200 baris pertama.
Xin chào?
Có ai không?
Xin chào.
Những con số...
Những con số chết tiệt đâu?
Có thứ gì đó...
Chết tiệt.
Chúng là những con số của tôi.
Khốn khiếp! Ít nhất tao cũng phải được trả cho những con số chứ.
Lũ chó chết!
Tao muốn có cơ hội!
Tao muốn có cơ hội như những người khác.
Ôi Chúa ơi.
Đồ khốn nạn.
Lạy Cha chúng con ở trên trời,
chúng con nguyện danh Cha cả sáng,
nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện
dưới đất cũng như trên trời.
Xin cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày,
và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.
xin chớ để chúng con xa trước cám dỗ...
xin chớ để chúng con xa trước cám dỗ... và cứu chúng con cho khỏi sự dữ.
Bởi Vương quốc...
là Ngài...
và sức mạnh...
và vinh quang, mãi mãi và luôn luôn.
Amen.
Xin chào?
Anh ổn chứ?
Anh có nghe tôi nói không?
Anh bị thương à?
Nằm im. Cấm kêu la.
Tôi nói "Nằm im."
Cô có một mình à?
Chớp mắt một cái là có.
Hai cái là không.
Ở phòng khác còn có ai không?
Được rồi.
Được rồi. Giờ tôi sẽ thả cô ra.
Nhưng tôi có thể đè cô xuống nhanh như lần vừa rồi.
Vì thế đừng hét, hiểu chứ?
Chớp một là có. Chớp hai là không.
Cô có một mình à?
Được rồi.
Được rồi.
Anh nghĩ anh đang làm cái quái gì thế?
Cô đã ở trong bao nhiêu căn phòng rồi?
Đây là nơi nào?
Tôi không biết. Nói với tôi, cô đã ở trong bao nhiêu căn phòng rồi?
Tôi không nhớ, 5 hay 6 gì đó. Còn anh?
Đây là cái thứ ba của tôi.
Cô chắc là không thấy ai nữa chứ?
Không.
Còn anh?
Không.
Thế cô là ai?
Thế anh là ai?
Tiếng ồn gì thế?
Thư giãn đi, Giả vờ thôi. Giả vờ như cô đang sợ.
Chắc dễ thôi.
Được rồi. Xuống đây ngay hoặc cô ta sẽ chết.
Vài anh hùng nào đó.
Tôi ấn tượng với loại đàn ông đó.
Mừng là thấy cô không mất đi sự hài hước.
- Nhất thiết phải thế không? - Cứ ở yên.
Không phải vẫn là...
Đúng.
Này!
Quay lại đây!
Đợi đã.
Chúa ơi.
Này! Đợi đã!
Cô định đi đâu thế?
Cậu ta di chuyển nhanh quá. Cậu ta biến mất rồi.
Có gì đó khiến hắn đi, cô lên quay lại đi.
Nơi này thật đáng sợ.
Làm ơn đừng hại tôi.
Đừng hoảng.
Đừng lo lắng.
Không còn ai ở đây nữa đâu. Chỉ có tôi.
Tôi là Kate.
Tên cô là gì?
Sasha.
Cái tên đẹp quá.
Đừng lo lắng.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi, được chứ?
Cô có hiểu tôi nói không?
Tôi chỉ mù thôi,
không thiểu năng.
Cuối cùng thì.
Tôi đã thắc mắc nếu tôi là người duy nhất ở trong đây.
Tôi luôn hi vọng tôi sẽ tìm được ai đó.
Tôi đã lang thang quanh những căn phòng này hàng giờ rồi.
Tránh xa tôi ra!
Không ai làm hại cô cả.
Chắc chắn là thế.
Không. Không. Tôi đến với thiện chí, cô bé ạ.
Tôi là Jerry.
Đây là Sasha. Cô ấy bị mù.
Và cô ấy đang rất sợ.
Trớ trêu thay.
Đã bị mù lại ở chỗ này.
Ông có biết đây là đâu không?
Không. Không hề.
Tôi cho rằng cả hai cô có thể
nói cho tôi biết chúng ta đang làm gì ở đây?
Không.
Jerry Whitehall.
Kate Filmore.
Ông làm gì thế?
Tôi đánh dấu phòng.
Đây là căn phòng thứ tư ông tới rồi à?
Đúng.
Tôi tưởng ông nói ông đã lang thang trong những căn phòng này hàng giờ rồi?
Đúng. Nó không kỳ lạ sao?
Mỗi một phòng này, có 6 cánh cửa,
hay là những cái cổng.
Nhưng đa phần các cánh cổng tôi đi qua,
tôi đều quay về ba cái phòng cũ.
Cho tới lúc này.
Như thế có nghĩa là các căn phòng di chuyển hoặc tương tự thế.
Đúng. Nhưng tôi chẳng cảm thấy bất cứ chuyển động nào, còn cô?
Không.
Thật lạ lùng.
Tôi đến chỗ cô bé này...
Ôi không. Nó đang tới gần!
- Cái gì? - Tôi không biết.
Có thứ gì đó đuổi theo chúng ta, và tôi không nghĩ nó thích chúng ta đâu.
Tôi chẳng nghe thấy ai cả. Tôi nghĩ chỉ là tiếng động cơ thôi.
Hắn muốn chúng ta chết. Chúng ta phải ra khỏi đây thôi.
Có đề nghị gì về đi lối nào không?
Cô đoán cũng như tôi. Tôi không biết.
Làm ơn, chúng ta phải đi!
Lối này.
Được rồi. Sasha, chúng ta sẽ phải trèo lên thang một chút.
Bám chắc vào tôi.
- Đi nhanh lên. - Đưa tôi ra khỏi đây.
Cứu!
- Cứu tôi! - Chúa ơi!
Có một gã đang treo cổ.
Tôi không giữ nổi ông ấy nữa!
- Được. Tôi đến đây. - Ôi Chúa ơi.
Chuyện gì thế?
Nhanh lên!
Giữ chặt. Giữ chặt đi.
Tóm lấy ông ta...
Tôi tới đây.
Đây...
Cô gái ngoan.
Sasha, cô sẽ ổn thôi.
Cứ ở đây. Cô sẽ ổn thôi.
Cô đây rồi. Cô tìm được vài người bạn hả?
Giúp tôi đỡ ông ấy xuống.
Tuyệt thật.
- Cho tôi chỗ trống nào. - Tôi đây.
- Tôi nắm được chân ông ấy rồi. - Tôi đang gỡ cái thắt lưng.
Được rồi. Đỡ được ông ấy rồi.
Tôi đang gỡ.
Sẵn sàng, được chưa?
- Rồi. - Nhanh lên.
Được rồi.
Tôi biết cậu muốn hút thuốc, nhưng chưa được đâu.
- Từ từ thôi. - Tôi nắm chân ông ấy rồi.
Dựa ông ấy vào tường.
Được rồi, cẩn thận cái đầu.
Được rồi.
Cứ giữ ông ấy thẳng người.
Ông ấy còn sống.
Vẫn đang thở.
Tốt.
Ông ấy là sĩ quan.
Đại tá Thomas H. Maguire, Bộ Quốc Phòng.
Chúa ơi.
Ông ấy là người của Lầu Năm Góc. sĩ quan liên lạc công nghệ cao.
Cậu...
Sao cậu lại biết?
Bạn của tôi dùng mã thập phân ở ngoại ô
bẻ khóa máy chủ của Lầu Năm Góc 2 năm trước.
Tôi giúp cậu ta viết mã. Có lẽ vì thế tôi ở đây.
Cậu nghĩ là chúng ta bị tù?
- Tôi nghĩ vậy... - Cậu biết họ nói gì mà.
Cảm ơn. Rất hữu ích.
Jerry Whitehall. Cám ơn.
Simon Grady.
Đó là Kate.
Sasha.
Xin lỗi. Tôi chưa biết tên cậu.
Max Reisler.
- Cám ơn. - Sasha...
Sasha...
Jerry, anh có thể...
Dĩ nhiên rồi.
Được rồi, đưa ông ấy ngồi dậy đi.
Để ông ấy ngồi thẳng dậy.
Sasha, cô ổn chứ?
Ông ấy bị đánh rất trầm trọng.
Ông ấy đã bị tra tấn.
Nhìn tay ông ấy xem.
- Bị dụi tàn thuốc. - Chúa ơi.
Chúng sẽ đến chỗ chúng ta.
No comments yet. Be the first to leave one.