200 baris pertama.
Chết tiệt! Phải mau lên mới được!
Tới giờ đi làm rồi! Mau nào!
Xin chào, Ivy!
Mày còn muốn chạy sao? Ra đây nào!
Qua đây tao lấy ít sữa coi!
Ngày nào mình cũng làm mà, ra đây nào.
Ra đây nào.
Mày thật là nhiều sữa quá đi!
Ước gì cưới được bà vợ như mày, vậy thì ngày cũng có sữa uống rồi!
Thiếu gia,
mời dùng sữa đi.
Thay ra bẩn đi!
Không. Bỏ luôn cái giường đi
- ngày mai mua cái mới luôn. - Vâng.
Xuống đây đi!
Ây, tắm nào!
Gội đầu luôn nhé?
- Hôm nay tới phiên ai rửa chân? - Em.
Rửa chân thôi, đừng có rửa thứ khác nhé.
Nói thử coi, tôi có bảnh không nào?
Tất nhiên rồi! Anh bảnh quá đi rồi!
Thiếu gia à...
Lão gia gọi tới nói, hai ngày nữa sẽ tới thăm cậu đó.
Bảo ổng mang luôn theo một triệu đô luôn nhé.
Có đủ không vậy?
- Vậy, bảo ổng mang thêm đi. - Dạ.
Ba à, con ngoan lắm, con nhớ ba lắm.
Giờ con đi học đây.
Nhớ mang cho con 2 triệu đô đấy nhé.
Xin lỗi...
Thang của tôi đâu rồi?
Có đây!
Cậu chủ à, ăn kem đi.
Màu xanh là hợp với quần áo của cậu đó.
Cái gì đây?
Chocolate
Xanh thì hợp với vàng!
- Sao ông lại trộn với đen chứ? - Xin lỗi.
Thấy chưa! Con đen mặc đồ chíp sọc mà!
Yeah!
Vương Tiểu Hổ?
Phải rồi, nhìn cái đít nó là biết liền.
Chặn nó lại.
Chạy đi đâu vậy?
Anh Tinh, em đang ở đây đợi anh mà.
Xin lỗi nha
lần trước tao đã đốt trụi lông mày.
Khiến giờ mày phải xăm lông mày và đội tóc giả nữa. Tao hối lỗi lắm!
Không sao đâu, vì cả nhà em đều làm công cho ba anh mà!
Với lại giờ em trông cũng bảnh mà!
Mày trông cũng tuấn tú quá ha!
Tao chịu mày rồi!
Nè, làm ít chocolate đi.
Anh Tinh à, em thật không dám đâu.
Thuốc sổ này, em cũng đã từng ăn rồi mà.
Mày khôn ra từ lúc nào vậy hả?
Tao chịu rồi đấy, đi thôi.
Thiếu gia à, tha cho nó đi sao?
Tôi chịu rồi! Giờ nó khôn quá rồi mà, thấy không!
Làm sao lừa được nó nữa.
Tôi vừa mất 200 đô.
Không biết thằng nào ăn cắp nữa?
Gọi báo cảnh sát đi!
Tôi có ghi hết seri lại rồi.
Cái thằng thông minh kia!
Tiền ăn thế nào, ngon không hả?
Cũng được làm thuốc sổ đó,
cho vào miệng là tan liền, năm giây là có tác dụng ngay!
Mày dính bẫy rồi!
Khoan đã...
Đợi nó đi nửa chừng đã!
Chơi!
Nhảy! Nhảy!
Anh biết chơi vậy nguy hiểm lắm không?
Mày là ai? Đại ca của mày là ai?
Chú của tôi là giáo sư Chang Sze ở trường này.
Tôi học ở đây.
Tôi đã bảo không cho mấy con xấu xí vào học ở đây cơ mà!
Đúng vậy.
Cô có biết không, tôi đã phải đút lót mới vào được trường này đấy.
Xấu như cô, có đút lót cũng không ăn thua đâu. Biến đi.
Biến, biến mau!
Biến đi, đồ khốn kiếp!
Nhưng tao đẹp trai!
Anh cũng chả có gì đẹp trai đâu.
Cái gì?
Anh cũng chả có gì đẹp trai hết.
Cô nói cái gì hả? Sao cô dám dối trá thế hả?
Sao cô đối diện được với lương tâm mình chứ?
- Bỏ đi, thiếu gia... - Sao cô đối diện được với cha mẹ chứ?
- Đừng tranh cãi nữa. - Sao cô đối diện được với đất nước chứ?
Cô nên tổ chức họp báo để xin lỗi đi là vừa.
Nếu không tôi giết cô chết đó! Biết chưa?
Cơ thể con người là thứ kỳ diệu nhất thế giới.
Trong lớp học của tôi, các bạn sẽ biết được những thứ quan trọng nhất về nó.
Đó chính là chức năng thích ứng và mô phỏng của cơ thể con người.
Ví dụ như một vài loại thằn lằn, biết lợi dụng màu sắc quanh nó để tự vệ.
Và nhân loại cũng có khả năng giống như vậy.
Thiếu gia, mời cậu.
Ông nhòm cái gì vậy? Giảng tiếp đi!
Xê ra.
Giờ, tôi sẽ đưa cho các bạn một ví dụ.
Một cặp vợ chồng chẳng hạn,
khi họ sống với nhau qua một thời gian dài,
vẻ ngoài của họ sẽ dần dần trở nên giống nhau.
Người ta gọi đây là, tướng mạo vợ chồng.
Trên thực tế, đó là do các gene trong cơ thể tự mô phỏng lẫn nhau.
Cậu có muốn hỏi gì không vậy?
Tôi lúc nào cũng ở cùng đàn bà, sao không thấy tôi biến thành đàn bà nhỉ?
Cơ thể con người rất yếu đuối.
Tôi tin rằng
một ngày nào đó, các bộ phận của con người sẽ được thay thế bằng các bộ phận nhân tạo.
Thứ duy nhất còn sót lại chỉ là bộ não của chúng ta.
Các bộ phận của chúng ta sẽ được điều khiển bởi máy tính.
Chúng ta sẽ có năng lực mô phỏng để mô phỏng bất cứ người nào,
hoặc bất cứ thứ gì.
Biến thành điếu xì gà được không vậy?
Theo lý thuyết thì, được.
Cậu có vẻ khoái chủ đề này hả.
Thực ra thì tôi thấy khoái ông.
Có một con nhỏ xấu xí bảo tôi rằng ông là chú nó.
Thế nên tôi mới tới đây để xem xem ông là cái giống gì!
Bây giờ, tôi sẽ đi giải phẫu.
Nếu cậu có thể chịu được ba phút,
thì mình sẽ nói chuyện tiếp nhe.
Được rồi, giờ tôi giải phẫu tử thi đây.
Ông ta làm cái gì vậy?
Điên thật rồi!
Cậu thật là tuyệt đấy!
Trong giờ học của tôi, chỉ có mình cậu là chịu được lâu như vậy.
Thôi đi!
Chỉ là vớ vẩn thôi mà.
Nếu cậu dám mở mắt ra coi qua một lần,
nhất định là tôi sẽ phục cậu lắm!
Sao lại sợ đến thế này cơ chứ!
Sợ vãi cả ra quần! Xin lỗi nhe cậu chủ?
Cô sợ hả?
Anh nghĩ mình là ai? Nếu có gan, thử ăn hết chỗ này đi.
Ba tôi là giám đốc trường này, tôi sẽ bảo ổng sa thải chú cô.
Rồi đá đít cô ra khỏi trường,
rồi bán cô vào bar, cho cô nhảy thoát y đó.
Chờ cho cô nhảy nửa chừng rồi,
mới kêu quản đuổi cô luôn.
Không ai có thể sa thải tôi hết.
Tôi là cố vấn khoa học cao cấp làm việc cho chính phủ Mỹ.
Ở đây, tôi chỉ là giáo sư thỉnh giảng thôi.
Đuổi ông không được, thì luộc ông vậy!
Không tưởng tượng nổi cậu lại là kẻ hư hỏng nhất trong cái trường này.
Đúng là trăm nghe không bằng một thấy!
Ý ông là gì đây? Ba tôi là giám đốc cái trường này đó.
Nếu ba cậu không phải là giám đốc,
cậu hẳn đã bị đập chết từ lâu rồi.
Câm miệng!
Nếu cậu có gan dám đi nói với người khác rằng, ba cậu không phải là giám đốc.
Ta cùng chờ xem kết quả thế nào nhé.
Tưởng tôi không dám sao!
Ba tôi không phải giám đốc đó,
thì sao?
Tên khốn đó! Lão khiến tôi bị đập tơi tả!
Tối nay, nhất định phải trả thù.
Phải...
Trái...
Phải...
Không.
Cẩn thận đó.
Ông đụng tôi rồi!
Xin lỗi, cậu có sao không vậy, thiếu gia?
Để tôi xức dầu cho cậu nhe?
Biến đi!
Đi lên lầu coi đi.
Thiếu gia à, phòng thí nghiệm thường không đặt ở trên lầu đâu,
thường là ở dưới hầm mà.
Chỗ này trông giống phòng thí nghiệm này.
Là đây rồi, thiếu gia.
Tầng hầm rộng quá! Quậy tha hồ mà vui ha!
Để một cái ở đây đi.
Thằng nào đạp phải cái bẫy thú này,
không chết cũng thành tàn phế thôi.
Đi đâu vậy?
Để phòng lão không đạp trúng bẫy,
rải ít vỏ chuối giúp lão luôn.
Khôn quá ha!
Cảm ơn cậu.
Xong rồi.
Tháo hết mấy cái ống này ra,
rồi tè vào cho tôi.
Tuyệt.
Thiếu gia...
Tôi vừa thầy có một cái bàn tay chạy qua đó!
Tè đi!
Nếu tôi mà lừa cậu, gia tộc nhà tôi tuyệt tự đấy.
Tôi không nghĩ ông có con được đâu.
Cho dù có, cũng là thằng tàn phế thôi.
Đừng có nói vậy mà.
Nhòm cái gì vậy mày?
Thiếu gia...
Tôi vừa thấy một cặp mắt.
Chỉ có độc nhất cặp mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
- Nhìn chằm chằm vào ông? - Phải.
Ông muốn tôi phải làm sao đây?
No comments yet. Be the first to leave one.