Le prime 200 righe.
Tàu Vành Đai, cô đến đây với mục đích gì?
Tôi đang bay đến tàu Rocinante .
Chà, hai ta có vấn đề rồi đấy. Phải giải quyết ngay đi.
Tôi nghĩ mình vừa gặp một người không muốn bị phát hiện.
Con gái của Jules Pierre Mao.
Cái lỗ đó mở ra khi Holden đến gần thứ đó.
Tôi phải chạm vào thứ đó. Cô phải tin tôi.
Cái đ' gì thế?
Hoàn thành công việc đi.
Holden?
- Holden. - Anh ta vừa làm gì vậy?
Sao tôi biết được? Holden?
Anh ta đã giết Trung úy.
Chết tiệt. Nhịp tim anh ấy đang giảm mạnh. Ta cần đưa anh ấy về tàu.
Không vấn đề gì.
Thứ đó đã xé nát Trung úy và dùng anh ấy để lát sàn.
- Điên thật rồi. - Không ai được di chuyển!
Gì nữa đây?
Trepp, phóng một quả tên lửa lên lối ra đi.
- Tại sao? - Cứ làm đi.
Và không được nhắm vào cái gì hết. Đó là lệnh.
Bắn.
Giới hạn tốc độ đã khác rồi.
Chỉnh lại bộ đẩy đi, để dưới 28 m/s.
Ôi trời, nếu không biết thì ta đã bị dính cứng ở đây rồi.
Nhanh trí đấy, Gunny.
Ra khỏi nơi chết tiệt này đi.
Chết tiệt.
Cố lên, sốc điện.
Cố lên, Holden.
Cố lên. Lần nữa.
- Nhịp tim ổn định rồi. - Anh ta may mắn thật.
Trông chừng anh ấy.
Gọi cho tôi nếu có biến.
Sao cũng được, Gunny.
Tàu đổ bộ 1, chỉ thị ban đầu của các bạn vẫn giữ nguyên.
Gửi tọa độ nơi tập kết đi.
Thật may là các bạn không bị sao.
- Xuesen xin hết. - Rõ rồi, tàu Xuesen .
Tàu đổ bộ 1 xin hết.
Như nào rồi.
Tình hình trên tàu Xuesen không ổn chút nào.
Một phần ba nhân viên đã thiệt mạng. Một phần ba thì bị thương.
Có vẻ họ không thể điều khiển con tàu trong không gian này được,
và tàu đang bị hút vào quỹ đạo của khối cầu đó.
Những tàu trước đó mà di chuyển
nhanh hơn 100 km/h đều bị như vậy.
Thế tức là hầu hết tàu ở trong Cánh Cổng.
Đúng thế.
Sao cô biết tốc độ hạn chế tối đa đã thay đổi?
Linh cảm thôi.
Lúc căn phòng đó giết chết Trung úy
sau khi anh ấy ném lựu đạn,
thì phản ứng không giống lúc chặn đạn của ta.
Tôi đoán thứ đó chỉ tự vệ thôi...
Bằng cách giới hạn chuyển động.
Giảm tốc đột ngột mà không đề phòng trước thì...
Ừ, rất nhiều người đã chết.
Đó không phải là biện pháp tự vệ.
Mà là một cuộc tàn sát.
Ít nhất thì tiếng kêu đó cho tôi biết cô còn thở.
Ông ở đâu rồi?
Bên này.
Nghiêm trọng lắm không?
Không tốt cho lắm.
Chân tôi bị đâm thủng rồi.
Còn ông?
Không hiểu sao vẫn sống.
Chắc là gãy một hoặc ba cái xương sườn.
Cú giảm tốc kinh thật.
Không biết lý do gì mà tốc độ giới hạn lại giảm xuống.
Ông di chuyển được không?
Không nhiều.
Ông với được thiết bị thông minh không?
Nó nát mất rồi.
Chán thật.
Xử lý việc cần làm trước.
Thử mở khóa từ lên đã.
Ừ, đồng ý.
Cần gạt trong cái hộp đó.
Rồi. Giờ đến bánh xe.
Bắt đầu này.
Chết tiệt.
Chốt an toàn bị cong và dính cứng rồi.
Tôi có thể khởi động máy.
Xem xem có thể uốn thẳng chốt được không.
Không, đừng lăn bánh.
Đi tới thì tôi chết, đi lùi thì cô chết.
Phải nâng lên mới được.
Ta cần bộ liên lạc để cầu cứu.
Mệt thật.
Sẽ có người xuống tìm cô thôi.
Không ai biết tôi ở đây.
Hả?
Camina à,
cô là thuyền trưởng con tàu này đấy. Ai đó phải biết...
Tôi muốn ở một mình nên mới không thông báo
cho Thuyền phó để khỏi phải nghe phàn nàn.
Khốn nạn.
Ông nói đúng ý tôi rồi đấy.
Hai ta có vấn đề phải giải quyết cho bằng được.
Cô ấy không phải ra đây đâu. Đưa cô ấy đi.
Cứ nằm xuống đi, được chứ?
Bà bị thương à?
Không nghiêm trọng đâu.
Quay về phòng của bà đi, thắt dây vào và ở yên đó.
Đã có chuyện gì vậy?
Con tàu giảm tốc đột ngột.
Sức nặng trọng lực lên cơ thể quá lớn.
Lúc đó tôi đang chợp mắt. Tôi có buộc dây vào giường.
Bà may mắn đấy.
Tôi không giúp gì được nếu cứ ở trong phòng.
Tôi là y tá được huấn luyện. Tôi có thể xử lý thương tích.
Bà muốn giúp chứ gì?
Tìm những người bị gãy xương và đưa họ đến khoang y tế.
Tôi có thể cứu chữa những người này.
Bà không thể giúp gì cho những người này ngoài việc giảm đau cho họ.
Anh đang nói gì vậy?
Ghim kẹp và chỉ khâu là đủ để xử lý những vết thương này mà.
- Đây là lần đầu bà trải nghiệm không trọng lực à? - Đúng thế.
Ở môi trường này, thương tích không thể lành.
Máu sẽ đông thành cục, viêm mô tế bào, nếu chảy máu trong thì cầm chắc cái chết.
Bà là giáo sĩ à?
Tôi là mục sư.
Bà nên cân nhắc trước khi tham gia những chuyến đi như này.
Kiến thức của bà chỉ khiến tình hình tồi tệ thêm thôi.
Đám tín đồ Mormon đó.
Chúng chế tạo con tàu hiện đại nhất trong lịch sử
chỉ để trồng trọt như những người tối cổ.
Đúng ra phải lắp một công tắc đề là "pin phụ".
Chuẩn.
Cái đó sẽ khởi động cánh tay máy.
Rồi.
Tôi sẽ thử đẩy nó ra.
Rồi.
Thôi nào.
Không nhúc nhích.
- Này. - Hả?
Tôi có thấy một thiết bị thông minh.
Cánh tay máy phía này có điện.
Nếu cánh tay máy bên ông cũng hoạt động được,
thì ông có thể điều khiển cái bên tôi.
Được rồi, giờ thì thế nào?
Đấy. Chụp lấy thiết bị đó đi.
Chỗ tôi không nhìn thấy được.
Rồi, tôi sẽ chỉ cho, nhưng nó đang trôi nổi nên phải làm nhanh.
Rồi, lên trên.
Chút nữa.
- Được chưa? - Trên nữa.
Rồi, dừng lại. Giờ về phía tôi.
Ngược lại.
Ra trái.
Xin lỗi, bên phải cơ.
Dừng. Giữ yên đó.
Xoay đi.
Rồi.
Chuẩn bị gắp.
Đếm đến ba.
Một...
Hai...
Ba.
Chết tiệt thật!
Mở gắp ra.
Xuống thấp.
Lên trên.
Dừng.
Gắp.
Được rồi.
Sự khéo léo của người Vành Đai đó.
Chỉ tôi đưa nó đến chỗ cô, rồi gọi cứu viện đi.
Tiến tới đi.
Khốn thật.
Tay cầm hỏng rồi.
Cô với tới không?
Vỡ mất rồi.
Nhân viên phi quân sự, nếu bạn bị thương,
hãy đến những khu sau đây
để được trợ giúp y tế.
Khu 114, 120...
- Đưa anh ấy đến khoang y tế. - ...210, 215..
- Melba? - ...và khu 30.
Tôi là Anna đây.
Tôi đoán mình bị gãy tay.
Tôi nghĩ cô bị gãy thật rồi.
Rồi.
Anh có thấy nôn nao không?
Bị gãy tay à?
- Qua bên kia. - Được.
Có chuyện gì thế này?
Có vẻ không ai rõ lý do, chỉ biết được là,
tất cả tàu trong khu vực này
ngay lập tức bị giảm tốc đột ngột.
Giờ chúng ta đang bị hút về phía khối cầu
ở giữa Cánh Cổng.
Toàn bộ tàu à?
Phải.
Sợ hãi là điều dễ hiểu thôi.
Ai cũng thế mà, nhưng...
chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.
Không nặng lắm. Cô may đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.