Le prime 200 righe.
Tôi là Thanh tra Mason Danvers.
Cộng sự và tôi cần chi viện. Hết.
- Địa điểm nào? - Lynch Industries.
Chúng tôi đang truy đuổi Victor và Griffin Abbott.
Cả hai đều có vũ trang và nguy hiểm. Hết.
Trống.
Mẹ khỉ.
Coi nào, anh bạn.
Đừng bắt tao vào đấy tìm mày.
Vừa mua một bộ vest mới đấy.
Được thôi.
Chúng ta làm theo cách khó khăn.
Tôi đã có thể xử lý hắn.
Anh không sao chứ?
Ừ. Vết thương ngoài da thôi.
- Victor đâu rồi? - Chạy rồi.
Đi đi.
Để tôi lo cho gã này.
Coi nào, Danvers!
Chẳng phải đây là điều mày muốn sao?
Hả?
Hạ bệ Victor Abbott bỉ ổi?
Tao ở ngay đây!
Lẽ ra mày nên giết tao khi mày có cơ hội.
Mày cười cái gì thế?
Hai tay đặt lên đầu!
Tao bảo hai tay đặt lên đầu!
Thằng khốn may mắn.
- Chết tiệt. - Quỳ xuống.
- Anh không sao chứ? - Người ta bảo thế.
Lần cuối anh đi khám thì ai là Tổng thống vậy?
Bush.
Ừ, hẳn là anh nên đi kiểm tra vết thương đó.
Họ đã chăm sóc cho Griffin chưa?
Rồi. Lăn hắn ra khỏi đây trong lúc bị còng vào cáng.
Hệt như ông anh lớn của hắn đây.
Đập tay cái đi bạn.
Có lẽ lần sau vậy.
Tôi không để chuông.
Hãy để lại lời nhắn.
Cưng à. Hôm nay anh ra sớm một chút.
Sớm gặp lại em.
Tao sẽ sớm gặp lại mày.
Sẵn sàng lên đường chưa?
Mace?
- Không sao chứ? - Ừ.
Khá lắm, Mace. Khá lắm.
Bắt gã bị bắn phải lái xe.
Tưởng anh mạnh mẽ lắm, chàng đẹp trai.
- Em rất ghét khi anh làm thế! - Này, này, coi nào.
- Một cuốn sách thú vị khác? - Dở tệ.
Một cô ở chỗ làm cho em mượn.
Có vẻ mọi người trong văn phòng đều đang đọc nó.
Em không hiểu nổi tại sao họ đọc được thứ rác rưởi này.
Chắc em là một đứa lập dị mới không thích nó.
Em là đứa lập dị của anh.
Sao anh về sớm vậy?
Còn cái kia là vụ gì đây?
- Nếu em để điện thoại ở chế độ rung... - Thôi khỏi đi.
Em không quan tâm đủ để bị quở trách.
Em muốn làm gì cho bữa tối?
Em muốn nấu enchiladas gà với gạo và đậu.
- Em nói dối. - Ừ.
Hắn hẳn là khá kinh khủng
mới có thể khiến anh chú ý lâu đến mức đó.
Hắn đã làm gì?
Hắn đã không làm gì?
Ma túy, tiền gian bạc lận,
giết người mướn, giết người cho vui.
- Một gã hết sức xấu xa hả? - Hết sức xấu xa.
Em đoán cũng đáng bị bầm đen một con mắt.
Nhất định rồi.
Em có tin không được tốt lắm.
Tin gì?
Em vẫn chưa có thai.
Vậy chúng ta sẽ chỉ...
Cần phải tiếp tục cố, đúng không?
Đó là phần vui nhộn, nên...
Đó là phần vui nhộn.
- Tráng miệng? - Vâng, làm ơn.
Bánh quy hay kem?
Vâng, làm ơn.
Ba Tháng Sau
Cocktail chứ?
Giá mà tôi có thể.
Các cuộc gọi tố tụng quan liêu.
Chúc anh vui vẻ với chuyện đó.
Đổi ý thì gọi tôi nhé.
Tin xấu.
Bethwick ở hạt gọi đến
báo về Victor và Griffin Abbott.
Cô ấy nói một nhân chứng chủ chốt mất tích một cách bí ẩn.
Họ không đủ chứng cứ để đưa chúng ra xét xử.
Các cáo buộc đã được dỡ bỏ.
Cả hai anh em chúng được tự do chiều hôm nay.
Mẹ kiếp!
- Joce? - Chào cưng.
Đổi ý vụ đi uống rồi đấy à?
Victor Abbott đang ở trong nhà tôi!
Xin chào, cô Danvers.
Cứu!
Lại đây với tôi nào.
Làm ơn đi. Tôi đang có thai.
Nằm xuống sàn!
Tao bảo nằm xuống sàn ngay!
Ngay!
Joce?
Thằng súc sinh!
Mason! Không đáng đâu.
Không đáng đâu, Mace.
Bỏ súng xuống!
Thanh tra Danvers!
Mace, nghe anh ta đi.
Anh bỏ khẩu súng đó xuống đi.
Anh bỏ khẩu súng đó xuống!
Ngay!
Làm ngay đi, Mace.
Đi thôi! Nhanh lên!
Chúa, xin cảm ơn người đã ban cho chúng con sự sống.
Nó mang đầy những công việc và trách nhiệm,
nỗi khổ và niềm vui.
Hôm nay chúng con cảm ơn người vì Jocelyn Danvers.
Vì những điều cô ấy đã trao và nhận.
Hãy giúp chúng con trong giai đoạn tang tóc và dạy chúng con sống vì những người đang sống
trong khoảng thời gian còn lại của chúng con.
Hãy cùng cầu nguyện.
Mace này.
Baldus nói anh cứ nghỉ bao lâu tùy ý.
Tôi muốn anh biết rằng...
anh cần bất cứ gì cũng được, Mace.
Bất cứ gì. Anh chỉ việc...
đánh tiếng thôi, được không?
Đây.
Cảm ơn.
Anh đã làm điều đúng đắn.
Anh đã không thể làm được gì nữa.
Vậy anh có nhận lời khuyên của tôi không?
Rời khỏi nơi này? Không suy nghĩ gì nữa.
Ừ.
Tôi phải rời khỏi nơi này.
Tốt.
Tốt. Anh định đi đâu?
Một chuyến đi săn.
A lô?
Bất cứ gì tôi cần, đúng không?
Tất nhiên rồi.
3611 South 9th Place.
Mace...
Ê, tao cần ít bia.
Mày lấy thứ này đâu ra?
Tao lấy thứ này đâu ra hả?
Không phải việc của mày.
Này!
Phải rồi.
Đừng.
Chẳng phải thằng cớm biết tuốt đây sao?
Bỏ xuống.
Biết tại sao tao ở đây không?
Biết.
Vì mày chả còn vợ để về nhà cùng.
Sai bét.
Mace...
Cái quái gì vậy?
NHÀ TÙ
Đứng lên!
Từng đứa một thôi, đứng thành hàng!
Hệt như hồi mẫu giáo ấy.
Cá tươi này, Will!
Ê! Thằng kia! Con trai! Nhìn bố này!
Nhìn tao này, anh bạn.
Mày là của tao!
Mày nghe không? Mày là của tao!
Đúng thế.
Chào mừng đến Stonewall.
Hôm nay các anh sẽ được đánh giá y tế.
Các anh sẽ cởi đồ, tắm rửa, và được trao cho một bộ đồng phục.
Các anh sẽ được phân công xà lim.
Các anh sẽ gặp bạn cùng xà lim. Hãy tìm hiểu anh ta.
Các anh sẽ có rất nhiều thời gian ở bên nhau.
Tôi là Oswald. Gọi tắt là Oz.
Mason.
Nghe đồn anh từng là một tay cớm anh hùng gì đó.
Anh có hẹn, Danvers.
Đi thôi.
Vào đi.
Anh Danvers. Trưởng trại Snyder.
Mời anh ngồi.
Cảm ơn, Will. Chúng tôi sẽ ổn.
Chào mừng đến Stonewall.
Giờ anh cũng hơi nổi tiếng rồi hả?
Được cảnh sát tán dương.
Bị tội phạm căm hận.
Nhưng được lên báo là tốt rồi, đúng không?
Nói thế là tôi cảm thấy rất may mắn khi có anh ở đây.
Ý tôi là rốt cuộc anh đã có thể bị tống vào một nhà tù cũ nào đó.
Đúng không?
Tất nhiên tôi không phán xét.
"Nếu anh còn có thể di chuyển, bằng mọi giá, hãy rút lui."
Trên thực tế, điều đó dẫn ngược về quan điểm đầu tiên của tôi.
Stonewall có thể là một nơi...
No comments yet. Be the first to leave one.