Le prime 194 righe.
Tóm tắt
Đèn chiếu sáng trên cầu đã bị tắt.
Đèn đã tắt trong 45 giây.
- Tôi là Saga Norén. - Tôi là cảnh sát Copenhagen.
Bà ta là người Thụy Điển hay Đan Mạch? Hai người phụ nữ bị giết cách nhau một năm.
Họ bị chặt làm đôi và được nối với nhau.
- Có vẻ hung thủ muốn ám chỉ điều gì đó. - Tôi có thể xác định nửa dưới.
Ông bố đã đổi ý.
Chúng ta không thể lấy quả tim. Goran!
Tôi đã có thông tin biển số xe.
- Daniel Farbé sở hữu chiếc xe. - Tay nhà báo đó ư?
- Anh có biết Kerstin Ekwall không? - Ai cơ?
Bộ đếm vừa nhảy một phút. Các anh làm cái quái gì vậy?
Các anh đi đâu vậy? Quay lại đây!
Daniel? Anh còn đó không? Xin chào?
- Cái đĩa không có vấn đề. - Xin lỗi về màn kịch vừa rồi.
Tôi nghĩ các người đã chịu lắng nghe tôi nói.
Người phụ nữ trên cầu mới chỉ là khởi đầu. Chúng ta còn nhiều hoạt động thú vị nữa đang chờ đón.
Tập hai
Cô làm cái quái gì thế? Không! Dừng lại!
Tôi tóm được cô ta rồi.
Cây cầu
Quay về cơ quan điều tra rồi nói tiếp được không? Địa chỉ nào?
Là một địa chỉ mạng. Có người nắm rõ vụ việc trên cầu hơn chúng ta.
Nếu cô ngồi trong xe bị cài bom và chỉ còn năm phút để sống thì sao?
- Anh ta không có đến năm phút. - Thử đặt mình vào vị trí đó xem.
- Tôi sẽ cố thoát ra ngoài. - Đến lúc đó, chiếc xe đã nổ tung rồi.
Năm phút không tạo ra nhiều khác biệt đâu. Nhìn này.
"Bình đẳng trước pháp luật - Chuyện hoang đường"
Được viết bằng tiếng Thụy Điển và Đan Mạch.
- "Những người phụ nữ trên cây cầu..." - Nhiều hơn một à.
- Chúng ta đã nói cái xác là hai người chưa? - Chưa. "Cái chết của họ chỉ là sự khởi đầu."
"Thông điệp đến cảnh sát. Hãy lắng nghe."
Xin lỗi về màn kịch vừa rồi, thời buổi này khó mà bắt người khác lắng nghe mình.
Tôi nghĩ các người đã chịu lắng nghe tôi nói.
Hắn nói chỉ mới bắt đầu. Hắn sẽ tiếp tục giết người ư?
- Cô không ăn sáng bao giờ à? - Thỉnh thoảng.
- Hôm nay cô có định ăn uống gì không? - Có lẽ để sau.
Cái đĩa được lấy từ xe của Daniel Ferbé. Kiểm tra nội dung bên trong đi.
- Chúng ta ăn sáng trước khi thẩm vấn anh ta được không? - Chúng ta sẽ không thẩm vấn.
- Sao lại không? - Chuyên viên được huấn luyện đặc biệt lo liệu.
- Người hỏi cung ư? Không phải là cô à? - Không.
Cô không muốn biết à? Anh ta ở phòng số mấy?
- Phòng số ba. - Đi nào.
- Xin chào. - Sao tôi lại ở đây?
- Xe của anh được dùng để gây án. - Tôi đã thức cả đêm làm việc.
- Cứ hỏi bộ phận biên tập xem. - Bọn tôi đã hỏi rồi.
Không phải ngẫu nhiên mà hung thủ dùng xe của anh.
Tôi không biết gì về Kerstin Ekwall hay mấy cái xác trên cầu.
Có lẽ anh còn biết nhiều hơn thế.
Xin lỗi, tôi không thể giúp gì cho các vị.
- Tôi còn chuyến bay đến Béc-lin. - Anh không được đi đâu hết.
- Ông đang đùa ư? - Không hề.
- Tôi đã suýt chết trong chiếc xe đó. - Anh chưa chết.
Ghế sau xe chất đầy thuốc nổ!
Sao ông không truy bắt kẻ đã đặt thuốc nổ vào đó?
Tôi không hề làm gì hết.
Tôi chỉ muốn ra khỏi chỗ này. Hãy thả tôi đi.
Một kẻ điên trộm xe của tôi, tôi đâu có phạm tội.
Nhưng số ma túy trong căn hộ của anh thì có tội đấy.
- Đấy là tiêu dùng cá nhân. - Chúng vẫn thuộc sở hữu của anh.
Chúng tôi chỉ muốn biết lý do.
- Chiếc xe đã được dùng để gây án hai lần. - Đã nói là tôi không biết!
Hãy thử nghĩ ra lý do xem.
- Người hỏi cung không bao giờ nói dối. - Tôi không phải người thẩm vấn.
- Có khả năng anh ta sẽ không tin tưởng chúng ta nữa. - Dù sao thì anh ta cũng không tin rồi.
- Sao ông biết? - Tôi hiểu loại người như anh ta.
- Dựa trên đống hồ sơ ông đã đọc ư? - Không, tôi thông minh lắm.
- Tôi khiến ông khó chịu à? - Không, chưa đến mức đó. Sao cô lại hỏi thế?
- Tôi sẽ đi lấy lệnh khám xét. - Hoặc chúng ta có thể đến đó luôn.
Không được. Phòng ăn ở tầng dưới. Ông có 10 phút lấp đầy bụng.
Xin lỗi, cho hỏi phòng 32-34 ở đâu? Cám ơn anh.
- Ông là Christian? - Vâng.
- Tôi là Charlotte Soringer. - Tôi là Ole.
- Bà là bác sĩ tâm lý à? - Không, nhưng mà...
Sức khỏe của chồng tôi rất yếu. Ông ấy sẽ chết nếu không được thay tim.
Quả tim của con trai ông.
Con trai tôi vẫn còn thở. Tim của nó đang đập. Bà thấy rồi đó.
- Tôi hiểu, nhưng... - Tôi muốn nó tỉnh lại. Bà có hiểu không?
Nhưng thằng bé không thể dậy được. Con trai ông đã mất rồi.
Tôi không muốn bà lấy trái tim của nó.
Tôi không thể nói mình hiểu cảm xúc của ông. Nhưng tôi yêu chồng tôi.
Không có quả tim của con ông, chồng tôi sẽ chết.
Vậy thì ông ấy sẽ phải chết.
- Cô gọi đây là ăn trưa à? - Lại đây, mọi người. Nghe này.
- John. - Thính giả tiếp theo là Jorgen.
Tên tôi không phải là Jorgen, nhưng cũng chẳng sao.
Các bạn đã hay biết gì về hai cái xác trên cây cầu chưa?
Một trong số đó là người Đan Mạch, Monique Brammer.
Là một con nghiện và là gái bán dâm. Tôi đã giết cô ta 13 tháng trước.
Cuộc điều tra đã kéo dài hai tuần.
Liệu cảnh sát sẽ từ bỏ vụ án chính khách người Thụy Điển?
Bản tin được phát từ một tiếng rưỡi trước.
- Chúng ta đã lần ra số điện thoại chưa? - Điện thoại trả trước.
- Không cùng một giọng nói. - Là một nhóm à?
Không, hắn nói: "Tôi nghĩ," "tôi đã giết."
Băng nhóm sẽ gieo rắc nỗi sợ bằng cách dùng đại từ "chúng ta."
- Giờ thì sao? - Tôi sẽ mở lại cuộc điều tra Monique.
Chúng ta sẽ theo dõi Daniel Ferbé, và hy vọng hung thủ sẽ liên lạc lần nữa.
- Còn trang web thì sao? - Bọn tôi đang cố định vị máy chủ mà không có địa chỉ IP.
Cả hai đường dẫn đều chỉ đến các trang báo mạng và nhật ký mạng.
Chỉ có hung thủ mới nắm rõ các thông tin đó.
- Hắn muốn gì chứ? - Cái lời nhắn đã nói rồi.
- Chúng ta không bình đẳng trước pháp luật. - Đúng thế.
- Nhiều người không nghĩ vậy đâu. - Thế không có nghĩa câu đó sai.
Mọi người nghĩ sao?
- Hai người phụ nữ mới chỉ là khởi đầu. - Hắn muốn chỉ ra năm vấn đề.
Không bình đẳng trước pháp luật. Còn lại bốn vấn đề nữa. Là gì?
Cái xác thứ hai là một gái bán dâm người Đan Mạch.
Cô ấy đã mất tích từ 13 tháng trước.
- Bà đã gặp bố của người hiến tim. - Con trai quá cố của ông ấy có thể cứu chồng tôi.
- Đó không phải cách hay. - Chẳng thay đổi được gì.
Thằng bé đã chết não rồi, ông không cho nó ra đi luôn được à?
Chồng bà không phải là bệnh nhân duy nhất ở đây. Nếu đổi lại là con trai bà đang nằm đấy thì sao?
Tôi không có con. Tôi không muốn mất Goran.
Nhân viên pháp y sắp có kết quả rồi.
Tôi sẽ kiểm tra xe của Ferbé. E-mail của ông là gì?
Chào em yêu. Anh đang ở Malmö, anh sẽ về nhà sớm thôi.
Chiều tối nay, anh phải đến phòng cảnh sát. Em nhờ August giúp đi.
Đã buổi chiều rồi, gọi nó dậy đi.
Anh hứa sẽ nói chuyện với nó tối nay.
Tạm biệt em yêu. Saga gửi lời chào đấy.
- Vợ tôi gọi. Cô có bạn trai chưa? - Chưa. E-mail của ông là gì?
- August là đứa lớn nhất. - Saga!
Đã tìm ra máy chủ ở Copehangen. Đây là địa chỉ.
- Không thể thế được. - Địa chỉ IP từ máy chủ này.
Gã đó có thể không ở đấy, nhưng máy chủ chắc chắn ở đấy.
Đó là địa chỉ của phòng cảnh sát Copenhagen.
- Không thể nào. Hoàn toàn vô lý. - Tôi cũng nói vậy.
Hắn đã tắt hệ thống đèn trên cầu.
Khốn thật! Họ nói đúng, hắn đã dùng mạng nội bộ của chúng ta.
- Bằng cách nào? - Có lẽ hắn đã khai thác lỗ hổng bảo mật.
Cho dù tôi giải thích được, thì ông cũng không hiểu đâu.
- Chúng ta lần theo dấu hắn được không? - Để thử xem sao.
Hắn ngắt kết nối rồi.
- Martin xin nghe. - Tôi là Saga Norén.
- Hắn còn hoạt động không? - Hắn ngắt kết nối rồi.
- Ông có thể lần theo dấu hắn không? - Chúng ta theo dấu hắn được không?
Có thể, nhưng hắn sẽ không dùng máy tính của hắn nữa.
- Chúng tôi có thể định vị máy tính, nhưng... - Tôi nghe thấy rồi.
Hắn muốn chúng ta tìm ra địa chỉ đó. Tại sao?
Hắn đã ngắt kết nối lúc chúng ta đang xác định vị trí. Đó đâu phải mục đích của hắn.
- Hắn muốn đăng bài công khai mà. - Mọi người đều biết rồi.
Bài viết đã phát tán trên mạng. Nguồn đăng bài không còn cần thiết nữa.
Saga, một người đàn ông nói rằng ông ta đã từng ghi âm lời nhắn vừa rồi.
Quay người lại, úp mặt vào tường.
- Tại sao? - Úp mặt vào tường, dạng chân ra.
Tôi đã rất bất ngờ khi nghe được lời nhắn đó trên radio.
- Tôi đã thu âm lại mà. - Vì sao?
Thỉnh thoảng tôi nhận việc từ Ljudgrottan. Công việc của tôi là phát quảng cáo và lồng tiếng hoạt hình.
- Tôi làm ở nhà hát thành phố Malmö. - Ông là diễn viên à?
- Có lẽ cô đã thấy tôi biểu diễn chăng? - Không biết.
- Nói về bản ghi âm đi. - Ljudgrottan đã yêu cầu một công việc.
Khách hàng muốn một phát thanh viên nói tiếng Thụy Điển chuẩn.
Ông đã gặp vị khách đó chưa?
Chưa, bản gốc được gửi đến qua thư điện tử. Còn băng ghi âm được gửi vào hộp bưu điện.
Chúng tôi còn nói đùa rằng cứ làm như mấy bộ phim điệp viên vậy.
- Ông không thấy hơi lạ à? - Không.
Tôi chỉ nghĩ công việc đó nhằm chuẩn bị cho buổi trình diễn nghệ thuật sắp đặt hay gì đó.
Công việc cũng khá mờ ám. Tôi không hề nghĩ bản ghi âm được dùng cho vụ án này.
- Ông còn giữ bản gốc không? - Không.
Có lẽ phòng thu âm còn giữ bản gốc và địa chỉ hộp thư.
Cô có thể gọi cho họ, tôi sẽ ngạc nhiên lắm nếu họ còn giữ.
Bản ghi âm đã được thu lại từ ba năm rưỡi trước.
Các người không được đưa con tôi đi. Con tôi sẽ ở lại!
Con tôi phải ở đây!
Tôi chưa thấy cô ở đây bao giờ.
Ngoại hình quan trọng lắm.
Ấn tượng ban đầu quan trọng lắm.
Năm ngoái, tôi đã thay hai cái răng. Một nụ cười tươi mở ra nhiều cơ hội lắm.
- Charlie đã xuống phố... - Cô nói gì?
- Charlie đã xuống phố... - Charlie ư?
Hy vọng cô không ngại khi tôi nói cô có cặp giò đẹp.
Rất vui khi được gặp cô. Tôi phải đi đây.
Charlie đã xuống phố, hắn tìm thấy...
Chào.
- Anh có bán cho cô ấy thứ gì không? - Không.
- Thử nghĩ kỹ xem. - Có thể, ai mà nhớ nổi, đã lâu rồi.
- Cô ấy làm thuê cho ai? - Tôi chịu. Không nhớ ra.
Tôi đang mệt mỏi, đói bụng, và chim tôi đang đau. Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn.
- Ước gì tôi giúp được ông bạn. - Tôi sắp hết kiên nhẫn rồi đấy.
Tên cô ấy là Monique.
Cô ấy đã biến mất từ một năm trước, sao giờ ông mới điều tra?
- Hồi đó cô ấy có nói gì không? - Không.
Cô ấy đã chết.
- Cô ấy có dẫn khách về nhà không? - Không, ai ngu gì mà làm thế.
Chúng tôi tìm thấy vết máu ở căn hộ của cô ấy.
- Có vị khách nào đe dọa cô ấy không? - Theo tôi biết thì không.
- Cô ấy hành nghề ở đâu? - Ở phố Absalonsgade.
- Tôi có thể hỏi ai ở đó? - Pernille. Tôi sẽ báo trước cho bà ta.
- Cô bao nhiêu tuổi? - Đủ tuổi mà. Ông muốn được "thổi kèn" không?
- Cám ơn đã giúp. - Tôi lo cho họ lắm. Nhớ báo tin cho tôi đấy.
Tôi sẽ để ý đến anh sau khi vụ này kết thúc.
- Anh định đi Béc-lin, mỗi tội... - Cảnh sát không cho phép tôi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.