Le prime 183 righe.
BÍ MẬT VÀ DỐI TRÁ SECRETS & LIES 1996 .:Net HD Sub Team:.
Hãy kéo chiếc áo cưới này ra để cho nó tăng thêm vẻ đẹp nhe.
Đúng rồi. Phải.
Ừ.
Thực sự là tuyệt vời, vâng, vâng.
Được rồi, như tôi đã nói, cô không có nghĩa vụ phải làm vậy.
Nhưng nếu được, hãy nháy mắt nhẹ cho tôi nhé.
Vâng, thật là... đáng yêu.
Tuyệt quá.
Gần hơn một chút.
Bây giờ, đừng lo lắng quá. Cô sẽ ổn thôi mà.
Chỉ một chút nữa, được rồi.
Trên mũi của cô có cọng lông mi, và chúng ta không muốn thế phải không?
Nó phải được gắn trên mắt, chứ không phải trên mũi của cô.
Đúng rồi. Khi cô cười thật là đáng yêu.
Phải, được rồi.
Bây giờ, cô hãy giữ nụ cười tuyệt đẹp đáng yêu ấy nhe.
Thật là đáng yêu.
Vậy là xong rồi đấy.
Làm tốt lắm, Sarah. Thật là dễ dàng mà phải không.
Chúng nó hơi ồn phải không?
Ít nhất thì chúng có thể chơi đùa ở đây.
Em cũng cho rằng là như vậy.
- Chuyện gì? - Đây là bộ vest à?
Vâng, em mua chúng để kết hợp.
Nó có đi chung với nhau không?
Vâng, nếu anh nghĩ rằng nó phải, thì phải.
Còn nếu anh nghĩ rằng nó không phải, thì không phải.
Rất đẹp.
Tháng tám này cháu anh sẽ 21 tuổi.
Vâng.
Khi xưa anh rất lo sợ nó trở nên hư hỏng.
Nó vẫn sống tốt, đúng không?
Tất cả mọi thứ phải xem xét lại.
Nó bây giờ đã dọn về khu phố này rồi.
Xin lỗi?
Ùm, đúng không?
Anh rất là nhớ nó.
Em biết.
Bao lâu rồi chúng ta đã gặp nó?
Hai năm rưỡi.
Chúng ta có thể mời nó đến nhà.
- Anh cũng muốn. - Mừng sinh nhật cho nó.
Chỉ còn vài tháng nữa là đến rồi.
Bây giờ chuyện gì?
"Này, Roxanne, sinh nhật 21 tuổi cháu định làm gì?"
"Cháu sẽ đến nhà mợ và cậu để mừng sinh nhật."
Em chỉ gợi ý thôi.
Có lẽ nó cũng có việc riêng của mình.
Em cho rằng chúng ta cũng nên mời chị Cynthia nữa.
Bửa tiệc không thể thiếu chị ấy.
Anh chắc rằng chị ấy cũng muốn nhìn thấy nơi này.
Ồ chắc vậy rồi.
- Chị ấy không thể kiềm chế. - Vậy à?
Đã đến lúc em cho chị ấy thấy căn nhà này rồi.
Ý anh là, em đã làm rất tốt.
Em cũng nghĩ vậy.
Anh thực sự phải đi xuống đó để gặp chị ấy.
Anh có nói chuyện với chị ấy qua điện thoại, phải không?
Hai việc đó đâu có giống nhau, phải không?
Chị ấy là chị của anh, tùy anh thôi.
Anh thực sự là tự hào về bức chân dung đó.
Anh nghĩ đó là lần cuối nhìn thấy cháu ấy mỉm cười.
Mẹ không biết điều gì đã xảy ra với con gần đây.
Mẹ đang phàn nàn à?
- Không. -Vậy, im đi.
Năm này qua năm khác mẹ ngồi ở đây một mình.
Chờ, mà con cũng không chịu ghé thăm.
- Và giờ thì lại không thấy con đi ra ngoài. - Đừng nói nữa.
Cả tháng nay con ngồi đây với khuôn mặt bí xị như thế.
Vậy có chuyện gì để mà cười?
Mẹ nghĩ nó có thể gọi điện vào cuối tuần.
Người nào?
Con nghĩ là ai?
Đã lâu rồi mẹ không thấy nó.
- Cậu ấy bận lắm. - Tất cả chúng ta đều bận mà.
Cấu ấy phải lo chụp hình cưới. Bây giờ là mùa hè mà mẹ.
Xa mặt cách lòng.
Vậy, nếu mẹ bận tâm, tại sao mẹ không gọi cho cậu ấy?
Cậu ấy là em trai của mẹ.
Mẹ không muốn tiền điện thoại của mình tăng phí.
Nó biết mẹ đang ở đâu nếu nó muốn tìm.
Nếu không phải vợ nó, thì chúng ta đáng ra đã gặp được nó rồi.
Đồ sợ vợ.
Nhà nó có đến 6 phòng ngủ để làm gì?
Tối nay, bạn con có làm gì không?
Con không biết. Con không có hỏi họ.
Con nên tìm một bạn trai.
Đó là những gì con cần.
Con đã nói với mẹ. Con không muốn gì cả.
Con khá là hạnh phúc ở đây, cảm ơn mẹ rất nhiều.
Khi mẹ ở lứa tuổi của con, mẹ có thể tìm được cả tá rồi.
Vâng, tại sao mẹ không tìm đi?
Bởi vì bà ngoại con đã mất.
Ồ, lại nữa rồi.
Lúc mẹ 10 tuổi, mẹ phải ở nhà tối ngày.
Để chăm sóc Maurice và ông ngoại của con.
Vâng, con biết.
Sau đó, mẹ phải chăm sóc cho con.
Đó là sự thất bại của mẹ, con yêu à.
Con đâu có bắt mẹ sanh con ra.
Không, mẹ cũng đâu có muốn đẻ con.
Vậy, mẹ phải nghĩ trước khi làm chuyện đó.
Kiến...
Hay không kiến?
Cháu nghĩ rằng không.
- Không kiến? Được. - Dạ.
Cái này thì sao? Đeo hay không đeo sẽ tốt hơn?
Lần này cháu nghĩ đeo sẽ tốt hơn.
Đeo? Được rồi, chúng tôi sẽ gắn nó vào.
Cô nghe nói cháu là một vận động viên điền kinh.
- Dạ. Chạy xuyên quốc gia luôn đấy. - Cháu có thắng giải gì chưa?
Chưa. Cháu chỉ mới bắt đầu.
Được rồi. Ngó lên xem sao.
Bây giờ, nó hơi mờ một chút
- Nói cho cô biết cháu có thể đọc chữ gì? -Dạ.
H-L-A-C-T.
-Đúng. - Cháu không thể đọc thêm nữa.
Được, tốt lắm.
Rất tốt, bây giờ cô sẽ thử mắt kia của cháu.
- Cô tan sở à? - Vâng.
Cuối tuần có kế hoạch gì không?
Vâng, tôi phải đến nhà mẹ mình để sắp xếp đồ của bà ấy.
- Ồ, cô vẫn chưa làm? -Ừ.
Hy vọng mọi thứ sẽ ổn.
- Vâng, phải làm thôi. - Ừ.
- Được thôi. - Được rồi, hẹn gặp lại cô vào thứ Hai.
Vâng.
- Cuối tuần vui vẻ. - Chúc vui vẻ.
Mong phước lành cho em bé của cô.
- Tôi sẽ thử. Tạm biệt. - Được. Tạm biệt.
Đã hơn 10 giờ. Chúng ta phải đón Shelattica.
- Em đang nói gì vậy? - Chúng ta còn 10 phút nữa.
Nghe này, đã lỡ đến đây rồi, chúng ta phải thu xếp mọi thứ.
Phải, . Nhưng sẽ chỉ một mình anh ở lại đây trong căn nhà to lớn này.
- Cảm ơn. - Căn nhà này rất to lớn.
Chúng ta có hai đứa con, em hiểu không?
- Chúng ta có thể có nhiều con hơn. - Chuyện gì?
Chúng ta muốn có nhiều con hơn.
Chúng ta không thể ở đây, như thế là không công bằng.
Chúng ta có thể bán đi căn nhà và chia tiền.
Có thể chia căn nhà này ra làm hai mà?
Cho dù chia ra thì nó vẫn to hơn căn hộ của chúng ta.
- Chia ra làm hai? - Chính xác.
Em không thể tách nó ra làm hai...
Để tôi chỉnh cà vạc cho ông.
- Nó chỉ nhăn một chút. - Ồ, lại nhăn nữa rồi.
Vâng, thật là đáng yêu.
- Lấy tờ báo ra nhé? - Ừ, vâng, được rồi.
Các bà trông thật tuyệt đẹp. Chụm hai bàn tay lại nhe.
Rất đẹp, được. Đúng rồi.
Bỏ tờ báo xuống đó đi.
Phải rồi, chuẩn bị ...
Chúng ta có cần phải nói "cheese", không Maurice?
Vâng, nếu bà thích thì có thể mà. Nào cùng nói "cheese" nhe.
Bà cứ nói cái gì cũng được, Miễn là cười tươi nhe ...
Phải rồi.
Vâng, rất ngọt ngào.
Tuyệt vời, thật đáng yêu.
- Vậy, Cô phải mất 15 năm, phải không? - Vâng.
- Họ có cho cô giải thưởng không? - Không.
Ngay cả ống nghe cũng không có à? Đáng yêu.
Vâng, thực sự là đáng yêu. Hãy đi ra ngoài nhe, Jane.
Tôi rất vui khi thấy thằng bé mở mắt ra.
Đúng rồi, ừ, phải rồi. Đưa tay ra.
Nhìn xuống. Thật đáng yêu.
Có nhìn thấy cổ nó bị bọ chét không?
- Anh có nhìn thấy không? - Đừng lo về điều đó.
Cô hãy đi ra bây giờ đi, đi ra ngoài đi.
- Cô hãy đi ra ngoài tí - Đúng rồi.
Chụp ngay bây giờ đấy. Chụp nhé, được rồi
Tôi nghĩ rằng cô để quên cây lược ở đó lần trước.
Đáng yêu thật, rất tốt.
Ồ, nó có đẹp không?
- Nó nhìn rất đẹp, vâng. Bà cũng vậy. - Ồ, tốt, vâng.
Cảm ơn cô rất nhiều, Jane. Thật là đáng yêu.
- Chụp cho dì của tôi. Ồ, người mà anh yêu quý phải không?
- Ừ, bà ấy ở Ấn Độ. - Ồ đúng rồi.
Đến lúc phải kết hôn, đúng không?
Ồ, tôi hiểu. Đến lúc chọn vợ mà phải không?
Tôi đã nói với ông, tôi không muốn chụp có flash mà.
Đáng yêu!
Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình có con.
No comments yet. Be the first to leave one.