Le prime 200 righe.
Tóm tắt
Tôi muốn nói bức tranh đó có tên là "Gia đình hoàn hảo."
Một tác phẩm khác có tên là "Ác mộng",
- Các tác phẩm có điểm chung nào không? - Đều do Freddie Holst sở hữu.
Tôi đầu tư vào các doanh nghiệp thua lỗ rồi khiến chúng sinh lời.
Tôi không kiếm việc được nữa.
- Buồn thật. Nhưng tôi biết làm gì đây? - Ông có thể mua ảnh của tôi.
Cô muốn làm việc không?
Nếu mỗi nạn nhân có một số hoặc chữ cái thì giờ còn ba người nữa.
Håkan đã đến đây hôm qua. Khách của anh ấy lái chiếc xe khó vượt lắm.
- Loại xe gì? - Xe màu vàng.
Bố anh có vết bầm tím ở cánh mũi.
Loại vết thương xảy ra khi bị ngạt thở.
Tôi không biết cô đang nói gì.
Chúng ta có nhà rồi. Mái ấm của ta đấy.
- Cậu theo không? - Đặt 3,200. Và cái này.
- Tôi đoán chuyện là về lời đe dọa. - Lời đe dọa nào?
Saga đã đến nhà tôi tối qua. Cuộc gặp không mấy dễ chịu.
Tôi có tin xấu.
- Có chuyện gì với Hans à? - Không. Nhưng mẹ cô được tìm thấy đã chết.
Tập bảy
Cây cầu Phần ba
- Tôi mượn cái quần sịp nhé? - Sao cơ?
Tôi có kinh nguyệt.
Được. Cô muốn quần chíp không?
- Của Alice à? - Ở ngăn thứ hai từ trên xuống.
Thế tôi mượn một cái vậy.
Tôi không lấy lại đâu.
Chắc em không thấy phiền chứ, Alice?
...trong hai ngày để kiểm chứng sự thật.
Xin chào! Hôm nay anh chị đến lấy kết quả à?
Chúng tôi đã có mặt tại công đoàn giáo dục để lấy phiếu điều tra.
Chúng tôi thu được kết quả phản hồi từ 355 giáo viên mầm non dạy trẻ từ 0-5 tuổi.
Bữa sáng sẵn sàng rồi!
Linn vừa gọi. Họ tìm thấy thêm vài xác chết ở Thụy Điển.
- Ai phát hiện ra họ? - Tin báo nặc danh.
- Lúc cảnh sát đến, khóa cửa tầng hầm đã bị phá. - Đột nhập à?
Có vẻ như vậy.
- Ta có biết nạn nhân là ai không? - Có lẽ là chủ nhà, chưa xác nhận được.
- Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö. - Tôi sẽ nói sau.
Họ là chủ nhà. Ông Filip và bà Inger Johansson.
- Họ có mất bộ phận cơ thể nào không? - Cho tới giờ thì chưa. Nhưng...
Chúng tôi tìm thấy thứ này.
- Mắt của Håkan Ekdahl. - Ừ. Chúc mừng Giáng Sinh.
- Họ được đặt ở đó bao lâu rồi? - Ít nhất là một ngày.
Ắc quy đèn chiếu sáng chạy được ít nhất 24 giờ và đã hết điện.
Họ có vết bỏng trong miệng không? Giữa má và hàm ấy?
- Để xem. - Cần khẩn trương chuyển xác cho viện pháp y.
Chúng tôi biết quy trình.
Kinh thật...
- Mất não có thể tượng trưng cho điều gì? - Đần độn chăng?
Một người ngu si... kẻ chủ mưu... bộ óc đứng sau vụ án.
Về quả táo trong miệng.
Bàn tiệc Giáng Sinh Đan Mạch có lợn quay nhồi táo không?
Có, chắc bà ấy bị coi là lợn.
Điều đó cho thấy Holst có liên quan.
Trong danh sách mà Emil cung cấp có một tác phẩm tên là "Lễ Giáng Sinh bị hủy."
- Có người đã sống dưới này ư? - Có thể.
Nếu hai người họ cũng có chữ số trong miệng, thì mã số chỉ thiếu một ký tự nữa.
Tức là có thể còn một nạn nhân nữa.
Tôi đoán là Freddie Holst.
Sao hắn lại cho biết Holst là nạn nhân tiếp theo?
Tôi không biết, để dọa ông ta chăng?
Sáng nay tôi không thấy Alice và bọn trẻ đâu.
- Đúng ra phải thấy à? - Thường là vậy.
Có thể lúc đó anh đã quyết định không nhìn thấy họ.
Ừ, có lẽ thế...
Nhưng tôi nhớ họ.
Sao?
- Chúng ta cần tiền ứng trước. - "Chúng ta" ư? Tôi không cần tiền trả trước.
- Là Jeanette và tôi. - Jeanette cần tiền làm gì?
- Thôi được. Tôi cần tiền ứng trước. - Hôm qua cậu cầm 28,000 rồi.
Cậu đã thua sạch.
- Bọn tôi có một căn nhà gỗ ở hạt Skåne. - Tôi biết, Jeanette đã nói với tôi.
Tôi cần tiền ứng trước để đòi lại.
Cậu thua bạc mất căn nhà à?
- Về tay ai? - Có quan trọng không?
Về tay ai?
Simon Mortensen là tên ông ta.
Chúng ta đã thỏa thuận. Cậu sẽ nhận tiền khi tôi có đứa bé.
Mua một đứa bé...
không hợp pháp đâu.
- Bán một đứa bé cũng không hợp pháp. - Bọn tôi không bán trẻ em.
- Jeanette là người mang thai hộ. - Mang thai hộ chỉ được trả chi phí thực tế.
Nhưng cậu muốn có nửa triệu hơn à?
- Thôi, cứ thế đi. - Tôi biết ngay mà.
Colbert sẽ tiễn cậu ra cửa, hy vọng đây là lần cuối cùng.
Về đi.
Ở triển lãm lần trước, chúng ta đã nói nhiều đến mức độ tham gia của thành viên gia đình.
Rồi kể đến các mẫu quan tài mới, các tổ hợp màu mới...
Lần đó vui lắm.
Anh đừng ủ rũ như vậy, em chỉ đi một ngày thôi.
Tối nay anh tới đón em nhé?
Tàu hỏa từ Göteborg sẽ tới lúc 21:30.
- Được. - Tuyệt quá.
Có lẽ chúng ta sẽ tạt qua nhà em để em lấy một vài đồ đạc.
- Đồ đạc gì? - Đồ lót, quần áo dự phòng, bàn chải đánh răng...
Vậy mới thoải mái những lúc em đến ở nhà anh chứ.
Tươi lên nào.
Hạnh phúc là một lựa chọn, đúng không?
- Đi đi, không thì cô trễ chuyến tàu đấy. - Gặp anh tối nay.
Claes Sandberg Chuyến lưu diễn "Lựa chọn hạnh phúc"
Em có thời gian gặp nhau hôm nay không?
Chào anh Claes! Chắc chắn rồi! Địa điểm và thời gian?
Ông không biết điều gì là tốt nhất cho tôi.
Tôi chỉ biết cô cần rời bỏ cậu ta.
- Marc và tôi yêu nhau. - Đôi khi ta yêu nhầm người.
Phải rồi, ông thì hiểu rõ lắm.
- Ông nghĩ tôi không nghe thấy à? - Chuyện chúng tôi cãi vã ư? Chẳng quan trọng.
Chúng tôi có nhau trong đời, không như cô và Marc.
- Ông quan tâm làm gì? Tôi sẽ sớm đi thôi. - Tôi vẫn nghĩ cho cô.
- Ừ. Lúc này thì đương nhiên. - Không chỉ hiện tại.
Tôi sắp được làm bố là nhờ có cô.
Đó là món quà tuyệt vời nhất tôi nhận được.
- Không phải món quà, mà là giao dịch. - Chẳng khác gì đâu.
Tôi muốn cô được hạnh phúc dù là sau khi rời khỏi chúng tôi, và Marc.
Jeanette...
cô sẽ luôn là người xếp sau. Cô xứng đáng nhiều hơn thế.
Tôi sẽ không rời xa Marc.
Và tôi không phải người xếp sau.
- Căn nhà gỗ của cô ở Skåne. - Nó thì sao?
Cậu ta đã đánh mất căn nhà từ hôm qua.
Người xếp sau, Jeanette ạ. Cô nhận ra càng sớm càng tốt.
Chào.
- Đã lâu không gặp. - Cô có thời gian không?
Trông tôi có thời gian không?
- Tôi cần định giá. - Được.
Cái này.
- Là hàng nhái. - Không, gã đó không dùng đồ rởm đâu.
- Anh có thể nhận 1,500. - Nó đáng giá gấp 10 lần số đó.
Thế thì bán cho người trả gấp 10 lần đi.
Thôi được rồi. Đưa tôi 1,500 đi.
500, 1000,...1,500.
Chờ một lát!
Cám ơn đã giao dịch.
"Lễ Giáng Sinh bị hủy" à? Anh đã xem chưa? Nó được chiếu ở viện bảo tàng.
Là một bộ phim nghệ thuật. Do Edwina Cullen, một nghệ sĩ người Mỹ tạo ra.
Vẽ nên một lễ Giáng Sinh truyền thống
ăn trọn một quả lựu đạn cầm tay qua kỹ thuật quay chậm.
- Anh thích Giáng Sinh không? - Gì cơ? Không hẳn.
Người ta nói đó là ngày lễ dành cho trẻ em. Anh có con không?
Không?
Họ được chính thức tuyên bố đã chết chưa?
- Ông điều tra tôi à? - Đúng thế.
- Đừng làm thế. - Đừng để bụng.
Thông tin chuẩn xác là chìa khóa thành công đấy.
Chúng tôi có thêm ba người chết, hai tác phẩm nữa. Sao tất cả đều tập trung vào ông?
- Đó là các anh nghĩ thế, không phải tôi. - Chúng tôi nghi ngờ còn một nạn nhân nữa.
- Và đó là tôi à? - Chúng tôi muốn đặt ông và vợ ông dưới sự bảo vệ.
Cám ơn, nhưng thôi.
Tôi có máy quay an ninh, hệ thống báo động và vệ sĩ.
Cho nên, nếu không còn chuyện gì nữa...
Được, dù sao tôi cũng đề nghị rồi.
- Ông muốn cho tôi xem cái gì à? - Ừ, để tôi làm xong đã.
- Không, luôn đi. Tôi đang bận. Cái gì thế? - Cô tự xem đi.
Là nữ, chiều cao trung bình, vết đứt gãy xương không rõ.
- Người này được chôn ở đâu? - Trong đất sét.
- Không phải cô đang bận à? - Đúng.
Lấy cây bút đằng kia.
Trông không giống cùng loại biểu tượng như lần trước.
Nhiều hình tròn hơn.
- Ông biết là gì không? - Trông giống chữ "A" và ký hiệu phần trăm.
- Không giống. - Tôi tưởng cô bảo không biết.
Có thể là chữ "L" và "G," nhưng tôi không rõ thuộc bảng chữ cái nào.
- Có tất cả bao nhiêu hệ chữ viết? - Khoảng 40 hệ, nhưng nhiều hệ không còn dùng nữa.
Cô cứ lấy mấy tấm ảnh đi.
Tôi đã cầm rồi mà.
Xem ra cái thai của Åsa Holst là giả. Đáng tiền hơn chứ?
Đừng quan tâm. Cứ làm tốt việc cần làm.
- Chữ "L" và "G" từ bảng chữ cái Glagolitic. - Đó là gì?
Bảng chữ cái Slav lâu đời nhất được biết đến, được sáng tạo ở Macedonia vào thế kỷ 9.
- Ra là thế. - Giờ thì ta chỉ thiếu con số sáu.
Ta còn một nạn nhân nữa, và Freddie Holst đã từ chối được bảo vệ.
Hung thủ muốn hướng sự chú ý vào Holst, nhưng có thể ông ấy không phải nạn nhân tiếp theo.
Ta đã biết những gì về xác chết sáng nay?
Họ là Filip và Inger Johansson, sống ở đô thị Ystad hồi đầu những năm 80.
Đều đã nghỉ hưu. Trước đó ông ấy làm nghề bảo hiểm, bà ấy là giáo viên tiểu học.
- Đã hỏi han các nhà chưa? - Rồi, hàng xóm toàn nói tốt cho họ.
Nói rằng họ hiền lành, hòa nhã, và có vẻ sống khá khép kín.
- Một chiếc xe màu vàng đã được nhìn thấy ở khu vực. - Ta chưa tìm thấy xe của Kjell Söder.
Söder cũng thế, nhưng phía sân bay đã xác nhận ông ta đã lên chuyến bay đến Singapore vào ngày mùng 8.
- Ông ta có bán chiếc xe trước khi đi không? - Theo giấy tờ xe thì không.
- Nhà Johansson có con không? - Không, họ đã nhận nuôi nhiều đứa từ năm 1985.
- Ta có danh sách con nuôi không? - Chưa có, cơ sở bảo trợ trẻ em nói sẽ mất thời gian.
- Đây là vụ điều tra án mạng, ta cần gấp... - Saga, tôi biết. Thế nên tôi đã gọi cho cơ sở.
Chưa có mối liên hệ đến Helle Anker, Hans, Lars-Ove Abrahamsson hay Håkan Ekdahl.
Tổng số nhân viên và danh sách sa thải ở Andersen T&L thì sao?
- Sắp có rồi. - Khi nào có?
Sớm thôi. Ngày mai, tôi hứa.
- Tốt rồi. Chúng tôi tiếp tục nhé? - Ừ.
- Cô có thì giờ không? - Có.
Đóng cửa lại.
- Ngồi đi. - Không, tôi đứng được.
- Cô cảm thấy sao? - Ổn, tôi thấy chán câu hỏi đó rồi.
- Đánh giá thường xuyên rất quan trọng. - Nếu tôi thấy không ổn thì sẽ báo cho bà.
Tôi không biết có nên nói chuyện này không, nhưng tôi nghĩ cô cần được biết.
Chuyện gì?
Điều tra sơ bộ cho thấy mẹ cô có lẽ không phải tự tử như suy đoán.
Có vẻ như bà ấy đã bị sát hại.
- Cô nghĩ ai có thể làm chuyện đó? - Chúng tôi không liên lạc đã 20 năm.
No comments yet. Be the first to leave one.