最初の200行です。
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Không thể tin chị cũng thế.
Em tưởng chị sẽ hiểu.
Từ khi anh đến, em ít sợ hãi hơn.
Anh cũng thế.
Người yêu chàng thủy thủ chờ dưới trăng
Vầng trăng bạc
Anh đã nói dối từ lúc ta gặp.
Tôi không muốn thấy lại anh nữa.
Ông mở ra Vết Rách giết mẹ tôi.
- Ông giết bà ấy. - Không!
Và nó đã hủy hoại bà ấy. Cướp bà ấy khỏi tôi.
Cô đến đây làm gì?
Tôi đã kể sự thật rồi mà?
Chịu đựng sự phẫn nộ vì phải phơi bày linh hồn cho một kẻ điên
và một đám thanh niên.
Ông chưa nói hết sự thật.
Tôi cần ông nói vì sao làm thế.
Lý do có quan trọng không?
Quan trọng, vì Vết Rách ông mở đã cướp đi mẹ tôi.
Khi tôi mới gặp Sherlock, anh ấy vô danh.
Tôi nhìn ra sự vĩ đại của anh ấy.
Chúng tôi về ở cùng.
Bắt đầu phá án cho cảnh sát.
Sơ sót của anh ấy nhiều lắm nhưng tôi xử lý được.
Tôi biết cách giữ anh ấy tập trung.
Khi danh tiếng anh ấy đi lên…
tôi lấy đó làm tự hào.
Sherlock Holmes không phải một người, mà là hai.
Thành công của anh ấy là của tôi.
Nhưng khi thành công…
anh ấy bắt đầu rời xa tôi.
Tôi cần một cách để cho anh ấy thấy tôi đây
cũng là người có khả năng…
vĩ đại.
Ông mở nó để gây ấn tượng?
Tôi không cố mở Vết Rách.
Tôi chỉ định liên lạc thế giới linh hồn.
Nếu tôi làm được đầu tiên, anh ấy sẽ thấy…
Vì sao ông cứu ông ta mà bỏ mẹ tôi?
Mẹ cô không chỉ xử lý được khuyết điểm của anh ấy,
mà còn xoa dịu một thứ sâu trong anh ấy.
Một nơi tôi không với đến được.
Đâu phải mẹ tôi xoa dịu Sherlock,
nên là ông ta xoa dịu mẹ tôi.
Ông nói ông ta vĩ đại, nói ông vĩ đại.
Sao đàn ông ám ảnh việc đó thế, mà không nhận ra một phụ nữ vĩ đại?
Cô nghĩ là tôi không biết sao?
Sao tôi cạnh tranh lại được?
Cô không nghĩ là…
nhìn họ yêu nhau sâu hơn,
mỗi đụng chạm họ chia sẻ, mỗi nụ cười.
Cô không nghĩ là…
tôi chỉ muốn anh ấy thấy tôi.
Vì sao cứu ông ta và bỏ bà ấy?
Tôi không chọn, tôi chỉ hành động…
Vì sao cứu ông ta, bỏ bà ấy?
Khi hai người làm chung lâu, hình thành sự gắn bó.
Bọn tôi đã rất gắn bó.
Hãy nói vì sao ông không cứu mẹ tôi!
Vì tôi yêu anh ấy!
Vì tôi luôn yêu anh ấy!
Thế nên ông mở Vết Rách.
Thế nên ông cứu ông ta và vẫn chăm sóc cho ông ta.
Không.
Không, người như ông không thể yêu.
Ông quá lạnh lẽo.
Ông nghĩ vì sao ông cô độc thế chứ?
Tôi cô độc hả?
Thế bạn bè của ông đâu hết?
John!
John, anh ở chỗ quái nào?
Con bé bị sao thế?
- Jessie! - Đây.
Jessie!
Chuyện gì vậy?
Ác quỷ đã đến London.
Khi cha đến chỗ cảng…
một công nhân đang bế con bé.
CHƯƠNG 7: CỰC LẠC CỦA CÁI CHẾT
Ông ta nói có một vị khách từ Mỹ,
Ông Vải Lanh, như Jessie gọi, đã làm thế này,
rồi hắn chạm vào một công nhân khác, người đó tự tử ngay.
Hắn đã làm gì con bé?
Mạch tăng, toát mồ hôi và…
nhãn cầu cho thấy nó ở trạng thái vô thức,
trong những giấc mơ.
Hoặc trong ca này, là các ác mộng.
Hắn làm con bé kẹt ở đó.
Hắn là ai, Sherlock?
Tôi không biết, John.
Mong anh có thể cho tôi biết.
Tôi không biết.
Không phải John, Sherlock.
Tôi biết nhiều việc đã xảy ra giữa hai ông
nhưng việc đang xảy ra không liên quan đến vị bác sĩ.
Hắn là một Ipsissimus.
Phải là vậy.
Nếu hắn có sức mạnh giống Jessie, giống Alice,
hắn có thể tiếp cận nỗi sợ lớn nhất,
ký ức tệ nhất của ta, dùng chúng hủy hoại ta.
Sao hắn ở đây? Sao làm vậy với Jess?
Vết Rách.
Một Ipsissimus như hắn ư?
Hắn có khả năng sử dụng sức mạnh của nó.
Hắn sẽ là thần của thế giới này.
Vị thần ác mộng.
Mi nghĩ đã thoát được chúng,
nhưng bác sĩ dịch hạch ngửi được mi, Jessica,
và chúng sẽ đến tìm mi.
Giờ không có đường ra rồi.
Nhớ lần trước chứ?
Lần này khi tìm ra mi, chúng sẽ giết mi.
Sao ông làm vậy với tôi?
Tôi tưởng có thể tin ông.
Ta kết bạn với mi vì cần mi để tìm Vết Rách,
nhưng mi không đủ mạnh, phải không?
Khi tìm ra Vết Rách, ta sẽ có mọi sức mạnh của nó, Jessica.
Sẽ không còn quái vật nữa.
Ông là quái vật.
Không. Người thường mới là quái vật.
Ta đã thoáng thấy những kinh hoàng con người đem đến trong mấy thế kỷ tới.
Mọi sự tàn bạo này xảy ra vì một lý do duy nhất.
Sợ hãi.
Nếu có thể làm một người sợ, mi có thể khống chế hắn.
Nếu không tìm ra Vết Rách và đóng lại, ta tiêu.
Nếu không tìm ra trước ông Vải Lanh, ta tiêu.
Ông làm gì vậy?
Cha đang làm một thứ.
Suy nghĩ.
Nếu nhìn góc độ khác, đây là việc tốt.
Tốt à?
- Như thế nào? - Chà…
Giờ ta không có cách tìm ra Vết Rách.
Nhưng có một Ipsissimus cao tay sẽ tìm cho ta.
Tìm cho ta à?
Kế hoạch thế nào?
Được rồi.
Cha đề nghị,
với tình hình thế này, chúng ta…
Ta ở đây, chờ việc gì đó xảy ra.
- Kế hoạch đó à? - Ừ.
Chờ gì đó xảy ra à?
Đúng thế.
Ý ông là ông ta tài giỏi vậy đó hả?
Vì ý này hay lắm. Hay thật đấy.
Ông Holmes! Bác sĩ Watson!
Xin lỗi vì đường đột, các ông.
Thanh tra Gregson cần các ông ở Sở Cảnh sát ngay.
Được.
Chị sẽ tìm ra hắn, Jessie.
Chị sẽ cứu em.
Đó? Tôi nói chờ gì đó xảy ra và nó đã xảy ra.
Anh thấy anh ta ngoài cửa sổ. Chẳng có ý nghĩa gì.
Ta vẫn có thể tài giỏi.
Và ta phải thế.
Ta nợ Beatrice và Jessica điều đó.
Chị đã bảo sẽ kết thúc buồn.
Em mong đợi gì chứ?
Rằng em có thể trốn và sống trên đường phố một thời gian à?
Đem cô gái nào đó về cho cô ta vào cung điện à?
Chắc nghĩ em có thể bình thường.
Có lẽ từng ấy năm, em ngồi ở căn phòng khốn kiếp này
mơ đến cảm giác khi có bạn bè.
Cảm giác khi là một người khác.
Chà…
em đâu thể là người khác.
Chúng ta không thể.
Hãy tự giúp mình, chấp nhận đi.
Công chúa.
Thưa ngài.
Nữ hoàng bảo thần nói là
em họ Helena của ngài sẽ ghé thăm cung điện chiều nay.
Cô ấy đi du lịch châu Âu, ngang qua nước ta
và Đức Bà cảm thấy để hai người gặp là ý hay.
Đức Bà nghe tin Helena đang tìm người cầu hôn.
Làm sao bà ấy biết tin đó?
Thần không biết, Điện hạ.
Đi ra.
Vâng.
Cậu có hai phút.
Này.
Ổn chứ, anh bạn?
Nói thật, tớ từng ổn hơn.
Nghe này.
Một gã đã đến tìm Leo, từ cung điện.
Điện Buckingham.
- Sao? - Vì Leopold sống ở đó.
Cái gì?
Anh ấy sống ở đó vì mẹ anh ấy là Nữ hoàng Anh.
Cậu đùa tớ.
Nữ hoàng có 50 đứa con.
Trong đó có anh ấy. Leopold, Hoàng tử Leopold.
Chúa ơi. Ngay khi tớ nghĩ anh ta là đồ ngu.
Mai tớ sẽ gặp một thẩm phán để chốt ngày xét xử.
Họ không thể bỏ tù cậu vì tự vệ được.
Tớ không nghĩ là họ tính bỏ tù tớ đâu.
Không.
Hắn cùng một bè với họ, Spike.
Chủ một trại tế bần.
No comments yet. Be the first to leave one.