Le prime 200 righe.
Đây là bản tóm tắt thông tin của tôi.
Trên đó đề là "Sơ yếu lý lịch"...
Tôi thấy đề vậy chuyên nghiệp hơn, nhưng...
cũng như nhau cả thôi.
Tuyệt. Thực ra vị trí này không đòi hỏi phải có kinh nghiệm.
Tôi không liệt kê trong đây...
nhưng tôi rất vững trong mảng bán hàng.
Tự kinh doanh thôi, vậy nên...
- Tuyệt vời đấy... - Tuyệt vời.
Tôi nghĩ tôi thực sự có thể trở thành...
một nhân viên bán hàng xuất sắc trong đội ngũ của ông.
Tôi e là anh đang hiểu lầm.
Đây không phải công việc bán hàng.
Tôi sẵn sàng xem xét anh vào vị trí bán hàng,
nhưng nhân viên bên tôi đều phải được cấp phép,
có ít nhất hai năm kinh nghiệm làm việc tương tự,
và thường phải có bằng đại học.
Công việc mà anh sẽ làm... là quảng cáo.
Này, Jesse!
Chiến hữu.
Yo, chiến hữu. Dạo này sao?
Badger à?
Biến đi đâu mà mất tăm thế?
Nhìn ngon lành quá nhỉ.
Mày cũng thế còn gì.
Cám ơn.
Này, sao mày lại muốn làm cái công việc dở hơi này thế?
Không có ý chê bai gì đâu.
Vì tao đang trong thời gian quản chế mà, yo.
Tao phải chứng mình là mình đang cải tạo tốt.
Kiểu công dân gương mẫu ấy.
Mà nó cũng là bài tập thể dục tốt nữa.
Nhìn này. Không phải chỉ đứng không đâu, phải xoay mũi tên nữa.
Có rất nhiều động tác phải học, ví dụ như "trực thăng".
Thấy chưa?
Khó bỏ con mẹ.
Tao vẫn chưa thành thục lắm.
Mày đúng là đã mở mang đầu óc cho tao đấy.
À thế...
- Cám ơn vì điếu thuốc nhé. - Chuyện nhỏ.
À tiện hỏi luôn...
Mày kiếm cho tao ít đá được không?
Không, tao nghỉ làm cái đó một thời gian rồi.
- Giờ đang tính giải nghệ luôn. - Thật á? Đừng.
Hàng mày chế quá hảo hạng mà.
Tuyệt đỉnh luôn ấy chứ.
Giải nghệ à?
Đừng nói với tao vậy mà!
Tao có một cha cộng sự điều chế cùng.
Công việc chủ yếu do tao đảm nhiệm thôi...
... nhưng thằng cha đó khốn nạn quá.
Với lại, pseudo càng ngày càng khó kiếm...
Tao có thể kiếm pseudo cho mày.
Nhiều là đằng khác.
Tao có mối mà.
Ta có thể hợp tác với nhau.
Không cần trả lời ngay.
Cứ suy nghĩ, được chứ?
Tao phải té đây.
Yo, muốn tiết kiệm vào đây.
Tiết kiệm tiền đê, yo.
Món quà thật ngu ngốc.
Đâu có. Anh ấy sẽ thích cho xem.
Anh không biết mình nghĩ gì nữa.
Không phải thiệp mời đã ghi rõ "không quà tặng" sao?
- Walt. - Sao?
Ta phải đến.
Anh biết, anh đâu có kêu ca gì.
Anh đang kêu đó.
Ta cần bữa tiệc này.
Gần đây nhà mình nhiều chuyện quá.
Trời, có vẻ như mỗi ta không mặc đồ màu be nhỉ.
Không sao đâu.
Trông em cứ như đang mặc bộ váy khiêu vũ từ thời 1985 ấy.
Cưng à, trông em rất ổn.
Walt, đây là cái duy nhất em còn mặc vừa.
Nhìn kìa! Thiệp mời đã ghi rõ "không quà tặng" mà.
Thì sao? Thôi mà.
Chú để cháu cầm cho.
- Cám ơn cháu. - Không có gì.
Elliott kìa anh.
Mình ra đó chào đi.
Elliott.
Walt! Cậu đến được.
Chúc mừng sinh nhật.
- Sao tôi có thể không đến chứ. - Cám ơn cậu. Chào Skyler.
Đúng rồi nhỉ.
Rất mừng được gặp hai vợ chồng. Em vẫn xinh đẹp như mọi khi.
Thời gian gần đây thì mập nhiều hơn là đẹp, nhưng mà..
Phải rồi! Chúc mừng hai vợ chồng.
Đúng là đại hỉ ha.
Cám ơn anh.
Gretchen, xem ai đến này.
Lâu quá rồi.
Gặp lại em thật vui quá.
Quá vui luôn.
Chào em, Skyler. Chúc mừng nhé.
Cám ơn chị. Thật sự rất vui khi đến đây.
Khi nào em sinh?
Khoảng 10 tuần nữa.
Là một bé gái, vợ chồng em mới biết đấy.
- Chúc mừng em. - Thế hay quá rồi.
Vợ chồng chị cũng đang tính kiếm một đứa đấy.
Vẫn đang tính.
À đúng rồi...
bảo vệ được bằng sáng chế đó thật quá hay luôn.
Những việc mà công ty hai người đang làm...
Chúc mừng cả hai nhé.
Cứ miệt mài là vận may tới đó mà.
- May thôi. - Đừng khiêm tốn mà.
Xin lỗi, bọn mình ra chào khách.
Cứ tự nhiên nhé, lát nữa ta lại tiếp tục.
Chắc chắn rồi.
- Hai vợ chồng đến được thật mừng quá. - Cám ơn nhé.
Ta đi chứ?
Walt?
Tôi đã thấy ngờ ngợ rồi.
Farley!
Lâu rồi không gặp.
Đây là Walter White.
Hồi còn ở Caltech, anh ấy là...
Anh là một bậc thầy về tinh thể học.
Tôi nhớ có lần bọn tôi mãi không giải được bài tập về chất đạm...
đến mấy tuần liền!
Anh đã đến...
và cho bọn tôi đúng một từ...
- Synchrotrons. - Đúng vậy, bức xạ Synchrotrons.
Chúng tạo ra các tia rõ ràng và hoàn thiện hơn cả chùm tia X
Thu thập dữ liệu tốn một phần nhỏ thời gian.
Đây chính là phần Trắng của Chất Xám.
Kể cho họ đi, Walt.
Được.
Hồi Elliot và tôi học cao học...
bọn tôi nghĩ ra cái tên này.
Schwartz nghĩa là đen. Walter White (trắng).
Kết hợp với nhau thành cái tên Công ty Công nghệ Chất Xám.
- Hay đúng không? - Vậy anh là người điều hành công ty cùng Elliott?
Không. Đó là Gretchen và Elliott.
Tôi hướng về mảng giáo dục.
Trường đại học nào?
Một cây Stratocaster.
Không phải một cây Strat thường đâu.
Của Clapton đấy.
Không đời nào.
"Tặng Elliott,
xin lỗi về vết xước trên đàn, Eric Clapton."
Cám ơn anh. Cây đàn đẹp quá.
Sao phải mở quà luôn thế nhỉ?
Có còn là trẻ con lên tám đâu?
Đây, anh yêu.
Cám ơn em.
Quà của Walt này.
- Ôi trời. - Không sao đâu.
Hảo Hảo tôm chua cay.
Đây là thứ giúp Walt và tôi...
sống sót trong 10 tháng ròng rã...
khi chúng tôi làm luận án.
Họ bày bán trên quầy hàng gia dụng ở cửa hàng Ralstow.
Ngay bên cạnh... cái gì nhỉ?
- Sterno. - Sterno.
1,99 đô được 10 gói.
Đến tận giờ, tôi vẫn chắc chắn rằng
chúng ta thành công là nhờ những gói mì này.
Đây từng là máu của bọn tôi đấy.
Cậu kiếm được ở chỗ nào thế?
Tôi tưởng họ cấm loại mì này mấy năm rồi mà.
Tôi thích nó lắm.
Cám ơn cậu, Walt.
Tặng cho người có tất cả.
- Không, không phải. - Đúng mà.
Cậu nhớ gã mập chứ?
Bọn mình hay gọi hắn là Máng Nước Mũi
vì hắn có cái cục gì ở dưới...
- Gọi là cái gì nhỉ? - Đó là Dobkins.
Chính là gã mà người lúc nào cũng có mùi sữa sô cô la.
- Đúng đấy. - Không phải.
Không phải Dobkins, đó là...
Mà tôi thề luôn, lúc nào hắn cũng là chết ly...
ở chỗ khuỷu tay của chiếc áo "Dành cho Thành Viên" của hắn...
vì hắn nghĩ như vậy sẽ làm hắn trông nổi bật hơn.
- Thế có nổi không? - Không.
- Cụng ly vì Máng Nước Mũi nào. - Vì Máng Nước Mũi.
- Dù ông bạn có ở đâu đi nữa. - Chúa phù hộ hắn ta.
Cậu có nhớ ông thầy
ghét cay ghét đắng Robert Wilhelm Bunsen không?
Có.
Chỉ cần nhắc đến đèn Bunsen...
là ông ấy chửi ầm lên.
"Hắn đâu có chế ra nó." Cậu nhớ quả vẩy tay không?
"Hắn chỉ cải tiến nó thôi."
15 phút trôi qua ngon ơ.
Tôi nhớ hồi ta thế này quá, Walt.
Tôi cũng vậy.
Ta phải gặp nhau nhiều lên mới được.
Cậu với Gretchen hôm nào phải qua ăn tối với vợ chồng tôi đi.
Chắc chắn rồi.
Nhưng, ý tôi là việc
hai ta hợp tác làm cùng nhau cơ.
- Cậu định làm giáo viên trung học á? - Không, nghiêm túc đấy.
Có gì cản ta chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.