thúc, người này đến tìm ông ư?
Ông chạy nhanh đi.
Hắn tham lam như vậy.
Sẽ không tha Cho Chúng ta đâu.
Người đó có phải Tiểu Vũ không?
Tiểu Vũ , con đi đâu vậy?
Nước... Vải ...
Đến ngay, vải đây !
Chúng đã tấn công vào thành Cách đây không xa.
Ông ấy nói gì vậy?
Đây là thẻ gì vậy?
Những chiếc thẻ lấy từ trong mình của tử thi.
Trên đó viết tên của họ.
Không chỉ những người luyện võ.
Kể cả những người dân cũng bị họ giết hại.
Tránh ra!
Cha!
Chúng là đại quân của Phong Hoả Thành.
Cách đây chưa đến 3 dặm.
Rất gần đây, có thể giết qua đây bất kỳ lúc nào.
Các người mau trốn khỏi đây.
Nếu không thì tôi sẽ còn lượm nhiều thẻ bài hơn nữa đấy.
Trong số thẻ bài này có người trong trang Chúng ta.
Cha của Hoa Chiêu.
Hoa Chiêu, buông tay ra.
Đứng dậy, giả vờ ư?
Nhị Đang Gia.
Đồ hèn nhát.
Người đến đây định hại ai đây ?
Ngươi không nhớ ta sao? Thiên Hộ đây .
Hãy mở to mắt ra xem.
Lúc bị giam trong bộ hình.
Ngươi từng bức cung ta.
Người làm quan như vậy sao? Ngươi không nhớ ta sao?
Ta là Khưu Đông Lạc.
Tiểu Vũ.
Ông ấy đã cứu con, con không biết lúc xưa ông ta làm gì.
Hắn là tên cẩu quan.
Còn tàn nhẫn hơn lũ sói.
Lúc xưa chính hắn đã cầm đầu Phong Hoả Liêm thành.
Các người xem đi.
Chính hắn đã đánh tôi.
Lúc tôi bị gian trong hình bộ.
Định tung tin giả ư?
Đừng mắc mưu hắn.
Giết hắn đi! Bộ hình...
Tiền Triều...
Lúc tôi còn trẻ.
Tôi từng giết nhiều người.
Bây giờ tôi chỉ muốn cứu người để chuộc tội...
Bịt vết thương lại để tôi băng bó cho.
Quăng hắn ra ngoài kia.
Không được.
Hại mọi người thôi.
Vậy ý cậu muốn gì?
Đang Gia, tránh tai hoạ vê sau, giết hắn đi.
Lúc xưa hắn đối phó với lão Khưu thế nào, chúng ta đáp lại thế đó.
Treo hắn lên phơi nắng ba ngày xem hắn có khai không.
Muốn làm gì thì làm cũng phải điều tra cho rõ.
Cứ trói hắn lại.
Chí Bang!
Trói hắn trong chuồng ngựa.
Giao cho cậu xem chừng.
Chí Bang!
Xem chừng hắn.
Tối nay đưa ra xét xử.
Tôi cho rằng hắn có ý đồ xấu.
8 phần chắc là vì lệnh cấm võ.
Lệnh chó má gì vậy?
Những người luyện võ điêu bị giết sạch.
Triều đình còn hung dữ hơn cả sơn tặc sao.
Cậu làm chuyện của cậu, cứ mặc họ.
Thiên Địa hữu chính khí.
Tạp nhiên phú lưu hình.
Cô giáo bỏ về rồi.
Tỷ phải đứng ra can thiệp.
Mọi chuyện phải trông cậy vào tỷ đấy.
Tôi biết nói sao đây? tôi có quyền can thiệp ư?
Tỷ có cách sao.
Tôi cũng phải bó tay.
Xem ra ông ấy chịu không nỗi đâu.
Nếu không đứng ra can thiệp.
Ông ta sẽ chết mất.
Nhờ Chí Bang xem sao.
Huynh ấy chỉ nghe lời tỷ thôi.
Chúng ta chơi chung từ thuở nhỏ.
Tỷ không phải chúa ghét việc đánh đấm, đâm chém sao.
Đương Gia nhờ ta trông chừng hắn.
Nói ta thả người, có phải là muốn ta đi chết sao.
Hắn hại người chưa đủ sao? Sao lại đến hại ta.
Ân ân oán oán, có ân có oán.
Có ơn đền ơn có oán thì trả oán.
Ý tôi là vậy.
Ý tôi cũng vậy.
Ý tôi là có ân báo ân.
Cứ xem như tôi chưa từng nói câu đền ơn.
Cô cứu người, tôi phải chịu tội.
Như vậy là công bằng sao?
Tôi không khai ra huynh thì được rồi.
Huynh cứ nói tôi bảo huynh đi có việc quan trọng.
Huynh bỏ đi, tôi thả hắn thì được rồi.
Đừng nói bậy.
Họ đâu tin tôi dễ mắc lừa như vậy.
Nếu tôi nói Uất Phương gặp nguy hiểm, vậy huynh có đi không?
Uất Phương là con của Đang Gia, cô nói vậy ai tin?
Huynh nghe tôi nói.
Có chuyện quan trọng hơn cứu người.
Cứ nói là ý của tôi thì được rồi.
Cùng lắm thì bị đòn thôi.
Uất Phương.
Huynh vừa nói cha tôi là Đang Gia.
Họ không giám làm gì tôi đâu.
Chí Bang, hay là vậy.
Chúng ta đưa hắn lên xe.
Sau đó huynh và Tiểu Vũ đưa hắn đi khỏi đây.
Đây là thịt khô mà huynh thích ăn.
Trở về trước khi trời sáng nghe rõ chưa?
Tuy tôi ở lại chịu tội, nhưng huynh cũng không thoải mái chút nào.
Uất Phương, tôi sẽ nhớ cô mãi.
Cách nay 2 ngày...
Suýt nữa chúng ta đã...
Lúc này là lúc nào? Đừng làm vậy, trở về nói sau.
Huynh có đi không?
Hay là chờ động phòng xong rồi đi?
Huynh nhớ về sớm muội chờ.
Cha.
Tìm người giúp đỡ.
Ông yên tâm, chúng ta đã an toàn rời khỏi Võ Trang rồi.
Không!
Phải đưa mọi người đi khỏi đây.
Nếu Phong Hoả Liên Thành đến đây sẽ chết...
Trong làng sắp thu hoạch rồi.
Nếu bỏ đi mọi người sẽ chết đói.
300 lượng 1 cái đầu.
Họ sẽ giết cả con nít.
Như vậy tính sao đây ?
Mau đi Thiên sơn tìm người giúp đỡ.
Thiên sơn?
Lên Thiên sơn...
Lúa mạch 503 ta.
Trái cây 80 tạ.
Thit bò khô 360 cân.
Bắp 7 xe.
Gạo 9 xe.
Lừa 3 con.
Dê 14 con.
Quả Cà Lạc!
Đàn bà 9 người.
Không, 6 người.
Là 9 người hay 6 người?
No comments yet. Be the first to leave one.