Le prime 200 righe.
CHÀO BUỔI SÁNG
Ấn lại đi.
- Thấy chưa? - Em thử với.
Thấy chưa?
Cậu chán thật sự luôn!
Có chuyện gì sao?
Về nhà thôi.
Về nhà thôi.
Chị Ôkubo.
Mời chị vào nhà!
- Của chị đây. - Cảm ơn nha.
Chai dầu cải bó xôi này ngon đây!
Giờ lên giá rồi đấy. 10 Yên!
Ngày nay kiếm đươc chai dầu cải này khó lắm.
Tôi bảo này!
Tôi nghe được chuyện này kì lạ lăm!
Chúng ta vẫn chưa đóng tiền quỹ Hội phụ nữ kìa.
Rõ ràng chúng ta đóng rồi mà!
Tôi tình cờ gặp bà chủ tịch hội ở chợ. Bà bảo xóm ta chưa đóng tiền kìa.
Nhưng tôi đóng rồi mà.
Tôi cũng thế.
Thế thì kì lạ ghê.
Lạ thật luôn!
- Chắc không phải đâu. - Gì chứ?
Chị ta mua cái mặt giặt đó!
Đúng thế thật nhưng mà mua trả góp mà.
Nhưng chẳng phải quá kì lạ về khoản tiền của chúng ta hay sao?
Chị Ôkubo.
- Chị ta tới kìa. - Vâng.
Tôi để cái bảng thông cáo cho Hội phụ nữ ở đây nhé!
Cảm ơn chị!
- Tan học rồi hả? - Cháu chào cô!
Cháu về sớm nhỉ!
Bị sao thế hả?
Con về nhà rồi.
Đi đâu thế hả? Không phải sang nhà hàng xóm đấy chứ!
Không đâu, con đang học bài mà.
Thằng nhỏ phát cuồng về cái TV rồi!
- Chắc là do giải đấu sumo đó - Hiển nhiên vậy rồi!
Bảo này!
Có chuyện gì hôm trước thế?
Có vẻ lạ lắm luôn!
Chuyện gì sao?
Kô à, tớ ra đó trước đây.
Xin mẹ mà, cho con cái quần lót khác đi!
Làm sao thế? Bụng yếu hả?
Sao cứ để quần bẩn thế? Ngày nào cũng thế hết!
Mẹ sẽ không mua máy giặt chỉ để giặt đồ lót cho con đâu.
Xin mẹ đó, cho con cái quần sạch đi mà!
Xem đấu vật thì cũng được thôi,
nhưng bọn trẻ chắc chắn chẳng học được thứ gì hay ho đâu.
Đoán là vậy.
Cặp đôi đó cứ mặc đồ ngủ đi lại suốt cả ngày.
Chúng ta lại không có chơi thân cùng với họ.
Cô ta từng làm việc trong quán rượu, nên là...
Hả cô ta là kiểu người đó sao?
- Xin thứ lỗi. - Chai này hết bao nhiêu thế?
Thôi không cần đâu. Tôi còn nợ tiền chị mà. Hẹn gặp sau.
Chào nhé...
Em chào anh!
Chào em, mau lại đây đi!
Minoru không ở đây à?
Không thấy.
Hôm nay Wakanohana mạnh lắm.
Nghĩ xem ai thắng nào?
Chắc chắn là người mạnh hơn rồi.
Có đúng không?
Đúng rồi. Thêm cả khả năng quật ngã đối thủ tuyệt vời nữa.
Ra vậy.
Làm miếng không?
Tới giờ đi rồi.
Không phải mấy đứa đang chờ bạn đến sao?
Đi gọi cậu ấy thôi.
Minoru!
Minoru!
Tới đây đi.
Nhà có chuyện gì à? Mau tới đây đi.
Con đi đây!
Con đi đây!
Mấy đứa đi đâu thế?
Đi học Tiếng Anh.
- Cả Isamu nữa sao? - Đúng rồi ạ.
Không phải lại đi coi TV đấy chứ? Đừng có đến nhà hàng xóm chơi đấy!
- Dĩ nhiên rồi mẹ! - Con yêu mẹ!
Ngốc ạ!
Chị Hayashi.
Hỏi chút!
Hỏi thế này thì ngại lắm nhưng mà -
Chị đã nộp tiền quỹ của xóm mình chưa đấy?
Rồi, khoảng mười ngày trước.
Vậy à! Tôi cũng tưởng thế!
Nhưng bà chủ tịch hội bảo vẫn chưa nhận được kìa?
Sao lại thế chứ?
Chị Haraguchi mua một chiếc máy giặt.
Không thể nào đâu!
Không, nhưng chị Ôkubo nói rằng đã chuyển tiền cho chị đó!
Đúng là vậy. Tôi có nên hỏi rõ chủ tịch hội không?
Nhưng nếu bà ấy...
Tôi đã đưa chúng cho bà ấy rồi mà!
Tất nhiên rồi, chị chưa từng phạm sai lầm mà!
Chuyện gì đã xảy ra thế này?
Thật đáng buồn.
Xin thứ lỗi!
Kôzô, lại tới đây nữa sao? Sao con không chịu nghe lời mẹ vậy?
Chào cả nhà.
Tôi xin lỗi vì thằng con nhà tôi luôn làm phiền đến hai người.
Thế còn môn Tiếng Anh thì sao hả?
Cả Minoru nữa? Mẹ cháu sẽ mắng cháu đó, Zen.
Hẳn là tụi nhỏ gây không ít phiền toái cho cô rồi.
Chúng tôi không thấy phiền gì đâu.
Nhanh lên về nhà đi. Mấy đứa kia nữa.
Cháu không đi đâu. Cháu học bài xong rồi.
Sao cơ? Bác sẽ mách mẹ cháu đấy. Về đi mau!
Tôi xin phép về đây!
- Cháu chào cô. - Chào mấy đứa nha!
Nói với thầy giáo của mấy đứa là chị cả gửi lời hỏi thăm nha!
Cô là chị cả của thầy ấy sao?
Đúng rồi là cô đó.
Cháo chàu cô.
Cháu yêu cô!
Các con làm gì mà lề mề quá vậy? Thế còn môn Tiếng Anh thì sao hả?
Xin thứ lỗi, chị Ôkubo ơi!
Vâng? Ai đến vậy?
Tôi đã nghe tin từ chị Tomizawa.
Tôi đã nộp tiền quỹ cho trưởng nhóm của xóm ta từ lâu rồi.
Nhưng tất cả sự nhầm lẫn này khiến tôi cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm.
Tôi thật sự...
Đừng có lo về chuyện đó, chị Hayashi.
Chúng tôi biết không phải do chị làm mà.
Chị không cần đến để thanh minh đâu.
Nhưng mà tôi -
Đó là bởi vì chị Tomizawa đã đề cập đến máy giặt.
Nên là tôi -
Chuyện đó đâu có liên quan đến tôi.
Đương nhiên là thế rồi. Không có gì đâu.
Nhưng mà sao bà chủ tịch hội vẫn chưa nhận được tiền quỹ nhỉ?
Thật khó chịu cho chị, phải không?
Tôi sẽ đi hỏi chị Haraguchi.
Tôi cảm thấy có trách nhiệm.
Ồ, tôi thì sẽ không làm thế đâu, chuyện đó sẽ gây khó khăn cho bà ấy.
Nhưng mà tôi -
Đừng có lo. Tất cả mọi người đều tin tưởng ở chị mà.
Thời gian rồi sẽ trả lời tất cả thôi. Chuyện sẽ ổn cả thôi!
Giống như bộ phim trinh thám truy tìm thủ phạm là ai đấy, nhớ không?
Nhưng mà tôi...
Đừng có lo nữa mà!
Cháu đang đọc gì thế?
Em đã hoàn thành xong bản dịch chưa?
Vẫn đang làm đây.
Làm xong chưa?
Nào, đọc to lên nào.
Em gái tôi... nhỏ hơn... tôi... ba tuổi...
Dịch ra đi.
Em gái tôi nhỏ hơn tôi ba tuổi.
Không đúng, có hơi khác một chút.
Vậy còn Kô thì sao?
Em gái tôi...
Dịch ra đi.
Tiếp tục đi, dịch tiếp đi chớ.
Nào!
- Em xin lỗi. Nó trở thành thói quen mất rồi - Cái gì?
Chúng em toàn làm như vầy suốt. Thầy ấn lại thử đi.
Mấy đứa ngốc này!
- Cậu không sao chứ? - Tớ ổn mà.
Có chuyện gì sao?
Riêng khoai tây thì không được đâu. Thầy cần bột đá bọt nữa.
- Đúng là vô lý mà. Ai dạy thế? - Bố của Zen đó.
Không phải đâu. Bác ấy trêu đó.
Không đâu, là thật đó, đúng không?
Bác ấy giỏi về khoản đó lắm.
Mình gọi em sao?
- Không có đâu. - Được rồi.
Con về rồi!
Con về rồi!
- Con về rồi! - Con về rồi!
Minoru.
Sao con không chịu nghe lời mẹ vậy hả? Con lại tới nhà đó rồi.
Có gì không được sao? Chúng con chỉ xem TV thôi mà.
Mẹ đã dặn là không được mà.
- Thế thì mua TV đi mẹ. - Đừng có vớ vẩn.
Mẹ mua TV đi.
Không là không. Mau ngồi vào bàn ăn tối đi.
Lại cá khô và súp miso?
Đừng có đòi hỏi,
Cả con nữa, rõ chưa Isamu?
Con không có.
Chào mừng anh về nhà!
Em về rồi.
- Về cùng nhau đấy à? - Từ ga tàu hỏa.
- Con chào bố. - Tụi con lại ăn món cá rán đây nè.
Đã bảo đừng có đòi hỏi rồi cơ mà.
Chào hai đứa!
- Dì ơi, súp thịt heo ngon lắm. - Thật sao? Tốt quá.
Không, không phải mỗi tối đâu.
Đây cho hai đứa đó.
Cháu yêu dì!
Dì ơi!
Sao thế?
Thầy giáo bảo dì sẽ phải đợi bản dịch cho đến ngày mai.
Ừm.
No comments yet. Be the first to leave one.