Le prime 200 righe.
Isabelle.
Làm ơn.
Làm ơn, không phải hôm nay, Sebastian.
Làm ơn.
Không! Không!
Không! Không!
Không! Không! Không, Sebastian!
Không!
Không, làm ơn.
Không! Không!
Làm ơn, Sebastian, không.
Anh đâu rồi?
Anh đâu rồi? Anh đâu rồi?
Cậu đã nói gì? Cậu đồng ý, đúng không?
Tớ không biết, trời đã tối, bọn tớ có uống.
Hannah, coi nào. Bạn thân phải biết trước chứ.
Được rồi, nếu cậu phải biết...
tớ đã bị quy phục.
Chúc mừng cậu.
- Cảm ơn. - Tớ mừng cho cậu.
Kẻ nào bắt đầu chuyện đính hôn rồi vừa bỏ chạy vừa cười thế?
Cậu ấy đồng ý rồi.
- Tớ nghĩ mình sẽ uống thêm. - Uống đi!
Hannah có người hốt rồi!
- Hannah, chúng ta đi đâu? - Cứ theo tớ.
Thế này thật lãng mạn.
Không biết cậu đã nghe chưa, nhưng tớ sắp kết hôn.
Ừ, ngoài đường đồn đại thế.
Tớ còn cần một vài vị trí nữa.
Như là?
Pha chế rượu, DJ...
phù dâu danh dự?
Cậu muốn đảm nhận không?
Nhưng...
Không nhưng nhị gì hết. Đồng ý thôi.
- Ừ, tớ làm. - Tốt.
Tớ đi tè đã.
Luôn luôn thanh lịch. Cậu biết mình không thể làm thế khi mặc váy cưới chứ?
Tớ sẽ phải chứng minh cậu sai.
Madison.
Chúa ơi.
Được rồi, cậu không sao. Cậu ổn rồi. Cậu ổn rồi.
Cậu ổn rồi. Cậu ổn rồi. Cậu không sao. Không sao rồi.
Đã có chuyện gì vậy?
- Cậu ngã xuống hồ. - Cậu bị đập đầu. Để tớ xem nào.
- Không, không. Có thứ gì đó... - Không, cậu không sao rồi.
Không sao. Ổn rồi. Tớ nghĩ đêm nay với cậu thế là đủ.
- Không sao rồi. - Chúng ta đến bệnh viện thôi.
- Nhìn tớ này. Cậu vẫn ổn. - Cậu ấy ổn. Hết chuyện để xem rồi.
Maddie, cậu không sao. Không sao cả rồi.
Giữ ấm cho cậu ấy thì hơn.
Được rồi. Cậu ổn.
MỘT NĂM SAU
Cậu làm thật đấy à?
Chỉ một đêm,
một đêm rất quan trọng,
cậu không thể kìm nén chuyện đó và cư xử như một người bình thường sao?
Tớ đã chịu đựng những vấn đề này suốt năm qua.
Những vui buồn của cậu.
Nó sẽ không giết cậu, được chứ?
Cậu sẽ không chết đuối vì nó đâu.
Tớ hiểu cậu đã trải qua chuyện gì, Maddie. Tớ đã ở đó, nhưng mà...
mẹ kiếp.
- Hannah... - Tớ không muốn nghe.
Cậu cần giải quyết chuyện này.
Tớ đã nói chuyện với mấy cậu kia.
Và đây lẽ ra phải là đêm của tớ.
Ngày mai... ngày mai, chúng ta sẽ xử lý chuyện này.
Tớ đã cố, được không? Tớ chỉ...
Cậu vừa bỏ lỡ hôn lễ của tớ, Maddie.
Cậu là phù dâu danh dự của tớ...
và cậu đã bỏ lỡ hôn lễ của tớ.
Tớ có thể làm gì để bù đắp cho cậu?
Không! Không!
Ngày mai đến nhà tớ.
8:00 tối.
Tớ chưa từng thấy một cô dâu đấm một phù rể bao giờ.
Ừ, có chuyện đó đấy.
Dabrowsky, trong bài phát biểu.
Anh ta gọi cậu là "nỗi sợ danh dự."
Nó trở thành trò cười của cả tối.
Hannah không xem đó là đùa.
Tớ đã muốn ở đó. Tớ...
Tớ chỉ cảm thấy có gì đó tồi tệ sắp xảy ra.
Có gì đó tồi tệ đã xảy ra.
Cậu bỏ lỡ hôn lễ của cậu ấy.
Hãy có mặt ở đó tối nay.
Tối nay sẽ có chuyện gì?
Chào các cậu.
Chào.
Đây là Cathryn, bạn của Kobie.
Tối nay cô ấy sẽ giúp chúng ta.
Hy vọng cô không phiền, Maddie. Kobie đã nói với tôi chuyện đã xảy ra
và tôi cũng có chút kinh nghiệm trong lĩnh vực đó.
Lĩnh vực gì?
Liên hệ với thế giới bên kia.
Cái gì?
Đừng lo, Maddie.
Hãy ngồi xuống và bọn tớ sẽ nói cho cậu rõ, được chứ?
Các cậu, tớ...
Tớ muốn nói tớ... thành thực xin lỗi về chuyện hôm qua.
Nghe này, Maddie, bọn tớ cảm kích lời xin lỗi của cậu,
nhưng bọn tớ đã nghe mòn tai rồi và chẳng có gì thay đổi cả.
Bọn tớ có mặt cả ở đây vì bọn tớ yêu cậu. Đừng lo cho tớ.
Đây là một sự can thiệp, Maddie.
Cậu cần phải hiểu đây chỉ là một ám ảnh sợ.
Tớ biết nó rất mạnh mẽ.
Người ta vượt qua nỗi sợ của họ suốt.
Không chỉ có thế đâu.
Thế nên mới có tôi ở đây, Maddie.
Từ những gì tôi nghe kể, cô có thể đã trải nghiệm việc bị ám.
Đừng gọi đó là bị ám, được không?
Không, Hannah, đây có thể là bị ám.
Tôi đã nghiên cứu nhiều phương pháp thanh tẩy.
Chúng ta sẽ thử bắt liên lạc với thực thể cậu đang thấy.
Nếu nó là một thực thể đặc biệt xấu xa, chúng ta...
Tôi chắc chuyện này có thể được cứu chữa dễ dàng.
Tôi đã thấy vài linh hồn hiểm ác trong ngành của mình rồi.
Những thực thể có thể làm bất cứ gì từ thổi bay màn cửa
đến phóng hỏa.
Có cả một thế giới ở bên kia mà đa số người ta không tin vào,
một chỗ nguy hiểm nơi những linh hồn bị tra tấn đến để chết
- đầy đau đớn và... - Cathryn?
Tôi nói chuyện với cô ở phòng bên một lát nhé?
- Chúng ta sắp bắt đầu rồi. - Chỉ một phút thôi.
Nghe này, hãy nhẹ nhàng chuyện bị ám thôi.
Chúng ta muốn việc này trông như thật, nhưng đừng làm quá.
- Kobie bảo các cô muốn bắt liên lạc. - Đúng, nhưng đây không phải lễ trừ tà.
Chỉ cần vung vẩy nhang xung quanh và nói cậu ấy rằng bất cứ cái gì
khiến cậu ấy không ngủ được đã biến mất để cậu ấy có thể tiếp tục sống đời mình.
Điều cuối cùng tôi cần là cô nhồi nhét thêm những ý tưởng điên khùng vào đầu cậu ấy.
Cậu ấy có bệnh về thần kinh.
- Lỡ cô ấy... - Nghe này, chuyện đó không có thật.
Tôi nói lần cuối đấy.
Đây là ý tưởng của Kobie và tôi miễn cưỡng chấp nhận thuận theo.
Đừng để tôi phải hối hận về quyết định của mình.
Căn phòng đã được sắp đặt.
Cathryn đã làm việc này trước đây. Cậu không cần phải lo.
Các cậu, tớ... thực sự không thoải mái.
Maddie, cậu đã tỏ ra điên khùng tột độ và việc đó phải chấm dứt.
Cậu đến đây để làm việc này, và không ai rời khỏi căn nhà này
cho tới khi chúng ta thử một lần.
Thử cái gì?
Chúng tớ cho cậu xem.
Không, làm ơn, không.
Đừng lo. Chúng tớ kh6ng bao giờ bắt cậu làm điều gì cậu không muốn.
Được chứ? Nhưng tối nay cậu có thể chứng minh cho chúng tớ
rằng ít nhất cậu sẵn lòng thử vượt qua chuyện này.
Các cậu, làm ơn. Tớ không làm được.
Maddie, nghe tớ đây. Bọn tớ ở đây vì cậu.
Nhưng tối nay cậu phải đối diện với chuyện này
để cậu có thể thấy rằng không có gì muốn hại cậu cả.
Cậu sẽ ổn, tớ hứa đấy.
Đây là cách cậu bù đắp cho cậu ấy.
Hoặc cậu đối diện với nó ở đây cùng chúng tớ hoặc để nó hủy hoại cậu một mình.
Vì sau đêm nay...
bọn tớ sẽ không ở đây nữa.
Coi nào. Không sao đâu.
Cathryn?
Chúng ta cần một đường dẫn nếu muốn bắt liên lạc.
Bồn tắm sẽ là cầu nối với thế giới bên kia.
Không sao đâu. Bọn tớ ở cả đây.
Mọi người, bình tĩnh đi. Ít vài hơi thật sâu vào.
Chúng ta muốn một môi trường thoải mái để chào đón vị khách của mình.
Các cậu, tớ nghĩ đây là một ý tưởng cực kỳ kinh khủng.
Maddie, không sao đâu. Cathryn là dân chuyên nghiệp.
Được rồi, tiến hành.
Chúng ta mở lòng mình để liên lạc với bất kỳ ai
mong muốn nói chuyện với Madison.
Chúng ta mở lòng mình với linh hồn này.
Nếu bạn đang ở đây với chúng tôi, xin hãy đưa ra một dấu hiệu.
Tốt lắm. Chúng ta có người ở đây với mình.
Dù bạn là ai, chúng tôi đến đây trong hòa bình.
Chúng tôi đang đảm bảo với Madison rằng bạn không đến để hại cô ấy,
mà chỉ là một linh hồn lạc lối.
Nếu bạn muốn làm hại Madison...
hãy ra dấu ngay bây giờ.
Tin tốt đấy.
Không, không. Đừng phá vỡ vòng tròn.
- Chuyện quái gì thế? - Không phải tôi.
- Xong chuyện rồi. Maddie, thư giãn đi. - Cái gì?
- Chỉ là trò lừa thôi. - Không. Nó...
Không, nó là một trò lừa.
Xin lỗi, bọn tớ nghĩ nếu có thể thuyết phục cậu rằng không có chuyện gì cả...
bọn tớ chỉ nghĩ có thể có ích.
Cảm ơn đã coi trọng chuyện này, các cậu.
Maddie, xin lỗi.
Lẽ ra bọn tớ không nên, nhưng...
bọn tớ không thể tiếp tục chứng kiến cậu làm vậy với bản thân.
Tớ không cố làm điều này. Tớ không biết phải làm gì.
Không gì giúp được.
Nghe này, nếu cậu muốn khỏe lại...
ta phải làm gì đó có lý.
Cậu có muốn khỏe lại không?
Cậu an toàn.
Bọn tớ đều ở đây và sẽ không để bất kỳ điều gì xảy ra cho cậu.
Tớ có thể cảm thấy hắn.
Hắn đang ở đây.
Không có.
Hắn không có thật.
No comments yet. Be the first to leave one.