最初の200行です。
Từ năm 1914 đến năm 1919, chiến tranh và bệnh cúm đã làm cho hơn 1 triệu người ở Anh phải sống cô độc. ( "Nhìn thấu ma quỷ" , trang 7 - Florence Cathcart.)
Đây là thời kỳ của những hồn ma.
Cô Emerson?
Cô chuẩn bị chưa?
Tôi mang theo cái này.
Hãy để nó bắt đầu. Để nó bắt đầu.
Sự sống cho đi. Sự sống trở về.
Sự sống cho đi. Cái chết tan biến.
Hãy nhận lấy sự sống này, ăn hết da thịt của nó.
Hãy mở mắt ra để xem những gì mất đi.
Memento mori. Memento mori.
Memento mori. Memento mori. Memento mori.
Ai? Sự mất mát của ai?
Người phụ nữ này?
Người phụ nữ khốn khổ này?
- Con yêu? - Ôi chúa ơi!
Đừng nhìn chỗ khác. Bà không được nhìn chỗ khác.
Rose? Rose, con yêu!
Mẹ có thể thấy con.
Mẹ có thể thấy con.
Sự sống cho đi. Cái chết tan biến Sự sống cho đi. Cái chết....
Bỏ cháu ra!
Trung sĩ Evans, cái rèm cửa.
Cánh cửa! Cánh cửa
- Ở yên đó, Đại úy - Bỏ cháu ra!
Nếu ông còn là một đại úy.
Trung sĩ Evans, tìm những người khác đi.
Ông thật khốn nạn. Ông giết nó rồi!
Tôi sẽ gọi bác sĩ.
Để tôi lo.
- Ah! Oh! - Một phép màu khác đấy.
Cô cathcart, cô không nên làm thế.
Cathcart. Florence Cathcart.
Làm sao cô có thể đến đây dưới bộ mặt giả dối như vậy?
Anh chồng quân nhân của cô thậm chí đã chết rồi phải không?
Và trò chơi kệch cỡm này cũng sẽ không thể mang anh ấy về.
Và hãy dẹp luôn những viên máu giả mà ông đã nhét vào tách
và khăn tay khi chúng ta bắt đầu.
Tương tự là trò ông dùng tay để kéo ngọn bấc từ cây nến của người phụ nữ
Như thể là cái chết có ma lực gì đó làm tắt ngọn lửa.
Ông là kẻ bịp bợm.
Và những người tội nghiệp này cũng thế.
Đưa họ ra khỏi đây, Evans.
Buông ra, thằng khốn!
- Tôi nhặt được cây ghim của cô này. - Ồ, cảm ơn anh, Evans.
Cô Cathcart, khi nãy cô làm những việc đó
có chút gì đó như rằng cô đang ra lệnh cho tôi.
Tôi nghĩ cô chỉ đang...
Gì, anh không muốn đồng nghiệp thấy mình bị điều khiển bởi một phụ nữ dân thường phải không?
Uh, ý tôi là nếu có ai đó sắp ra lệnh cho tôi thì phải nên là...
Ý tôi là, nếu vợ tôi - bà Evans - không phải là bà Evans hiện giờ mà là...
Nhưng phải đấy.
Và cô ấy thật may mắn, đúng như vậy.
Tôi sẽ không ép buộc anh nữa đâu. Hứa đấy.
Cô chưa bao giờ có con phải không?
Không, dĩ nhiên là cô chưa có.
- Cho phép tôi, thưa cô. - Cảm ơn, Katie.
Xong rồi.
Oh, vì lợi ích thiên đường. Um...
- Tôi đang nói chuyện với ai nhỉ? - Xin lỗi?
- Làm ơn, thưa ngài ... - Mallory.
Ngài Mallory, xin lỗi vì sự ngắn gọn, nhưng đây là nhà tôi.
- Rất vui vì ông thích quyển sách của tôi. - Không phải vậy.
- Xin lỗi? - Tôi không thích quyển sách của cô lắm.
Tình cơ tôi thấy nó thôi.
Có lẽ nó chỉ hợp với ai đó thô lỗ với khách khứa.
Tôi là giáo viên lịch sử ở trường dự bị của nam sinh.
Tha lỗi cho con gái tôi, ngài Mallory.
Nó không còn viết nữa. Nó hoàn toàn mệt mỏi rồi.
Um, để ông ấy nói đi, Harry.
Um, tôi sợ quyền hành của harry. Tôi thật sự không muốn tiếp tục chút nào nữa.
Nhưng cô vừa là nhà văn vừa là người bắt ma phải không?
À, ngài không thể săn bắt thứ mà không có thật.
Ah, chỉ là vậy thôi à.
Chúng tôi cứ nghĩ rằng có người đã làm chứ.
Tôi cần thay đồ.
Katie, mẹ có thể cho ngài Mallory xem phòng làm việc của con không?
- Vâng. - Con bình thường mà.
Con bình thường sao?
Mmm.
Bố mẹ biết tại sao con lại vùi mình vào chuyện này.
Và bố mẹ sẽ không chê trách con vì ý nghĩ rằng chuyện đó sẽ có ích.
Nhưng hiện giờ, bố mẹ có thế thấy nỗi đau mà chuyện này gây ra cho con.
Vâng.
Con biết. Con rất tiếc, con vẫn tiếp tục làm điều này.
Thật bất công.
" Có thể bạn sẽ bị lột da dưới địa ngục
vì đã ngạo mãn nói rằng nó không tồn tại"
Một phụ nữ luống tuổi ở Doset đã nói vậy, tôi vẫn còn nhớ.
Bà quản lý ở trường chúng tôi rất hâm mộ sách của cô
và đã kể với hiệu trưởng về công việc mà cô đang làm.
Bà ấy quả quyết với ông ta rằng cô xứng đáng được kính trọng.
và sách cô được nằm cạnh bên kinh thánh trên rất nhiều kệ sách.
Cô Cathcart, lời đồn là một điều nguy hiểm.
Cuộc nói chuyện trong phòng này được giữ kín, ngài Mallory.
Tôi không hề lo về trường hợp đó.
Trường chúng tôi tên là Rookford, ở Cumbria.
Vài năm trước, người ta nói một đứa trẻ đã bị sát hại ở đó.
Không phải là học sinh. Là một nhà dân.
Ai giết? Có bắt được hung thủ không?
Không có manh mối. Đó là một gia đình quyền thế. Tất cả đều im ắng.
Ai đó vẫn hoàn toàn có thể chết ở đó.
Vậy ngài đến đây chỉ để nói rằng cái chêt có thể hoặc không xảy ra
cho dù bao nhiêu năm sao?
Không.
Tôi đến đây vì một cái chết khác.
Một học sinh. Ba tuần trước.
Tên nó là Walter. Walter Portman.
Cái ngày trước khi chết, Walter đến gặp hiệu trưởng,
sợ run rẩy, cố thuyết phục ông ấy rằng nó đã nhìn thấy một hồn ma.
Hồn mà của đứa trẻ bị giết năm nào.
À, làm sao nó biết được đứa trẻ bị giết trông như thế nào?
Cái này được chụp vào 18 năm trước.
Ngài Mallorry, đây là... Đây là trò tinh quái thôi.
Khi máy ảnh quét ngang qua lóe sáng tấm kính...
Thì một trong những đứa bé chạy đến đứng phía sau hàng sẽ xuất hiện 2 phía.
Nó vẫn đang chạy khi máy ảnh đang chụp.
Tôi biết. Đây là năm 1902.
Đây là 1903.
1904.
1905.
Và cuối cùng, 1906.
Tất cả học sinh trong trường đều được đếm lại.
Tất cả chúng đều ở trong ảnh.
Bao gồm luôn tấm này, chụp khoảng 1 tháng trước.
Cô Cathcart, tôi có thể hiểu được một đứa trẻ chạy dọc chiều dài của hàng
trong 15 giây, thời gian đó máy ảnh sẽ quét qua.
Nhưng tôi không thể giải thích được làm thế nào mà đứa bé lại lên đó được.
Người phụ nữ ở Millford.
Xuất hiện một phần trong một loạt ảnh chụp
cũng như là bóng do cái lọ tạo ra trong nhà xưởng của mẹ tôi đây này.
Chỉ nghĩ giữa kỳ trong 2 ngày.
Tốt hơn là chúng ta nên cứu được bất kỳ đứa trẻ nào nếu không...
Tôi không quan tâm đến vận mệnh thương mại của trường ngài.
Có một khía cạnh khác. Những đứa bé tin...
Tin vào ông già Noel và ông Tiên răng.
Tôi còn chắc rằng một vài trong bọn chúng thậm chí tin vào Chúa.
Ngài không cần tôi phải nói với ngài rằng chuyện gì đã xảy ra
đối với lứa trẻ đó, ngài Mallory,
và ngài cũng chưa từng thấy những hồn ma của bọn chúng lởn vởn ngoài hành lang của trường.
Rookford là một trường nội trú, cô Cathcart.
Hầu hết những đứa trẻ đều ngoan như trẻ mồ côi.
Tôi không nói thế chỉ vì trường hợp của cô đâu.
Vậy sao lại nói vậy?
" Nỗi sợ là điều tôi nhớ khi còn nhỏ
"Cái chết của bố mẹ thoáng hiện trong tôi
chẳng có gì trong cuộc sống của chúng tôi ở Kenya, đến khi tới Luân Đôn cũng vậy.
"Không có gì ngoài cảm giác kinh sợ màu đen
Anh đang dùng cách thật ti tiện.
"Nỗi sợ ăn sâu vào tuổi thơ và ngay cả khi chúng tôi trưởng thành."
Những đứa bé này không sợ tiếng va chạm trong đêm.
Chúng sợ cái chết.
Làm ơn về đi.
Tôi muốn nhờ cô giúp đỡ và tôi đã làm thế.
Cô làm tôi thấy rằng cô là một phụ nữ thích gì làm nấy và ngược lại.
Tôi ở khách sạn Wellington. Cảm ơn cô vì đã dành thời gian.
Semper veritas
Ngôn ngữ Latinh đã mang đến sự đáng kính cho ngôi trường.
Đồng nghĩa với việc họ có thêm tính thêm 1 bảng vào tiền học phí.
Và tôi hình dung rằng một hồn mà sẽ lại đánh sập ngôi trường lần nữa.
Cách chơi chữ của người Latinh. Hay thật đấy.
" Sự thật luôn đúng"
Để xem nào, đúng không?
Cô không thể đợi à.
Cô phê bình những người không có đức tin phải không?
Không, chỉ những con người khoa học mà lại có đức tin.
Họ tin vào mọi thứ, ngay cả tâm linh.
Vì thế mà chúng ta cần họ. Nhưng cô thì không.
Tôi tin vào bằng chứng.
Và vì thế nên cô mang theo bao thuốc lá của người khác.
Touché.
Tôi xin lỗi.
Ngài Marllory, tôi có thể...
Đi nào.
Judd.
Này, coi chừng đầu gối!
Cô Cathacart, đây là bà Hill, người quản lý của trường. Hãy gọi bà ấy là Maud.
- Cô thế nào? - Maud?
Bà ấy làm việc này rất chăm chỉ.
Bà ấy là người kỳ quặc nhất từ trước tới giờ.
Ban đầu, bà ấy rất thích sách của cô.
Tôi cảm thấy như là tôi biết cô.
Tôi đã đọc sách của cô ít nhất là 12 lần.
Nó ở trên kệ sách của tôi ngay cạnh cuốn kinh thánh.
Tôi chưa bao giờ gặp một quý cô có trình độ trước đây.
Không có Cambrigde cũng như là các trường khác.
Luôn quan tâm đến ai đó nổi tiếng.
Oh, Kaiser rất nổi tiếng, bà Hill
Tôi chỉ viết có một cuốn sách thôi.
Maud.
Ông Marllory bảo cô hãy gọi tôi là Maud.
Maud.
- Chào cháu. - Chào cô.
Không phải ngài Mcnair bảo tất cả phải vào trong sao, Thomas?
Tom.
Tâm trạng mọi người đã quá rối bời khó có thể hàn gắn lại.
Tôi đã ở đây được 14 năm. Tôi hiểu rõ nơi này.
Và tôi không tin rằng có chuyện ma quái gì đó.
Tôi chỉ muốn cô biết rằng
Tôi sẽ phục vụ cô.
No comments yet. Be the first to leave one.