最初の200行です。
Cảm ơn Lương Quốc Hào đã cung cấp phụ đề tiếng Việt
Được rồi mọi người,ván chót nào.
A...Lố bịch Chỉ mới...
Thậm chí còn chưa đến nửa đêm.
Có người còn phải đi làm vào sáng mai nữa.
Ôi,con trai tôi,suốt ngày chỉ biết làm việc.
Tôi úp.
Nếu bác không phiền,thì cháu thấy nãy giờ bác úp nhiều lần rồi đó.
Bài bác nãy giờ xui lắm.
Phí thời gian làm gì?
Thật ra thì mẹ tôi không giỏi chơi bài xì tố.
Mà bà giỏi chơi xì phé cởi đồ.
Để gây náo nhiệt, nếu các anh hiểu ý tôi.
Mẹ thích chơi cởi đồ,vì dù con có thua,nhưng con vẫn thắng.
Thêm 20 đô.
Theo.
Tăng lên một trăm.
Whoa.
- 100 đô? - Nam tính lên,cậu em.
Chơi luôn à?
- Tôi úp. - Úp.
Thế còn anh,Castle? Anh đã gan dạ sẵn rồi...
Không sợ tí...
Liều lĩnh chứ?
"Liều lĩnh" là tên đệm của tôi.
Đừng lo,cô bé. Nó đang dụ cháu đấy.
Cứ mỗi lần nó nháy mắt liên tục
Có nghĩa là bài của nó dở tệ.
- Mẹ. - Đúng mà...
Được thôi,chia bài nào.
Bài đây.
Uh-Oh.
Sao ạ?
Nó không nháy mắt,nhưng giờ tay nó gõ liên tục
Điều đó có nghĩa là nó có bài ngon.
Sao thế?
Cô không dám liều à?
Đặt hết.
- Hạ anh ta nào, Beckett. - Đúng,cho anh ta chung tiền đi.
Không tìm được đường thoát à,Castle?
Giỏi lắm,Beckett.
Có lẽ anh nên đổi tên đệm của mình thành "kẻ thua cuộc" đi.
- Kẻ thua cuộc. - Biết nói gì đây?
Chắc tại hôm nay không phải là đêm may mắn của tôi.
Thấy bác nói đúng chưa. Nó đang dụ cháu mà.
Là do...
Là do cái tật nháy mắt. Phải,bác nói đúng rồi.
Beckett.
Vâng,chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng 20 phút nữa.
Có một vụ án mạng trên phố Henry.
Để bác dọn cho.
Cảm ơn bác.
Ít ra thì các cô cậu đang ở trung tâm rồi.
Nhưng sau nửa đêm rồi còn gì.
Án mạng không bao giờ ngủ,bác R à.
Phải.Bọn cháu cũng thế.
Có ai vừa nói "Án mạng" ư?
Chờ tí,tôi đi lấy áo khoác ngay.
Hãy nhìn anh ta kìa,vui vẻ thấy sợ luôn.
Phải,giống như một đứa trẻ vào dịp giáng sinh vậy.
Với một thi thể bên dưới gốc cây.
- Đó là dầu động cơ xe à? - Có vẻ thế.
Nhưng tôi cần phải bơm hết cái bồn ra và kiểm tra thử mới biết chắc được.
Đó là dầu động cơ xe. Loại 10w-40.
Hết sạch đến giọt cuối cùng.
Kẻ biến thái nào mà loại ngâm một người phụ nữ vào dầu động cơ xe chứ?
Xem ra có người muốn gửi thông điệp.
Tôi đã nói với mấy sĩ quan kia rồi.
Một khi có người vào thuê phòng.
Thì họ có làm quái gì trên đó, tôi cũng không quan tâm.
Túi xách của cô ấy đã bị mất.Và trên người của cô ấy không có chứng minh thư.
Liệu cô ấy có trả tiền thuê phòng bằng thẻ tín dụng không?
Tôi chỉ có thể cho cô biết là
Người thuê căn phòng đó vào hôm thứ sáu đã thanh toán tiền trọ 5 ngày bằng tiền mặt.
Hôm nay là ngày mà họ phải dọn đi.
Vì thế nửa đêm,tôi lên đó để kiểm tra thử
Coi phòng đó đã trống chưa và tìm thấy cô ấy trong bồn.
Dọn sạch cái bồn đó sẽ mệt lắm đây.
Vậy nếu có người hẹn gặp cô ấy ở đây--
Không phải cứ mỗi lần có khách tới viếng thăm là tôi sẽ gọi điện lên cho họ đâu.
Đây không phải là khách sạn Ritz.
Rõ rồi.
Thế còn tối nay? Có bất kì người lạ nào ra vào nơi này không?
Chào,Bill.
Jasmine,mọi chuyện vẫn ổn chứ?
Tôi nghĩ cô chỉ mới miêu tả một nửa giới tính của khách trọ thôi.
Người phụ nữ vô danh-- Tầm 40 tuổi,sức khỏe bình thường.
Cô ấy có mang nhẫn cưới. Nhưng không có vết hằn.
Nguyên nhân tử vong? Chết ngộp.
Và có dấu hiệu va đập ở phía sau đầu của cô ấy.
Vậy là có kẻ đã đánh xỉu cô ấy.
Rồi đem cô ấy bỏ vào bồn tắm dầu động cơ xe.
Và tôi tìm thấy thứ này bên trong túi của cô ấy.
Vé xe điện ngầm Metro ở phía bắc.
Nạn nhân của chúng ta đã đón tàu điện từ Westchester vào sáng hôm qua.
Westchester đến vùng hạ Manhattan?
Đó quả là một chuyến đi dài cho việc thỏa mãn nhu cầu.
Cô thấy đấy,mỗi khi những quý cô đã kết hôn đến khách sạn rẻ tiền.
Thì chỉ có thể là vì tình dục.
Hoặc ma túy.
Mẫu xét nghiệm từ một trong những ly rượu cho thấy có chất Remian.
Thuốc ngủ.
Đây không phải là một vụ giết người trong lúc giận dữ.
Căn phòng đó được thuê đến tận năm ngày.
Và có người nhét đầy dầu động cơ xe vào trong căn phòng đó.
Đây là một hành động có tính toán.
Và một quý cô lịch thiệp ở vùng ngoại ô không tự dưng đón xe điện vào thành phố
Và không quay về mà không ai nhận ra.
Sở cảnh sát Irvington nhận được một cuộc gọi vào hôm qua từ một người tên Michael Goldman.
Anh ta muốn báo là vợ mình tên Allison đã mất tích.
Quần áo và miêu tả nhân dạng trùng khớp
Anh ta nói là cô ấy vào thành phố để đi làm và không trở lại nữa.
Anh ta bảo là anh ta biết có chuyện xấu đã xảy ra.
Anh chàng đáng thương. Trừ khi anh ta là hung thủ...
Và anh ta cố che đậy dấu vết bằng cách gọi đến cho cảnh sát.
Trước khi thi thể được phát hiện ra.
Sao chúng ta không đi lấy lời khai của anh ta trước khi buộc tội anh ta?
Anh có địa chỉ chứ?
- Cảm ơn. - Ừ.
Tôi không hiểu.
Cô nói là cô ấy được tìm thấy ở đâu?
Ở một P.T.M.N trong thành phố.
Nghĩa là phòng thuê một người.Nơi đó chẵng qua chỉ là một khách sạn để tạm dừng chân.
Sao cô ấy lại đến một nơi như thế?
Anh có thể nghĩ ra người nào đó mà cô ấy đang gặp gỡ không?
Không.
Chúng tôi là một cặp vợ chồng hạnh phúc,thanh tra à.
Bọn tôi không có bí mật riêng.
Anh đã nói với cảnh sát là tối qua vợ anh vào thành phố để đi làm,đúng không?
Cô ấy đi làm bán thời gian.
Mấy năm gần đây chúng tôi gặp khó khăn về tài chính.
Tôi bị mất việc và chúng tôi phải bán nhà.
Vợ của anh đón nhận việc chuyển đến ngoại ô thế nào?
Cô ấy không quen lắm.
Allison nhớ thành phố, vì thế mấy tháng trước
Cô ấy xin làm tại một cửa tiệm quần áo cũ- Một tuần làm ba ngày tại Manhattan.
Cửa tiệm đó tên Lehane ở phố 72.
Cô ấy nói đến đó làm việc...
Tôi xin lỗi.
Cô ấy nói đến đó làm việc giúp cô ấy hồi niệm về những ngày vui vẻ.
Tôi thử sắp xếp lại thời gian biểu những giờ cuối cùng của Allison Goldman.
Tôi gọi đến cửa tiệm Lehane, nơi mà cô ấy làm việc.
Tôi nói với người chủ tiệm "Chào buổi sáng,thưa ông"
"Tôi muốn thông báo cho ông biết về nhân viên của ông- Allison Goldman."
Và?
Và ông ta hỏi tôi "Ai cơ?"
Allison không có làm việc ở đó.
Ngày hôm qua và cả những ngày trước đó luôn.
Nếu cô ấy không vào thành phố ba ngày một tuần để đi làm.
Thì cô ấy vào đó để làm gì?
Và làm thế nào mà cô ta có thể đem 400 đô về vào mỗi tối thứ sáu chứ?
Có thể Castle đã nói đúng. Tất cả chỉ là do thỏa mãn nhu cầu.
Cô ta là một bà mẹ ngoại ô.
Hãy đến thử trường của con gái tôi vào lúc 3 giờ 30 xem.
Giờ đó nơi ấy cứ như một thiên đường vậy.
Có lẽ cô ta có một người bạn trai.
Đúng rồi,một người bạn trai--
Có lẽ là người nào đó mà cô ấy đã gặp trong lúc đứng chờ ở nhà hàng Zabar's hay vào một buổi chiều tại viện bảo tàng
Khi cô ấy đứng trú mưa.
Có thể đó là một người mà cô ấy quen trong thành phố.
Người đó đã giúp cô ấy nhớ lại những tháng ngày hạnh phúc.
Trước lúc cô ấy phải từ bỏ căn hộ xinh đẹp với tầm nhìn hướng ra bờ sông.
Một người sẵn lòng trả tiền cho cô ấy.
Để được ngủ với cô ấy.
Phải,Allison Goldman không phải loại người dễ dàng ngoại tình.
Người này nhất định rất quan trọng với cô ấy.
Chắc người này rất quan tâm cô ta. Sẵn lòng lắng nghe cô ta.
Có điều lần này người đó muốn được hưởng thụ lại một chút từ sự đầu tư của mình.
Nhưng cô ta lại không chịu.
Chẵng hạn như bỏ chồng cô ta.
Và khi cô ta không đồng ý, kẻ đó bèn nổi giận.
Đúng thế.
Các anh biết đấy,tôi cảm thấy mình thật ngốc.
Thay vì phải ngồi tìm chứng cứ
Thì tôi chỉ cần nghĩ đại một giả thuyết nào đó như các anh.
Vậy người bạn trai tưởng tượng sát nhân này của cô ta--
Các anh có nghĩ rằng hắn ta có một địa chỉ tưởng tượng không?
Thanh tra Beckett?
Anh Goldman, Chuyện gì thế?
Luật sư của tôi vừa gọi đến văn phòng an sinh xã hội vào sáng nay.
Để cho họ biết là Allison đã qua đời.
Anh ta vừa fax cho tôi tờ giấy này cách đây hai giờ trước.
- Giấy chứng tử ư? - Phải. Của Allison Porter.
Porter là tên thời con gái của vợ tôi.
Nhưng trong đây viết rằng Allison Porter đã chết vào năm 1963.
Khi cô ấy chỉ mới được ba tháng tuổi.
Nhưng số an sinh của đứa bé này hoàn toàn giống với vợ của tôi.
Vợ của tôi không phải là người mà cô ấy đã nói.
Cuộc sống của chúng tôi...
Chỉ là giả dối.
Vậy trong suốt 20 năm qua.
Người phụ nữ này sống dưới một cái tên giả ư?
Thật điên rồ.
Phải,chồng cô ta cũng giật mình nữa.
Hãy tin mẹ đi,con trai.
Khi một người phụ nữ kết hôn với một người đàn ông và không chịu nói
Cho anh ta biết cô ta là ai trong suốt 20 năm.
Thì cô ta là một tội phạm đấy-- Mata Hari,một nữ điệp viên xảo quyệt.
Hay nói cách khác,cô ta là một diễn viên giỏi.
Nhắc đến mới nhớ.
No comments yet. Be the first to leave one.