Le prime 200 righe.
Hầu hết mọi lúc, cảm giác như...
Tôi không biết nữa.
Như thể có một đám mây đen, dày bao trùm lên mọi thứ.
Như thể ta nhìn thế giới,
nhưng không thực sự thấy gì hết, hiểu chứ?
Ta chỉ đang vật vờ xung quanh.
Thiếu phương hướng. Không ý nghĩa. Chẳng mục tiêu.
Tôi biết nghe chán nản lắm,
nhưng nói thật, có khi như thế lại hay.
Vì nó khiến ta trân trọng những khoảnh khắc kia.
Những giây phút ngắn ngủi, lâng lâng đó,
khi ánh sáng ló rạng, mây đen tan biến,
và ta thấy thế giới một cách chân thật nhất.
À.
Và rồi đột nhiên, đời có ý nghĩa.
Bất chợt, ta có mục đích trở lại.
Vậy cô...
Ôi không. Không, không, không.
Mẹ nó.
Nếu bạn may mắn,
bạn sẽ được trải nghiệm nó một lần trong đời.
Ôi trời, thật là...
- Cũng khá mượt ha. - Ừ.
Với tôi...
Mượt ghê đó.
...nỏ xảy đến hai lần.
Lần đầu là cái ngày tôi gặp Josh.
Anh là Josh.
Em là Iris.
Và lần thứ hai...
là ngày tôi giết anh ta.
Iris, thức dậy đi.
Chào em, đồ ngủ nướng.
Em ngủ bao lâu rồi?
Cũng được một lúc.
Ừ, em ngủ ngon quá mà.
Em vừa có giấc mơ tuyệt nhất từ trước giờ.
Thế à? Về anh hả?
Chà, nghe hơi tự cao đó, nhưng...
Ừ.
- Đúng vậy. - Đó, biết ngay.
Mơ được mây mưa hả?
Không, cái đồ dâm dê này.
- Mây mưa một tí thôi? - Không phải, em...
- Anh cởi trần đúng không? - Không,
em mơ về ngày đầu ta gặp nhau.
Mọi thứ thật hoàn hảo.
Anh còn nhớ nó đẹp thế nào không?
Ừ, tất nhiên. Sao anh quên được chứ?
Siêu thị đó, rồi cả rổ cam.
Ta đi đường nào vậy?
Trên định vị không thấy có.
Anh nghĩ đây là đường mòn.
Có lẽ là lối dẫn vào nhà.
KẺ ĐỒNG HÀNH
Bạn đã tới điểm đến được lựa chọn.
Cảm ơn xe của Josh nhé.
Cảm ơn nhé, ô tô.
Mở cốp lên.
Đang mở cốp.
Bố khỉ.
Kat gọi nơi này là
"một căn nhà nhỏ hoang sơ trong rừng".
Anh nghĩ bọn anh có quan điểm khác nhau
về từ "căn nhà" đó.
Rồi thì "hoang sơ".
Lại còn "nhỏ" nữa.
Sao thế?
Iris. Thôi nào. Em biết em không thể nói dối anh mà.
Nói anh nghe có chuyện gì.
Em sẽ làm điều gì đó ngu ngốc.
Em sẽ nói những lời ngờ nghệch.
Em sẽ làm bẽ mặt anh mất. Rồi họ sẽ cười em.
Họ sẽ ghét em. Mà dù sao họ cũng không ưa em sẵn rồi.
Lạy Chúa, Iris.
Chúng ta đã lên kế hoạch hàng tháng trời,
vậy mà giờ em mới nói sao?
Vài bước nữa là tới cửa rồi.
Này, này. Nghe anh.
Bạn bè anh không ghét em.
Kat thì có.
À, chắc vậy rồi, nhưng Kat đâu có ưa ai.
Em chỉ không muốn làm hỏng mọi chuyện.
Thôi nào, Bíp-Bóp. Em sẽ không phá hỏng gì hết.
Thả lỏng đi, nhé?
Đừng tỏ ra ủ rũ hay kỳ quặc.
Hãy nhớ...
cười thật tươi và tỏ ra vui vẻ.
Được chứ?
Chà! Cuối cùng cũng tới rồi sao!
Được rồi, khi cậu bảo "hẻo lánh", tôi cứ tưởng là...
cách cao tốc có vài cây số thôi.
Hoá ra nó ở tận rìa của nền văn minh.
Gớm, cứ làm quá lên làm gì, Josh.
- Có xa thế đâu. - Cái đó phản đối kịch liệt nha.
Xin chào, Iris.
Chào cô, Kat. Thật vui khi được gặp cô.
Rất vui luôn.
Mọi người, xem ai tới này.
- Chào, Patrick. - Chào anh.
Nhìn cậu đảm đang làm bếp kìa.
Ừ, chào anh. Nhìn này. Tôi cũng muốn ôm anh lắm,
nhưng tay tôi dính đầy sò điệp rồi. Xin lỗi nha.
Ừ, tôi cảm ơn. Cậu...
- Cậu ta đây rồi! - Này!
Joshyboy, Joshyboy.
Ôi, bạn tôi.
Cô nữa, gái ơi. Lại đây nào.
- Gái vẫn khoẻ chứ hả? - Chào anh! Anh khoẻ chứ?
Tôi ổn. Chỉ hơi... say thôi.
Tốt. Thế thì tốt.
À, Josh này, chắc cậu vẫn nhớ Sergey.
Chào cu.
Chào ông, Sergey. Gặp lại ông mừng quá.
Tôi cũng thế, bạn tôi.
Tôi cũng vậy.
Còn tạo vật tuyệt đẹp này chắc hẳn là Iris.
Chào ông.
Rất hân hạnh.
Tôi nghe về quả này nhiều lắm rồi.
Thật ư? Mong là toàn điều tốt.
Căn biệt thự bên hồ của ông, nó... đẹp thật đấy.
- Ừ, còn rất biệt lập nữa. - Phải.
Tôi nhớ không nhầm, điểm dừng chân gần nhất bọn tôi ghé qua...
cách đây cỡ 16 cây lận.
17. Và tôi mua hết rồi.
Sự riêng tư không hề rẻ đâu, các bạn tôi.
Không rẻ chút nào.
Đừng bảo là ông mua cả cái hồ nhé.
Không, không. Đâu ra. Tôi chỉ mua hết đất xung quanh thôi.
Thôi, cô cậu uống gì đó đi nhỉ?
Hai người muốn uống gì? Bia, cocktail, rượu?
Tôi ổn. Tôi chỉ muốn đi tắm thôi.
Katyonak, họ ở phòng nào nhỉ?
Trên tầng, dưới hành lang,
- rẽ trái, phòng cuối cùng. - Được rồi.
- Gặp lại em sau nhé. - Ừ, gặp anh sau.
Cười lên nào.
Tỏ ra vui vẻ đi.
Đó, để kể tiếp này.
Dù sao thì, lúc đó
tôi đang diện bộ đồ Ma cà rồng siêu cầu kỳ,
và như đã nói, tôi không quen ai ở đó cả.
Thế nên tôi đứng bên bàn đồ ăn,
cứ nhai cà rốt với một món...
- mà trông như xốt hummus-- - Không phải hummus.
Không phải là xốt đó.
Ừ, không phải, chắc vậy rồi, nhưng mà...
tôi bỗng cảm thấy ai đó vỗ vai mình.
Thế là tôi quay lại,
và chú khủng long xanh mập mạp này...
cứ nhìn tôi.
Và bên trong cái đầu đó,
tôi nghe thấy một giọng nói rất khó chịu, lèm bèm rằng...
"Anh dẫm lên đuôi tôi rồi."
Rồi tôi quay lại, và đúng là...
tôi đang dẫm lên cái đuôi bé nhỏ của ảnh.
Tôi liền nhấc chân ra và nói xin lỗi.
Rồi ảnh cởi cái đầu ra,
và tôi được ngắm nhìn người đàn ông tuyệt đẹp nhất...
mà tôi từng thấy trong đời.
Vậy là cậu gặp chàng đây...
- sau khi gặp Eli, hay... - Rồi, biết gì không? Trật tự đi.
- Sò điệp đó hả? - Sò điệp đó.
- Bắn vào người tôi rồi. - Phải, cựu cầu thủ bóng chày đây.
Ừ, đúng vậy.
Vậy, anh biết điều đó khi nào?
Biết gì cơ?
Rằng...
Rằng anh ấy là nửa kia?
À.
Ngay tại lúc đó.
Tôi biết nghe sến lắm, nhưng mà...
khoảnh khắc chúng tôi chạm mắt nhau, có gì đó trong tôi...
đã loé lên.
Không sến một chút nào đâu.
Tôi hiểu mà.
Như thể có một phần trong ta bị tổn thương...
mà ta không hề hay biết,
và rồi...
bất ngờ thay, nó được chữa lành.
Và ta nhìn thẳng vào con người xa lạ ấy,
người ta chưa từng gặp trước đây,
và ta biết...
rằng suốt phần đời còn lại,
ta sẽ làm mọi thứ để khiến họ hạnh phúc.
Nhỉ?
- Ừ. - Phải rồi.
Đúng là như vậy.
Patrick, món này ngon quá. Cảm ơn cậu.
Cảm ơn, Sergey. Ông khách sáo quá.
Mừng là ông thích nó.
Cậu ta chiều hư tôi lắm. Từ lúc hẹn hò,
tôi đã tăng năm ký rồi.
- Có năm thôi à? - Im đi, được chứ?
Vậy, Sergey này, ông làm nghề gì vậy?
À, tôi nhúng tay vào nhiều thứ lắm.
Đôi tay này không sạch sẽ đâu, bạn tôi.
Nghề này...
...bẩn thỉu lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.