The Bridge

The Bridge (Bron/Broen)

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Stagione 3

Informazioni sulla release

the bridge 2011 s03e08 720p bluray x264-nodlabs Vie
Un commento di The_Overseer

Tag

BluRay
x264
720p
720
Pubblicato il: 2022-03-16
Download: 59
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Tóm tắt

- Nhà Johansson có con không? - Không, họ làm bố mẹ nuôi nhiều năm rồi.

Chúng tôi có thêm ba người chết, hai tác phẩm nữa.

Chúng tôi nghi ngờ còn một nạn nhân nữa.

Và đó là tôi à?

Cậu ta đã đánh mất căn nhà từ hôm qua.

Tôi đã mua lại. Nó là món quà. Chỉ dành cho cô.

- Vậy đó là sự thật? - Ừ, nhưng anh đã kiếm được...

- Ai là người thuê cô? - Tôi không biết.

Nhìn địa chỉ này.

Khốn kiếp.

Ông ấy đã bị chết não. Tôi muốn bà suy nghĩ chuyện sắp tới.

Có thể là hiến tạng, và quyết định rút ống thở.

Đây là cuộc phỏng vấn về cái chết của mẹ cô, bà Marie-Louise Norén.

- Bà ấy bảo họ là bị tôi đe dọa. - Đúng không?

Không, nhưng bà ấy rất muốn gài bẫy tôi.

Anh đừng ủ rũ như vậy, em chỉ đi có một ngày thôi.

Tối nay anh tới đón em nhé?

- Anh có người bám đuôi à? - Không vui đâu.

Tổng số nhân viên và danh sách sa thải ở Andersen T&L.

Emil Larsson ư?

Có ai lưu ảnh của Emil Larsson trong điện thoại không?

Tôi đã có danh sách con nuôi.

Emil Larsson... anh ta cũng có tên trong danh sách con nuôi.

Tập tám

Cây cầu Phần ba

Emil Larsson, sinh năm 1989.

Không rõ bố đẻ là ai, mẹ chết lúc anh ấy năm tuổi.

Sau đó được giao cho cơ sở chăm sóc thay thế, sống với nhà Johansson từ năm 1996 đến năm 2005.

Cuối cùng ta đã có mối liên hệ đến một vài nạn nhân.

Hãy bắt đầu với Hans.

Lúc tám tuổi, Emil bỏ trốn khỏi nhà bố mẹ nuôi ở Ystad.

Được tìm thấy ở Malmö, anh ta nói muốn đến Paris gặp bố.

- Chuyện đó thì liên quan gì đến Hans? - Ông ấy là cảnh sát đã bắt Emil trở về nhà.

Lars-Ove Abrahamsson là giáo viên dạy Emil ở trường tiểu học.

Helle Anker thì sao?

Không tìm thấy mối liên hệ.

- Còn Håkan Ekdahl? - Chưa có gì.

Nhưng anh ấy có liên hệ đến Holst qua các tác phẩm ở bảo tàng.

- Còn mắt xích nào với Holst không? - Chúng ta chưa biết.

Håkan Ekdahl làm công tác xã hội cho đến năm 2001, sau đó trở thành cán bộ quản lý.

- Anh ta đã giao Emil cho gia đình đấy à? - Trong này không thấy ghi.

Ta sẽ tìm hiểu.

Chúng ta sẽ tập trung vào Emil Larsson.

Henrik kiểm tra viện bảo tàng và hỏi Freddie Holst.

Saga đến căn hộ của anh ta tại Lomma.

- Chào buổi sáng. - Chào.

- Tôi là Kjell Grankvist, từ ủy ban điều tra nội bộ. - Tôi là Henrik.

- Cuộc điều tra của cô thế nào rồi? - Tốt.

Thế ông điều tra đến đâu rồi?

Đây là tầng làm việc của tôi.

- Xin chào. - Xin chào, lối này.

Người kia là ai?

Rasmus Larsson, một đồng nghiệp kém cỏi.

Freddie?

An toàn rồi.

- Cô tìm thấy gì chưa? - Chưa.

Tôi cũng thế. Sáng nay anh ta không đi làm, không ai biết lý do.

Anh ta có để lại lời nhắn nào không? Giữ máy...

Chẳng có gì trong tủ khóa giúp ích được cho ta.

Ở đây cũng vậy. Căn hộ có đầy đủ đồ đạc nhưng có vẻ bỏ không.

- Tôi sẽ đến gặp Holst. Hẹn gặp cô ở Malmö. - Được.

Marie-Louise Norén khai rằng Saga Norén đe dọa bà ấy.

- Bà ấy đã nói vậy với anh à? - Đúng thế.

- Anh nghĩ sao về chuyện đó? - Thì, đó lời hăm dọa.

Marie-Louise cảm thấy Saga muốn bà ấy tránh xa.

Bà ấy đã quay lại sau nhiều năm.

Saga muốn vĩnh viễn chấm dứt sự liên lạc đó.

Anh đã từng làm việc cùng Saga. Ấn tượng của anh về cô ấy là gì?

Cô ấy là người tập trung cao độ, làm việc hiệu quả, và hành xử cứng rắn.

Nhưng xem ra là người tâm thần bất ổn.

Đánh giá như vậy không phải do cô ấy khiến anh thuyên chuyển vì gây ra sai phạm à?

Không.

Không à?

Không, cô ấy làm đúng. Tôi đã mắc sai lầm.

- Anh lại đến à? - Ông không thuê người làm à?

Sao hỏi thế? Anh đang tìm việc mới à?

Ông nhận ra người này không?

Quả thật nhận ra, nhưng tôi không nhớ đã thấy ở đâu.

- Anh ấy là nhân viên bảo tàng nghệ thuật. - À, đúng rồi.

Anh ấy đã đến nơi này... để chuyển tranh đến phòng trưng bày.

- Thảo nào tôi thấy quen mặt. - Nhưng ông không biết anh ấy à?

Không.

- Trông anh ấy rất thân thiện. - Đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa.

Giữ tấm ảnh và cho nhân viên của ông xem. Vợ ông có nhà không?

Không có nhà.

Bà ấy có hay ra ngoài không? Tôi chưa gặp lần nào.

Lần tới nhớ gọi trước, bà ấy sẽ ở nhà.

- Chào. Em đến chơi à? - Vâng. Anh đang làm gì thế?

Anh chỉ dọn dẹp một số thứ thôi. Em vào đi.

- Em uống gì không? Cà phê nhé? - Thôi cảm ơn.

- Em nói đi. - Ý anh là sao?

- Thì... lý do em đến ấy. Anh treo áo khoác hộ nhé? - À vâng.

Em đang ghen.

Em... đang ghen với một con đĩ 20 tuổi.

- Vậy à, tại sao? - Thật ra em cảm thấy đố kị.

Tại sao thế?

Anh ấy thích con ả đó hơn là em.

- Freddie ư? Anh ấy đang ngoại tình à? - Không.

Không hẳn. Mọi thứ vẫn tốt đẹp cho đến khi... cô ta dọn đến.

Nhưng giờ với sự hiện diện của cô ta cùng cái bụng bầu, em... không thể chịu được.

Anh ấy mong chờ đứa bé lâu lắm rồi, và giờ cô ta sẽ trao cho anh ấy.

Làm sao em...

Làm sao em đấu lại được?

Xin lỗi, Åsa, anh không hiểu lắm. Cô ta có thể trao cho anh ấy cái gì?

Một đứa con trai.

Con trai của bọn em.

Theo lời hàng xóm thì Emil sống rất khép kín và không có ai đến chơi.

Ở viện bảo tàng cũng thế. Anh ta không nói chuyện riêng với đồng nghiệp mà chỉ góp mặt tại sự kiện.

Còn địa chỉ nhà khác không?

Không bạn bè hay người thân nào có thể giúp ta.

Đội kỹ thuật không tìm thấy gì ở căn hộ có liên quan đến vụ giết người.

Cơ sở bảo trợ xác nhận Ekdahl đã giao Emil cho ông bà Johansson chăm sóc.

Chúng ta sẽ phát lệnh truy tìm anh ta.

- Cô đã ngồi trong xe mẹ cô chưa? - Chưa.

Một chiếc Skoda Felicia, màu đỏ sẫm.

Tôi biết, tôi đã nhìn thấy rồi, nhưng chưa ngồi lên xe.

Vậy cô không biết sao một cái móng tay có ADN của cô lại nằm trong đó à?

Không.

- Ta tìm thấy Emil rồi. - Tôi phải đi.

Tất nhiên rồi. Cô cứ làm việc của mình.

Chúng ta có thể tiếp tục sau.

Tôi tỉnh dậy...

Và tôi bị... có lẽ là túi vải trùm đầu.

Bị trói vào ghế.

Cứ một lúc thì có người đến và đánh tôi.

- Là nam hay nữ? - Tôi không rõ.

Họ đánh rất mạnh.

Sao anh trốn thoát được?

Tôi không chạy. Chắc tôi đã bị đánh thuốc.

Vì lúc tỉnh dậy thì tôi đã ở trên bãi cỏ đó.

Sao anh nghĩ chúng thả anh đi?

"Kẻ thoát thân."

Là tác phẩm nằm trong danh sách và cũng được treo tại bảo tàng.

Của Ed Booker, khốn nạn thật! Là một họa sĩ, nhà phê bình xã hội người Mỹ.

- Freddie Holst sở hữu à? - Ừ.

Người phụ nữ kia đã chỉ ra nơi tìm thấy anh ta.

- Và đây là dành cho cô. - Cái gì vậy?

Vết thương trong miệng anh. Một số sáu. Mã số đã tìm hết.

- Emil, L369G42 có gợi cho anh điều gì không? - Không.

Anh còn nhớ gì nữa không? Âm thanh hay mùi hương chẳng hạn.

- Tôi nghe thấy tiếng động bên ngoài. - Tốt lắm. Đợi đã.

- John, anh có đó không? - Có đây, chúng tôi có thể nghe và nhìn thấy.

Tôi nhớ được vì âm thanh rất đặc trưng.

Đó là xe tải bán kem. Tiếng nhạc thì...

Và rồi... nhưng phải rất lâu sau...

Tiếng còi hú.

Có vẻ là nhiều hơn một xe.

Có lẽ tôi đã ngất lúc kẻ đó động vào miệng tôi.

Khi tôi tỉnh lại, tôi nghe... có tiếng trẻ em.

Tôi nghĩ chúng đang hát.

Anh có nghe thấy tiếng máy bay hay âm thanh nào dễ nhận biết không?

Không, tôi nghĩ chỉ có thế.

- Anh nhận được chưa? - Rồi, cám ơn. Tôi sẽ tìm ngay.

Sao lại là tôi?

- Em đã đi đâu? - Anh nhận ra không có mặt em rồi à?

- Chuyện gì nữa đây? - Chuyện gì à? Cái lần tản bộ buổi sáng của anh chẳng hạn.

- Trời ạ. - Em đã nói ra tâm tư với anh rồi.

- Nhưng anh vẫn ở cạnh cô ta. - Em à... cô ấy sống ở đây.

- Phải, thế tại sao cô ta sống ở đây? - Anh đã giải thích rồi, vì lợi ích của đứa bé.

Không. Cô ta ở đây để anh có thể thấy cái thai lớn lên và được chạm vào bụng bầu.

- Åsa à... - Cho cô ta một phòng thượng hạng đi!

- Để Colbert canh chừng cho. Bắt cô ta đi đi! - Anh không thể bắt cô ấy đi.

Không, vì cô ta là mẹ ruột của con anh, đúng không?

- Chào em yêu. - Hãy nói chúng ta đang làm điều đúng đắn đi.

- Cho đứa bé. - Tất nhiên là đúng rồi.

Lỡ Åsa và Freddie không phải bố mẹ tốt cho con em thì sao?

Nó không phải con em, Jeanette ạ.

- Là em sinh nó ra, không phải bà ấy. - Ừ, nhưng ta không thể giữ đứa bé.

Họ suốt ngày cãi nhau, bà ấy còn ghét em. Đứa bé mang nửa dòng máu của em.

- Anh có nghĩ bà ấy sẽ yêu thương nó không? - Tất nhiên rồi.

Em chịu khó tối đa một tuần nữa thôi. Đừng nghĩ lung tung.

Đừng nghĩ đến việc giữ đứa bé.

Dĩ nhiên là không.

Hay quá. Em muốn nghe tin tốt không?

Anh đã tích cóp gần đủ tiền để lấy lại căn nhà rồi.

- Chỉ thiếu 1,800 kroner nữa thôi. - Tuyệt quá.

Tuyệt lắm, anh Marc ạ.

- Hans có chuyện gì ư? - Ừ, ta ngồi đâu nói chuyện đây?

May mà anh đã đến. Lại đây.

Tôi nghĩ Emil bị nhốt ở khu vực này.

Sao anh nghĩ vậy?

Tìm xe tải bán xem thì quá nhiều. Tôi đã kiểm tra các cuộc gọi khẩn cấp.

Đây, một đoàn xe cứu hỏa gồm hai xe chữa cháy và một xe cảnh sát.

Khi tôi kiểm tra xe tải bán xem thì thấy một chiếc dừng ở khu vực này.

Với hai trên ba dữ kiện đã có, tôi tiếp tục tìm theo trường học và nhà trẻ.

Nhà trẻ Väpplingen nằm ở đây.

Nên chỉ ở đâu đó trong khu vực này.

- Vậy ta cần xem ai đang sống ở đó. - Tôi đã tìm rồi.

Tôi đã đánh dấu một cái tên.

- Annika Melander. - Cô ấy là con nuôi.

- Ở nhà Johansson cùng với Emil à? - Chính xác.

Chẳng thể làm gì được. Ông ấy không tỉnh lại.

Đã tìm thấy một người tên là Annika Melander được nhận nuôi cùng Emil.

Tôi sẽ thử hỏi anh ta.

Rồi, tôi sẽ đến sau.

Là Annika ư?

Chúng tôi đã sống cùng nhau trong gia đình nhận nuôi được một vài năm.

- Hồi đó chẳng mấy vui vẻ, đúng không? - Đúng thế, không tốt đẹp gì.

- Nhưng chị ấy thiệt thòi hơn. - Vì sao?

More Vietnamese subtitles for The Bridge

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left