Le prime 181 righe.
Cách chơi đơn giản thôi.
Mỗi đội có 15 người chơi. Ta chuyền bóng cho một trong số đó,
cố đưa bóng vào lưới.
- Rất đơn giản. - Đơn giản á?
- Ờ, gì cơ chứ? - Ờ.
Xuất sắc.
Mọi chuyện sao rồi, Rachel?
Đang bàn chiến thuật cho trận đấu.
Bọn này đang được chỉ giáo.
Nghe chán quá đi mất.
Ừ.
- Mới làm tóc à? - Ừ, đúng rồi.
Đẹp lắm.
Cảm ơn.
- Cho tớ xin lại cái tủ được không? - Ừm.
Tớ cần cậu tránh ra, Connell.
Ồ, xin lỗi. Thứ lỗi nhé.
"Ồ, xin lỗi. Thứ lỗi..."
Được rồi, đừng đùa nữa.
Các em phải biết ý này rất quan trọng.
Vì nó đã có trong bài thi đến 2 lần trong vòng 3 năm qua.
Marianne?
Vâng?
Ngoài kia có gì đáng chú ý hơn à?
Có lẽ thế.
Nhìn lên bảng, được chứ?
Em không biết ánh mắt của mình lại thuộc thẩm quyền của quy tắc nhà trường.
Lại nữa rồi, Chúa ơi. Đang cố làm màu trước các bạn à?
Họ không ấn tượng với em đâu.
Khá chắc là em chỉ đang nhìn ra ngoài cửa sổ thôi.
Thôi nào, Sheridan.
Nếu em cứ nhìn ra ngoài cửa sổ mơ mộng,
tức là em không học được gì cả, phải vậy không, Marianne?
Đừng cố quá thưa thầy. Em chẳng có gì để học từ thầy.
Được thôi, vậy cứ đến phòng hiệu trưởng.
Vâng, có thể em sẽ đến đó.
Hoặc có thể em sẽ về nhà.
Em làm gì không phải việc của thầy, đúng không nào?
Đừng lo, thưa thầy. Con bé ấy bị điên đấy.
Em có muốn đi theo bạn luôn không, Folan?
- Chào. - Chào.
Vào đi. Mẹ cậu đang ở trong bếp.
Chào, con yêu.
Marianne bảo mẹ con có kết quả thi thử hôm nay.
Dạ, chỉ môn Tiếng Anh thôi.
Người ta trả kết quả từng môn.
Mẹ nghe nói con làm rất tốt.
- Đúng đấy ạ. - Dạ, vâng...
Marianne cũng làm khá tốt.
Mình đi được chưa?
Mẹ không biết mình đang vội đấy.
Để mẹ cất mấy món đồ, rồi mình sẽ đi.
- Ngay thôi, được chưa? - Dạ.
- Cậu muốn ăn không? - Không, cảm ơn.
- Cậu nhận được kết quả môn tiếng Pháp rồi hả? - Từ hôm qua.
Ừ.
Được một con A1.
Môn tiếng Đức của cậu thế nào?
Cậu đang khoe khoang đấy à?
A1 cơ đấy.
Còn cậu thì sẽ được học bổng 600 đô, phải không?
Cậu sẽ được thì có.
Cậu thông minh hơn tớ mà, cho nên...
Tớ thông minh hơn tất cả mọi người.
Chà, nhưng cậu không đứng nhất lớp môn Tiếng Anh.
Chắc cậu nên dạy kèm cho tớ, Connell.
- Đi được chưa? - Rồi.
Chào.
Cảm ơn về tất cả, cô Lorraine.
Nói với mẹ con ngày mai cô sẽ dọn trên lầu nhé.
Con ăn trộm đấy à?
Gì cơ?
Lẩn đi cho nhanh làm gì.
- Đáng lẽ con nên chào tạm biệt. - Con có mà.
Cuộc sống của con bé không hẳn là dễ thở, Connell.
Con có thể đối xử với nó tử tế hơn.
Con tử tế với bạn ấy mà.
Cô bé thực ra là người rất nhạy cảm.
Thôi nào mẹ. Chúng ta nói về chuyện khác được không?
Đọc sách vui không, Marianne?
Tao nói, mày đọc sách có vui không?
Mày không bị cái cửa sổ hớp hồn nữa đấy chứ?
Đồ thảm hại.
Đúng rồi, Connell. Đúng rồi.
Phải. Tập trung lên. Đúng rồi. Ở đây.
Đẹp lắm. Tiếp tục đi, các chàng trai. Nhanh, nhanh, nhanh.
Xin lỗi, tớ có làm phiền cậu không, Marianne?
Không.
Nếu con biết mình muốn học cái gì thì đã nói cho mẹ rồi.
Con phải có ý tưởng gì đó chứ.
Không. Con chỉ biết mình không muốn học gì thôi.
Chúa ơi, cái danh sách đó dài cỡ nào?
Cũng hơi dài.
Đó cũng là cách hay để quyết định, Connell.
Gạch đi sinh vật học đại dương và vật lý khí tượng,
và những cái khác tới khi chỉ còn lại một.
Con có thể làm nhà sinh vật biển.
Ừ, nghe giống lĩnh vực con đam mê nhỉ.
- Con không có nhiều thời gian đâu. - Vâng, con biết rồi.
Cái này mới ra lò à?
Khoảng 5 phút trước ạ.
Con có làm salad.
Con không kéo rèm lại được sao, Marianne?
Trời chỉ vừa tối thôi mà.
Con vừa bật lò sưởi vừa mở toang rèm mà coi được à.
Ngày làm việc của mẹ có tốt không?
Còn tùy theo định nghĩa 'tốt' của con.
Tống khứ được một khách hàng thì khách hàng khác lại tới.
Như vậy không phải làm ăn được sao?
Ừ.
Anh con đâu rồi?
Đừng nhún vai, Marianne.
Con không biết. Con chưa thấy ảnh.
- Trường học thế nào? - Cũng được.
Có kết quả vài môn.
- Thi thử. - Rồi sao?
Tốt.
Tốt.
Có gì ăn không?
Em con vừa hâm lại lasagne.
Nỗ lực ghê nhỉ, Marianne.
- Hôm nay thế nào? - Ổn.
Không quá bận.
Tối nay con ra ngoài à?
Ừ.
Vì con còn có cái gọi là đời sống xã hội.
Phải rồi.
Có bạn có bè.
May mắn ghê.
Fermanagh là đội cuối cùng lọt vào vòng trong.
Nhánh đấu cho vòng tiếp theo sẽ được quyết định vào thứ Năm.
Cuối cùng, tại giải World Cup Cricket, hôm nay trận bán kết giữa Ấn Độ...
- A lô? - Alan, Ger đây. Khỏe không?
- Ừ, khỏe. - Nghe này, tớ bị lỡ xe buýt,
tớ rất ngại phải nhờ cậu, nhưng cho tớ đi nhờ được không?
Ồ không vấn đề gì đâu anh bạn. Cậu đang ở nhà à?
- Giờ tớ sẽ tạt qua luôn. - Cảm ơn nhiều nhé.
- Rồi. Cứ đợi đó. Mấy phút nữa tớ tới. - Ừ, cậu đúng là cứu tinh.
Anh đang làm gì vậy?
Mày không nghe thấy cuộc gọi vừa rồi chắc?
Tao phải tới Garryduff đón Ger. Biến khỏi đây.
Anh nghiêm túc đấy à? Em sẽ bị ướt sũng.
Vậy đấy. Xui cho mày.
Có lẽ nên đi học lái xe đi.
Đi đi.
"Nó đang trượt phía dưới ngọn sóng đen, khổng lồ."
"Từng đợt từng đợt.
Rồi tôi trở lại đó. Chiến tranh‐‐".
Tiết học bắt đầu lúc 9 giờ, Marianne.
Vâng. Cảm ơn đã cho em biết.
Em nói gì?
Cô cứ cấm túc em rồi tiếp tục bài giảng được không ạ?
Trật tự.
"Rồi tôi trở lại đó.
"Chiến tranh đang nổ ra ngoài kia,
tại Worcester, Massachusetts..."
Tớ sẽ tổ chức tiệc vào thứ Sáu, sau trận đấu.
Đến ăn mừng, hoặc để uống quên sầu.
Sao cũng được.
Ừ. Nghe hay đấy.
Sáng nay chuyện gì xảy ra với mày thế, Marianne?
Nhìn mày ướt như chuột lột ấy.
Ừm, cảm ơn. Sáng nay trời mưa.
Đáng lẽ nên mang theo dù chứ.
Lời khuyên hay lắm.
Lại cởi đồ trong nhà vệ sinh để hong khô nữa hả?
Lần này thì không. Hỏi làm gì?
Muốn xem vào lần tới à?
"Cứ việc cấm túc em,
rồi tiếp tục giảng."
- Nói hay đó. - Mừng là cậu thấy thích.
Mấy trò quỷ mày thoát được chỉ vì mày thông minh.
Tôi hiểu là cậu hơi thiệt thòi về khoản này, Rob.
Biến mẹ mày đi.
Chào.
Cậu không về nhà sao?
Tớ có bị cấm túc thật.
Rất tiếc.
Thực ra do tớ tự chuốc lấy.
Cậu cũng hơi cộc cằn với Kerrigan hôm trước.
Thầy ấy thực ra khá tử tế.
No comments yet. Be the first to leave one.