Le prime 200 righe.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Jane, kiểm tra một vòng đi. Tôi sẽ xuống trực ở bàn.
Tôi đi ngay đây.
Đây là Thanh tra Wade Rollins thuộc Sở Cảnh sát Portland.
Để lại tên và số điện thoại, tôi sẽ gọi lại.
Thanh tra, lại là Andrea Bowen đây.
Xin lỗi.
Tôi biết là khuya rồi nhưng hãy gọi lại khi có thể. Tôi rất cảm kích.
Tôi rất sợ và tôi…
Tôi thấy như hắn vẫn theo dõi tôi.
SỐ MÁY LẠ
Thanh tra?
Thế giới kết thúc thế này đây.
Không.
Không!
Không!
Cứu với!
Không!
Cứu với!
Ai cứu với? Không!
Chào, xin lỗi. Tôi có một chai rượu nhưng tôi uống hết rồi, thay vào đó,
tôi mua tặng cậu cây này mà giờ nó chết rồi.
- Tôi đã gọi cậu năm lần. - Sao vậy?
Jenn. Brian đang ở đây.
Tôi biết. Xin lỗi. Tôi…
Lúc đầu, cậu không định đến và Scott mời anh ấy
và tôi không hề biết. Nên…
Tôi có thể nói với mọi người là cậu không khỏe, cậu biết chứ?
Chắc tôi cần một ly rượu.
Chào Jenn!
Chào Scotty.
Này, tôi rất xin lỗi.
Đúng vậy đấy.
- Anh không cần xin lỗi. - Có.
Một tuần trước, cô ấy nói cô không đến.
- Tại cô ấy. - Thôi.
Anh không hiểu tình hình, nên đi đi.
- Được rồi, dễ thương lắm. - Anh yêu em.
Là Bác sĩ Meade.
Chào. Bác sĩ Meade.
Chào.
Đây là Jenn. Là cô Jenn nổi tiếng ấy.
- Vâng. Có vẻ tôi là cô Jenn ấy. - Collin Meade. Rất vui được gặp cô.
Anh ấy siêu lắm. Thay đổi cuộc sống của tôi.
Tôi được thăng chức sau khoảng một tháng trị liệu với anh?
Và ngôi nhà này. Cậu rất nên đi gặp anh ấy.
Sao? Ai cũng cần trị liệu.
- Anh nói thế nhỉ? - Biết cái kẹp đá ở đâu không?
- Nó ở cạnh xô đá, Scott. - Không, nó không ở đó.
Anh à. Thật đấy, lần nào cũng thế. Em để nó cạnh xô đá.
Không phải lần nào cũng thế.
Hóa ra bác sĩ tâm lý có thể giao lưu với khách hàng.
Ý tôi là tôi tuân thủ nguyên tắc đến 99%.
Có lẽ là 95.
Rất vui được gặp anh.
- Chúc mừng. - Mừng nhà mới của cậu.
Nhà mới của tôi!
Vậy Brian, Foghorn thế nào?
Foghorn là gì?
- Là cái tên ngu ngốc. - Không, nó là cái gì?
Bọn họ làm phần mềm mới cho một kỹ sư âm thanh có tiếng.
Anh chỉ giúp viết một số mã.
Còn cô thì sao, Jennifer?
Xin lỗi. Gì cơ?
Ồ không. Tôi chỉ…
Cô làm nghề gì?
Tôi chỉ… Giờ tôi đang đợi việc.
Cô ấy khiêm tốn thôi. Jenny là một kỹ sư phần mềm xuất sắc.
Thật ấn tượng.
- Hai người đã từng làm việc cùng nhau? - Brian!
- Có vừng trong đó không? - Chúa ơi! Brian, tôi rất xin lỗi.
Không sao.
Chết trong nhà mới của chúng tôi thì xui lắm, anh bạn.
Biết sao không? Tôi nghĩ tôi sẽ để nó ở ngay đây.
Đề phòng thôi.
Anh ổn chứ?
Ừ, anh ổn.
Jennifer.
Vâng?
Tôi về đây nhưng tôi muốn đưa cô cái này.
- Phòng khi cô quan tâm. - Vâng.
Chúc ngủ ngon.
Anh cũng vậy.
Chờ Uber à?
Vâng.
"Viola sẽ đến sau chín phút nữa".
Cảm ơn vì cứu mạng anh.
Đừng khách sáo.
- Chúc ngủ ngon, Jenny. - Chúc ngủ ngon.
Jenny?
Vâng?
Anh đã rất cố gắng không làm phiền em nhưng…
Anh ngày đêm nghĩ đến em và anh…
Anh nhớ em.
Em không bảo anh tránh xa vì anh làm phiền em.
Ừ. Anh biết.
Vậy đừng nói những điều như thế.
Khi anh nói như thế, cảm giác như em là người xấu
mà em đâu phải người xấu. Em…
Anh không phải người xấu. Em không nói vậy.
Em chỉ… Ôi trời! Em nói gì vậy? Em không biết mình đang nói gì.
Anh đưa em về nhà nhé?
- Em không nghĩ đó là ý… - Chỉ đưa em về thôi, Jenny.
KHÔNG MUỐN ĐÁNH THỨC EM, SẼ GỌI EM SAU - B
Hai người đã ngủ với nhau à?
- Cậu muốn quay lại với anh ấy à? - Không!
Tôi thật ngu ngốc. Ôi Chúa ơi, tôi là con ngu nhất.
Ôi trời, không phải đâu. Cậu không ngu. Cậu chỉ… Cậu…
- Cậu không vui. - Ừ, ai chẳng thế.
Không. Tôi vui. Scott vui.
Thường thì tôi không muốn nói điều này với cậu
nhưng Brian vui.
Tôi phải đáp lại thế nào đây?
Cậu nên gặp Bác sĩ Meade.
- Đó là ai? - Bác sĩ tâm lý của tôi.
- Tôi không gặp đâu. - Cậu gặp anh ấy tối qua. Rất đẹp trai.
- Không. - Nào.
Nghe tôi nói hết đi. Cậu tự tách mình ra. Cậu thất nghiệp.
Đừng vờ như không phải thế. Tối qua, cậu ngủ với vị hôn phu cũ.
- Đời cậu giờ là mớ bòng bong. - Thế này vui mà.
Đi vì tôi nhé, làm ơn đi?
- Được! Một lần. - Tuyệt!
Tôi đã đặt hẹn vào thứ Sáu.
Cô nên thấy tôi khi tôi bắt đầu với anh ấy.
Sao cơ?
Tôi hay giật tóc mình. Rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Dù cô đến để chữa bệnh gì, Bác sĩ Meade cũng chữa được.
Vâng.
Anh ấy đang đợi cô.
Được rồi. Vâng.
Thật ấm cúng.
Jennifer.
Tôi đang cho em bé này ăn.
Cô có biết nuôi cá giúp giảm căng thẳng và giảm huyết áp không?
Không. Tôi không biết.
Ít ra đó là điều tôi đã nghe. Ai biết nó có thật không.
Nhưng tôi thấy chúng rất bình tĩnh.
- Tôi rất vui vì cô quyết định tới. - Và tôi đây.
Mời cô.
Tôi không thấy có động lực để làm gì cả.
Hay có lẽ tôi nên ngừng uống rượu. Có lẽ tôi nên tập thể dục nhiều hơn.
Có lẽ tôi nên ngủ tám tiếng vào ban đêm.
Jennifer,
thói quen xấu xuất phát từ những vấn đề sâu xa hơn.
Luôn có nguyên nhân sâu xa.
Với cô, nó có thể là gì?
- Tôi không biết? - Đó là câu hỏi à?
Vâng?
Kể về cô và Brian đi.
Anh ấy tử tế, ngọt ngào, hài hước, thông minh. Là Brian. Tôi không biết nữa.
Được rồi. Được thôi.
Chúng tôi gặp nhau hồi đại học.
Sống cùng nhau, làm cùng nhau. Làm đủ thứ cùng nhau.
Tôi từng bị sẩy thai.
Thật ra, tôi đã có thai sáu tháng nên đó là thai chết lưu.
Tên bé là Daniel.
Tôi được ở bên bé 33 phút.
Brian và tôi đã đính hôn và
sau đó, bọn tôi không thể tìm ra cách giải quyết. Nên…
Cô có việc gì sau cuộc hẹn này không?
Không.
Cô từng thử liệu pháp thôi miên chưa?
Chưa. Tôi chưa từng.
Sao lại phán xét?
Tôi không phải là người thích từ bỏ sự kiểm soát
nên là cho qua thôi.
Vâng. Nhưng đây là điều tuyệt vời ở liệu pháp thôi miên. Được chứ?
Chỉ cô mới có thể kiểm soát tiềm thức của mình.
Vậy, cô kiểm soát từ đầu tới cuối.
Và nó là công cụ tuyệt vời cho những người bị
tổn thương.
Trường hợp tệ nhất, nó sẽ ngăn cô phá hỏng những ngón tay tội nghiệp của cô.
Tôi không biết nữa.
Tôi có một người thầy. Tên ông ấy là Bác sĩ Xavier Sullivan.
Ông ấy rất thông minh. Ông ấy sẽ nói:
"Phương pháp tầm thường là dành cho những kẻ thiếu óc tưởng tượng.
Người tìm kiếm kết quả lâu dài dám mở mang đầu óc".
Jennifer?
Cô muốn gì?
Chỉ muốn vui vẻ như trước thôi, anh biết chứ?
Vậy để tôi giúp cô.
Tôi muốn cô tập trung vào ánh sáng.
Cảm nhận trọng lượng cơ thể khi nó tan chảy vào ghế,
từng cơ một.
Bắt đầu từ ngón chân,
hõm bàn chân.
Bắp chân. Đùi.
Lên tận trên,
tới khi cô lên đến đỉnh đầu mình.
Giờ,
tôi muốn cô thấy mình
trong một khu rừng xinh đẹp.
Một tiếng à?
Cảm giác như ba phút.
Cô thấy sao?
Tôi không biết. Tôi gần như không nhớ gì cả.
Tôi làm tốt chứ?
Tôi nghĩ cô dễ tiếp thu ám thị
hơn cô tưởng tượng.
BA THÁNG SAU
No comments yet. Be the first to leave one.