Le prime 200 righe.
Attilo thân yêu, tất cả chúng ta có mặt ở đây cùng nhau...
Tên ngốc nào đỗ chiếc xe ngoài kia?
- Nó là của tôi. - Anh không thể để nó ở đó.
- Mười phút! - Quá lâu.
- Năm phút! - Không quá năm phút.
Năm phút nữa tôi sẽ xử lý anh!
Cái bọn điên này ở đây hàng đêm...
Người phụ nữa này có gì đó muốn nói với anh.
Attilio De Giovanni,
Em gọi tên anh, nó mở ra cánh cổng tới thiên đường.
Anh sẽ mãi là của em. đưa em tới với các vị thần.
Khi anh hôn em, bốn kỹ sĩ trong Sách khải huyền xuất hiện.
Và khi em nghĩ tới thân hình anh, cảm giác thật mơ hồ và hỗn loạn,
Mặt đất như mở ra dưới chân em.
Sức quyến rũ đầy nam tính của anh cao đến tận thiên đường.
Anh rất đẹp trai!
Anh như hoa hướng dương điên cuồng dưới ánh nắng.
Khi anh ngước mắt nhìn lên, anh khiến bầu trời rực lửa.
Các bạn của tôi, hãy nhìn Trái đất của chúng ta...
như khi nhìn một người mẹ đang cho bú đứa con thân yêu nhất của Người.
Ôi tình yêu của em. Tạo hóa ngập tràn niềm đam mê,
như ngôi sao chổi vàng óng bay qua bầu trời, khiến miệng em thốt lên những lời này:
Em yêu anh!
Em muốn làm tình với anh ngay bây giờ.
Đó là lời ngọt ngào nhất anh từng nghe trong đời.
Vẫn chưa tới đây?
Chưa.
Bố đây rồi!
- Đúng giờ chưa! - Bố, muộn 20 phút rồi.
- Đúng giờ sau 20 phút. - Bố không tìm thấy chiếc xe phải không?
- Chào Carla, mọi thứ ổn chứ? - Ổn, cảm ơn.
Tôi có một tiết dạy vào ngày mai, tôi sẽ đưa chúng đến trường chính xác lúc 9 giờ.
- Lúc 8:30! - Tôi biết.
- Con sẽ nhắc bố. - Bố sẽ nhớ.
Mẹ không tin tưởng bố.
- Mẹ không tin bố? - Không hề tin tưởng.
- Chúng ta đang đi đâu thế? - Một bất ngờ!
- Chắc rằng tôi không làm nó đau chứ? - Dĩ nhiên là không.
Tôi phải rửa chân của nó?
Tôi không thể làm tốt hơn.
Vẫn cùng một người, tên nó là gì?
Vâng, Francesco Verri, cậu ấy không cùng lớp với con.
- Tốt hơn con không nên gặp cậu ấy. - Nó thực sự là một bạn xấu?
- Rất xấu, đáng căm ghét. - Đáng căm ghét?
Đáng căm ghét.
- Nói cách khác, con thích nó. - Vâng.
- Nhiều không? - Rất rất nhiều.
- Emilia, Bố! - Rosa!
Chờ đã!
- Người cưỡi lạc đà giỏi nhất từng có. - Thật là một món quà tuyệt vời!
Con nên cảm ơn người quản lý, cảm ơn Camillo.
Giờ chúng ta sống ở Rome. Hy vọng chúng ta gặp nhau thường xuyên hơn.
- Anh có muốn làm một chuyến không? - Tôi à?
- Bố đang sợ. - Bố chả sợ gì cả.
- Nó ổn chứ? - Liệu nó có phun nước bọt không?
Không.
Điều này rất thú vị, anh bảo nó đứng dậy thế nào?
Nó cao gấp đôi một con ngựa. Không có dây an toàn!
Nghĩ thế nào về điều này? Bố đang cưỡi một con lạc đà.
- Luật sư! - Anh phải tới phiên tòa vào sáng nay.
Vì các đồ nội thất mà anh đã bán...
và anh phớt lờ trát hầu tòa từ năm 98...
Giờ tôi không thể, chúng ta có thể làm điều đó vào ngày mai?
Cậu phải đến đây trong vòng ba phút, hoặc họ sẽ kết tội cậu.
Ba phút, giờ thì còn hai!
Ngồi xuống, cậu bé. Chậm thôi.
Ubruk!
Thấy thế nào?
Lạc đà có lẽ khá nặng mùi, nhưng chúng thông minh.
- Nó là cái gì? - Một con dơi! Nằm xuống, cứ nằm xuống!
Hãy xem nó định làm gì!
Hãy chui xuống gầm giường.
- Cút đi, con dơi dơ bẩn! - Đừng nói thế.
Con xúc phạm nó khi gọi nó là dơ bẩn, con phải nhẹ nhàng...
Ôi dơi, sinh vật ngọt ngào của bóng đêm.
Mày sẽ tìm thấy cửa sổ phía bên phải mày!
May mắn!
Đó là ý nghĩa của thơ, con đã gọi nó là một con dơi dơ bẩn...
Nó luôn có tác dụng.
Hôm qua bố đang cạo râu trong nhà tắm.
Một con nhện trèo lên người, và bố nói: "Nhện thân yêu, hãy rời khỏi đây".
- Nó đã đi! - Và nếu bố thấy một con chuột?
"Ngài Chuột, gặp lại anh sau", khi đó nó sẽ đi.
Bố sẽ dạy con sáng tác những bài thơ hay chứ?
Sao bố lại trở thành một nhà thơ? Bố bắt đầu thế nào?
Khi bố còn nhỏ, bé hơn các con bây giờ, tám hay chín tuổi.
Bố sống cùng với bà, và bố rất yêu bà...
Chúng ta tới nhà chú Giustino và kiếm củi ở đó.
- Con biết chuyện gì đã xảy ra? - Chuyện gì?
Một con chim nhỏ bay qua, nó hót, bay thấp hơn...
và thấp hơn.
Nó đậu ngay trên vai bố.
Bố thề!
Nó chọn bố trong tất cả mọi người.
Bố sợ nó sẽ bay đi, thế nên bố giả vờ là một cái cây.
Bố không hề cử động, giống thế này.
Bố bắt đầu cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.
- Và sau đó? - Nó bay đi. Bố đã nói với bà:
"Mẹ! Mẹ! Mẹ!"
Bà đã rất sợ, lúc đó bà trông rất xinh đẹp trong chiếc váy màu đỏ...
"Mẹ, có một con chim nhỏ, nó bay, nó hót..."
"nó đậu trên vai con và đứng ở đó một giờ."
Bà nói: "Mẹ tưởng có gì kinh khủng sắp xảy ra", và bà tiếp tục trò chuyện.
Nó nghĩa là gì, bà không thích chim?
Không, không có nghĩa gì, và bà thích những chú chim nhỏ.
Nó không phải do bà, nó do bố.
Nó là lỗi của bố vì không biết cách diễn đạt câu chuyện,
Không khiến bà cảm nhận cái mà bố đã cảm nhận.
Bố đã rất lo lắng, và bố tự nhủ,
"Mình phải trở thành người mà có công việc là sử dụng từ ngữ thích hợp..."
"để kể những câu chuyện theo cách..."
"mà khiến nhịp đập trái tim những người khác đồng điệu với nhịp đập trái tim mình."
Ngày hôm đó bố đã quyết định trở thành một nhà thơ.
- Bố khiến tim con đập. - Con cũng vậy, nhưng bà thì không.
Vì khi đó bố không sử dụng đúng từ ngữ.
Giờ thì bố nói: "đi ngủ", đó là từ ngữ thích hợp.
- Và nếu có con dơi khác đến? - Gọi nó lên giường cùng con.
Bố phải đưa con đến trường vào 9 giờ sáng mai.
- Lúc 8:30! - Bố biết.
Ôi tình yêu của em, Tạo hóa ngập tràn niềm đam mê.
như ngôi sao chổi vàng óng bay qua bầu trời, khiến miệng em thốt lên những lời này:
Em yêu anh!
Tình yêu của anh, anh muốn bên em mãi mãi...
tới muôn kiếp sau.
Có phải anh phải đưa con đến trường lúc 8:30?
Cho anh 5 phút, anh quay lại ngay.
Em có nhớ anh đỗ xe ở đâu không?
- Lại cái xe khốn nạn đỗ bên ngoài... - Nó là của tôi, tôi sẽ rời nó đi.
Năm phút.
Nhẹ nhàng, bình tĩnh, đừng vội vàng.
Không nên bắt đầu với các bài thơ về tình yêu.
Chúng rất khó, phải đợi cho đến khi các bạn 80 tuổi.
Hãy viết về những cái khác, biển, gió, một cái lò sưởi...
một chiếc xe điện trễ giờ, và những điều thi vị khác.
Thơ ở bên trong tất cả chúng ta.
Đừng hỏi thơ là gì? Hãy nhìn vào trong gương, bạn là thơ.
Hãy viết ra những bài thơ của bạn, lựa chọn từ ngữ thật cẩn thận...
chọn lọc chúng, đôi khi phải mất 8 tháng để tìm ra một từ.
Cái đẹp sinh ra từ sự chọn lọc...
kể từ thời Adam và Eva.
Các bạn có biết thời gian mà Eva bỏ ra đến khi tìm đúng chiếc lá sung?
Cô ấy làm thế nào? Cô ấy vặt hết lá của các cây sung trên Thiên đường.
Hãy chìm vào tình yêu, nếu không có tình yêu, tất cả mọi thứ sẽ chết!
Chìm vào tình yêu và mọi thứ sẽ đến với cuộc sống.
Hãy tiêu xài niềm vui, hãy hoang phí niềm hạnh phúc của các bạn.
Hãy trở nên buồn bã và im lặng với lòng nhiệt tình.
Hãy ném hạnh phúc vào mặt những kẻ khác.
Và làm thế nào? Để tôi xem lại ghi chú, tôi vừa quên.
Đó là cái các bạn nên làm. Đọc chúng khi quên. Và tôi hay quên.
Để truyền tải niềm hạnh phúc, bạn phải hạnh phúc,
Để truyền tải nỗi đau bạn phải làm gì?
Phải hạnh phúc? Không, bạn phải đau khổ. Đừng sợ hãi đau khổ, cả thể giới đang đau khổ!
Nếu bạn không có ý tưởng nào, đừng lo lắng.
Chỉ cần nhớ một điều khi viết thơ: thơ là mọi thứ.
Không cần phải mới lạ, nó có thể là thứ cổ điển nhất.
Nếu các vần thơ không đến với bạn, thì bạn có thể...
Quăng mình xuống đất như thế này!
Nằm xuống để các bạn có thể nhìn thấy bầu trời.
Sao các bạn không thử làm điều đó?
Các bạn đang tìm kiếm cái gì? Các nhà thơ không nhìn, họ cảm nhận.
Khiến từ ngữ phục tùng các bạn.
Nếu "bức tường" không lắng nghe bạn...
Không sử dụng nó trong 8 năm, điều đó sẽ dạy nó một bài học.
Cái gì thế kia? Không quan tâm!
Đó là vẻ đẹp thực sự, giống như các vần thơ đó,
thứ mà tôi muốn nó ở đó mãi mãi.
Xóa bảng, buổi học kết thúc.
Gặp lại vào Thứ tư... Thứ năm.
Tạm biệt. Tạm biệt.
Phòng học giờ là của cô, Giáo sư Browning.
Cảm ơn ngài De Giovanni.
Làm ơn để tôi làm điều đó.
Vẫn gặp vấn để với hiệu trưởng?
Rất nhiều vấn đề, em muốn thảo luận nó với anh.
Tối nay chúng ta có thể ngủ cùng nhau chứ?
Nancy!
Lần cuối chúng ta ngủ cùng nhau là khi tuyết rơi,
Đó ngày lạnh lẽo tuyệt vời nhất trong Tháng giêng.
- Hãy ngủ cùng nhau. - Bọn trẻ sẽ quay lại.
Nằm xuống để anh có thể nhìn thấy bầu trời. Anh không còn thích em nữa?
Em đã có quãng thời gian tuyệt vời cùng anh.
Anh không muốn kéo dài nó thêm một chút?
Khi đó em đã yêu anh...
Anh yêu em bởi vì em đã yêu anh.
Và đó là một mùa thu tuyệt vời.
Tối nay anh làm gì?
- Không làm gì. - Hãy ngủ cùng nhau đêm nay.
- Attilio, chúng ta phải đi. - Chào Ermanno.
Anh có nhớ tôi để xe ở đâu không?
- Trước cổng. - Cảm ơn, Nancy.
Có tiếng gõ cửa, tôi nhìn qua khe hở, cái tôi thấy là bộ lông.
Tôi mở cửa và con gấu nói: "Chào Ermanno, cho tôi một nụ hôn."
Tôi hỏi, "Ngươi là ai?"
Và bà ấy nói: "Con không nhận ra ta sao, con trai?"
Không!
Và bà ấy bắt đầu khóc.
Tôi nói, "Con xin lỗi mẹ", và vòng tay ôm bà ấy.
Sáng nay tôi tỉnh dậy và cảm thấy rất hạnh phúc.
- Mẹ của anh là một con gấu? - Tôi chưa từng nhận ra nó trước đây.
Tôi cứ mơ về kền kền, linh cẩu, cá sấu...
No comments yet. Be the first to leave one.