200 baris pertama.
Biên Dịch: Indigard Biên Tập: Spencer Bui
GIA TRANG DOWNTON
Nhìn này. Một người đàn ông đau khổ.
- Ai đang đau khổ vậy? - Ý của Robert là nhà Vua.
Tại sao chứ?
Bệ hạ phải đối phó với Đảng lao động, chứ sao nữa?
Ngài ấy trông không đau khổ với cháu, Ngài ấy vẫn như mọi ngày.
Sao bố lại phản đối ngài MacDonald chứ?
Bởi vì thủ tướng là con của một người làm vườn à?
Bố không quan tâm ông ta là con của ai cả.
Thứ bố lo lắng là chính phủ này quyết tâm hủy hoại những người như ta và những gì chúng ta đại diện.
Hãy đợi và xem chuyện gì xảy ra trước khi hoảng cả lên.
- Edith đâu rồi? - Chị ấy đi gặp một bà già ở làng.
Còn cháu thì sao rồi? Chuyện ở trường xong chưa?
Chuyện gì thế?
Họ đang ứng cử thay thế vị trí của Ông Adam ở hội đồng trường.
Diễn ra êm đẹp cả.
- Bác tưởng họ sẽ hỏi nhờ mình chứ. - Tôi cảm thấy tội lỗi về trường học.
Tôi nên ủng hộ nó nhiều hơn.
Em sẽ đi trao giải năm nay. Hãy đi cùng em.
Barrow, cậu dọn trà được không?
Tiểu thư Edith đã về trễ và vú em sắp xuống rồi.
- Anh đi đây. - Ở lại và gặp cháu anh đi.
Anh sẽ làm khi chúng biết nói.
- Sybbie có thể nói rồi. - Đúng. Sao con bé gọi anh là Donk nhỉ?
*Donkey Đó là do một trò chơi. Gắn đuôi cho con lừa.
Không gọi là ông nội hay thứ gì đó đáng kính trọng hơn à?
Con e giờ bố là phải là "Lừa" rồi.
- Bố không muốn George học theo. - Bọn nhỏ đây rồi.
- Chào các cháu yêu. - Chào lừa.
George, đến đây và ngồi nào.
- Hãy đặt nó xuống và để tôi làm. - Đừng như thế chứ.
Ena có thể làm được.
Sao cô ấy được làm chứ không phải tôi?
Chúng ta không có phụ bếp nữa nên phân công lộn xộn hết cả.
Có chuyện gì thế?
Daisy cằn nhằn vì họ chưa tìm người thay Ivy.
Ở Skelton Park, nhà chỉ còn 1 quản gia, 1 đầu bếp, 2 hầu gái, 1 người giặt đồ và chỉ có thế thôi.
- Sao chỗ đó hoạt động được? - Tôi không biết .
Sao mọi người lại rời đi vậy?
Họ thích làm trong nhà máy hoặc cửa hàng hơn. Giờ giấc tốt hơn.
Tôi lại quên mình đến đây làm gì.
Tôi muốn nhắc bà là lễ kỷ niệm 34 năm ngày cưới là vào thứ Bảy,
nên nếu bà muốn làm bánh thì đây là lời cảnh báo đấy.
- Tôi cho rằng sẽ có ăn tối. - Tôi không chắc.
34 năm! Nếu tôi kết hôn bây giờ thì cuộc sống sẽ ra sao vào năm 1958?
Tôi không nghĩ mình bị chuyện đó làm phiền.
Bà có cho là chúng ta sẽ không làm ở đây nữa không?
Cô sẽ ổn cả thôi. Cô có nông trại Mason. Còn tôi thì sao đây?
Làm sao mà được? Tôi đâu có biết gì về làm nông, đặt hạt giống và tính toán chứ?
Giả sử như tôi không có cuộc sống mới thì sao?
Nếu cô thấy vừa lòng thì tôi còn phải nấu bữa tối.
Giờ thì bắt đầu với món pate cá hồi trong khi tôi làm mayonaise chanh.
Chúng tôi có tin vui hôm nay. Tim vừa được đề nghị làm trưởng đội chữa cháy.
Thật là tốt. Xin chúc mừng anh.
- Tôi cho cô thêm trà nhé? - Không, cảm ơn cô.
Thế còn cháu thì sao, Marigold? Cháu ăn xong chưa?
Tôi thích nhìn nó như thế này, thật là yên bình và hạnh phúc.
Chúng ta gần như quên mất con bé không phải con mình, đúng không Tim?
Con bé dễ thương quá. Tóc cháu đẹp quá, cháu yêu.
Đôi khi tôi tự hỏi con bé mang màu tóc của ai, tôi chưa bao giờ biết cha mẹ của nó.
- Không sao? - Không.
Mẹ của nó là một người bạn cũ của Tim nhưng tôi chưa bao giờ gặp.
Đã đến giờ rồi? Chúng tôi không nên khiến cô về trễ.
Tôi có lẽ nên đi thôi.
Tạm biệt.
Tạm biệt mọi người.
Cảm ơn anh... Cảm ơn.
Cô ấy ưu ái anh lắm đấy.
Đừng có ngốc thế.
Tôi thích trời nắng nhẹ.
Tôi phải nói cho Ngài Merton nghe.
Bà cứ chọc nếu thích nhưng tôi không muốn bị ông ấy hay quý ông nào theo đuổi.
Thật là đáng tiếc vì ông ta đã hỏi tôi cách tán tỉnh bà.
Sao cơ?
Ông ta không muốn làm phiền bà, cho nên ông ấy nhờ tôi tổ chức một bữa ăn trưa.
- Ôi trời ơi. - Sao lại than thở thế?
Bà đâu có cần gặp ông ta.
Bà khiến việc đó nghe dễ dàng quá.
Chẳng có gì đơn giản hơn việc tránh những người bà không thích.
Tránh né một người bạn mới đúng là thử thách.
Nhưng tôi thích ông ta. Ông ta rất tử tế.
Chỉ là ông ấy muốn một thứ mà tôi không thể cho.
Ông ta chỉ muốn thứ mà mọi đàn ông muốn.
Đừng có nực cười như thế!
Tôi đang nói đến bạn đồng hành.
Tôi hy vọng bà cũng nghĩ thế.
Tôi không có ý làm phiền cậu.
Tôi xin lỗi. Chỉ là thư của Phu nhân Anstuther nữa.
Trời đất. Bà ta không bỏ cuộc dễ dàng nhỉ.
Anh biết tôi mà. "Không thể cưỡng lại" là chữ lót của tôi.
- Bà ta cũng như thế khi cậu còn hầu hạ à? - Không tệ đến thế.
Bà ta phải giữ bí mật với những người hầu khác.
Không phải cậu nên đi London và giúp bà ta khỏi phải đau khổ à?
Đừng có dụ tôi.
Bởi vì tôi biết điều này: nếu tôi mềm yếu, tôi sẽ trả giá.
Cái này nghe như kiểu trò chuyện mà tôi không cho phép.
Nếu các cậu có thể cất cái cuộc trò chuyện thô tục này đi.
Tôi cần hai cậu lên lầu ngay.
- Con bé đâu rồi nhỉ? - Con hy vọng mình không đến trễ.
Không, Carson vẫn chưa đến.
Nhắc mới nhớ, chúng ta sẽ đón tiếp một đoàn đại biểu từ làng lên.
Bố vừa gặp bà trưởng bưu điện.
Bà ta hỏi bọn họ có lên đây viếng thăm được không.
- Bà Wigan à? - Việc đó nhắc bố nhớ cái gì?
- Bà ấy muốn Carson có mặt. - Tại sao? Có chuyện gì thế?
Họ muốn xây dựng một đài tưởng niệm chiến tranh.
Sao cơ?
Không phải ca ngợi chiến thắng mà là tưởng niệm những người đã chết.
Họ sẽ dựng nó khắp quận này. Bố nghĩ họ muốn mình là chủ tịch.
- Ai gọi điện? - Tony Gillingham.
Anh ta có công việc ở miền Bắc và con nói anh ta có thể đến đây.
- Khi nào anh ta mới đến? - Đó mới là vấn đề. Ngày 16.
- Và... - Lễ kỷ niệm ngày cưới.
Không thành vấn đề đâu. Gọi điện và nói anh đồng ý.
- Chúng ta đâu cần làm thế. - Không. Bố muốn gặp anh ta.
Được rồi. Ăn tối thôi, mọi người.
- Em không phiền nếu Tony đến chứ? - Không nếu như anh muốn.
Anh sẽ nói điều mình muốn.
Anh muốn khuyến khích Tony Gillingham nghĩ đến chuyện kết hôn.
Vậy có nghĩa là Ngài Gillingham đã thắng và ngài Blake thì thua?
Em mừng cho bọn họ. Nữ Bá tước Gillingham nghe thật oai.
Em nghĩ họ sẽ hạnh phúc, và nó sẽ rất tốt cho cậu chủ George.
Chuyện lớn đấy. Khi nuôi con của một người đàn ông khác.
Chẳng có gì phải lo lắng cả. Ngài ấy là người tử tế.
Tôi ước gì cô nói cho tôi nghe chuyện của hai người đó.
Tôi chẳng biết gì cả.
Vậy thì những gì cô nghi ngờ. Đừng chối, tôi đã thấy cô nghe lỏm được.
Cô không ngừng nhìn họ khi không có ai để ý đến cô.
- Tôi nhập bọn được không? - Anh phải làm thế sao?
York thế nào rồi? Anh có tìm thấy thứ mà mình muốn không?
Tôi đã tìm được. Tốn thời gian để tìm nhưng tôi đã thành công.
- Cái đó là gì vậy? - Chỉ là một món đồ thôi.
Sẽ có một nhóm người từ làng đến đây sáng mai.
Bà có thể bảo một bồi phòng mang cà phê và đồ ăn lên lúc 11 giờ không?
Tìm tôi nếu ông muốn mang đồ ăn lên.
Không thể. Tôi phải có mặt trong cuộc họp.
Đó là lý do tôi nói với bà ngay.
Để làm gì vậy?
Tôi không biết nhưng Bá tước yêu cầu tôi đến.
Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt vời.
Lần cuối cùng ta có 1 thủ tướng hiểu tầng lớp lao động là khi nào?
Chưa bao giờ.
Xuất thân là vô nghĩa khi liên quan đến chính quyền.
Tôi không nghĩ mình đồng ý với ông. Tôi nghĩ việc này quan trọng.
Tôi cũng thế. Ngài MacDonald đã trải qua thời gian khó khăn.
Ngài ấy biết ta trải qua những gì.
- Công nhân muôn năm. - Vậy James là nhà cách mạng rồi!
Cậu ta không phải nhà cách mạng. Cậu ta chỉ tin vào công lý cho số đông.
Có gì sai sao?
Không có gì, nhưng tôi nghĩ cậu ta có thể tự giải thích.
Không cãi nhau nữa, cảm ơn mọi người rất nhiều.
Anh không ngại xuất hiện ở lễ khánh thành đài tưởng niệm chứ?
Anh thấy hơi xấu hổ. Anh không bị thương.
Anh thậm chí còn không được ra trận.
Họ nên mời những người như tướng McKee hay Johnnie Raymond.
Những người đã chiến đấu.
Anh là lãnh đạo truyền thống của họ, họ muốn anh cùng cầu nguyện và thể hiện lòng biết ơn.
Nhưng anh nên cầu nguyện ở hàng ghế cuối chứ không phải hàng ghế đầu.
- Xin đừng nghĩ chúng tôi lỗ mãng quá. - Đừng lo lắng về việc đó.
Tôi rất vui khi góp sức.
Nhưng chúng tôi vẫn chưa biết đặt đài tưởng niệm ở đâu, thưa ngài.
Vậy?
Nên nếu ngài sắp cho chúng tôi một mảnh đất,
thì ngài nên quyết định nó ở đâu trước khi đồng ý.
Tôi chắc là mình sẽ đồng ý nhưng mọi người đến đây vì chuyện này?
Để hỏi xin một mảnh đất cho đài tưởng niệm?
Đó là lý do chúng tôi đến đây gặp ngài.
Nhưng chúng tôi cũng muốn đề nghị vị trí trưởng ban tổ chức...
Tôi sẽ phục vụ.
Bà đang nói?
Chúng tôi muốn ông Carson làm trưởng ban tổ chức.
Nhưng Bá tước...
Không, Carson. Họ muốn ông chứ không phải tôi.
Tôi sẽ không nói như thế đâu, thưa ngài.
Nhưng ông Carson biết rõ những chàng trai đã chết hơn ngài.
Tôi cho rằng bà đúng. Ông ấy biết rõ hơn tôi.
Đúng thế. Và ông ấy cũng là người có vai vế trong làng.
Cho tôi xin tách trà.
- Carson? Ông nghĩ sao nào? - Tôi rất vinh hạnh với lời đề nghị.
Nhưng tôi phải suy nghĩ thêm.
Dĩ nhiên là thế rồi. Nhưng đừng nghĩ lâu quá.
Ông cho sữa vào tách của tôi trước được không?
- Thư vừa đến vào buổi trưa? - Đúng thế.
Của Phu nhân Anstruther.
Không phải thế chứ? Bà ta bị sao thế?
Lỗi của tôi. Tôi không nên gửi thiệp valentine cho bà ta.
- Đúng, nhưng đó là... - Và năm nay tôi lại gửi nữa.
- Sao bà ấy biết là do cậu gửi chứ? - Bởi vì tôi đã ký tên lên đó.
Tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa. Nó đáng lẽ là một trò đùa thôi.
Giờ thì mọi thứ vượt tầm kiểm soát rồi.
Đừng lo lắng.
Một ngày nào đó tôi sẽ có vợ và gia đình.
Ai cũng phải làm thế mà.
Không phải ai cũng có lựa chọn.
Trời ạ! Ta không nghĩ là con đến.
Con chỉ vừa đi gặp nhà Smither ở nông trại Oak Field.
Con nghĩ nên ghé thăm mẹ trên đường về nhà.
Ta mừng là con đã làm thế.
Con có một phái đoàn từ làng đến thăm để bàn về đài tưởng niệm mà họ định dựng lên.
No comments yet. Be the first to leave one.