200 baris pertama.
Ngài xem, là y tìm chúng ta .
Mời hai vị ngồi.
Tiểu nhân chưa hề được diện kiến...
Không biết ngài có gì dặn dò?
Cứ ngồi đi rồi sẽ biết.
Mời các vị khách quan.
Xin hỏi quý tánh của đại nhân .
Cứ từ từ, nhị vị, mời uống rượu.
Nào...
Đây là mười lượng vàng.
Mỗi người hãy lấy năm lượng.
Có một chuyện nhỏ muốn nhờ hai vị.
Chúng tôi không quen biết đại nhân .
Sao lại đưa vàng cho chúng tôi ?
Không biết là chuyện nhỏ gì?
Hai vị định đến Thương Châu phải không?
Dạ, Thương Châu.
Hai chúng tôi theo lệnh của phủ doãn.
Áp giải Lâm Xung đến đó.
Chính là muốn nhờ hai vị chuyện này đây.
Lâm giáo đầu ra rồi.
Bà con đến thăm con.
Lâm giáo đầu.
Được cha thương yêu,
gả lệnh ái cho con. Đến nay đã ba năm.
Tuy không có đứa con nào.
Nhưng cũng chưa từng cãi vả, tranh chấp gì.
Lần này bị bày đi Thương Châu sung quân.
Chưa biết sống chết thế nào.
Nương tử ở nhà, con lại đi xa.
Trong lòng không an.
Đừng vì Lâm Xung mà bỏ lỡ tiền đồ.
Hôm nay bà con cô bác làm chứng giúp cho,
Lâm Xung đã viết thư thôi vợ, để nương tử được lấy người khác.
Hiền tế, con nói gì vậy.
Lần này bị đày đến Thương Châu, âu cũng là đi lánh nạn.
Sớm muộn gì cũng sẽ quay về gặp nhau.
Đợi khi con hết tội quay về,
thì hai con lại đòan tụ.
Cha có để dành được chút ít,
sau khi con đi. ta sẽ đón
vợ con và Cẩm Nhi về nhà.
Dù sao đi nữa, dăm ba năm,
ba cũng có thể nuôi nổi mà.
Không để họ ra khỏi nhà.
Đúng, cứ nhốt trong nhà.
Cao nha nội muốn gặp cũng không được .
Cứ giao cho cha.
Ta sẽ thường xuyên gửi thư và quần áo, vật dụng cho con.
Con cứ an tâm mà đi.
Đừng suy nghĩ lung tung.
Cám ơn thái sơn đã yêu thương con.
Lâm Xung đã quyết tâm rồi, xin cha hãy đồng ý với con.
Nếu không,
dù con có chết, cũng không nhắm mắt.
Sao ta có thể đồng ý được .
Lâm giáo đầu, không được đâu.
Các vị hương thân, Lâm Xung có tài đức gì.
Mà được mọi người yêu thương như vậy.
Lâm Xung bái biệt từ đây.
Lâm giáo đầu...người....
Nương tử của huynh hiền hậu như vậy.
Sao người lại từ nàng chứ?
Thái sơn đại nhân , nếu người không theo lời con,
thì dù Lâm Xung có ngày trở về,
cũng không gặp lại nương tử.
Nếu con đã nói vậy,
thì con có quyền viết.
Con cứ viết theo ý con.
Nhưng ta không gả con gái là được chứ gì.
Bà con,
Lâm Xung mang gông không viết được .
Phiền bà con,
mời một thầy biết chữ,
chuẩn bị giấy bút, viết thay cho ta.
Lâm giáo đầu...
Lâm Xung giáo đầu tám mươi vạn cấm vệ quân Đông Kinh.
Vì thân mang trọng tội,
bị đày đến Thương Châu sung quân.
Chưa biết sống chết ra sao.
Ta có người vợ Trương Thị,
tuổi còn thanh xuân, hiền hậu nết na.
Hiền thục mỹ miều.
Ta tình nguyện lập thư thôi vợ,
để nàng có thể lấy người khác.
Không có tranh chấp gì.
Ta tự nguyện, không ai ép buộc.
Nếu nói suống thì không được , nên lập tờ văn ước này làm chứng.
Cảnh núi non đẹp như tranh vẽ,
Bóng dáng tráng sĩ hào kiệt dần khuất xa.
Tình nghĩa mặn nồng chén rượu cay,
Bậc trượng phu uống trọn tấm chân tình nồng.
Lâm giáo đầu, không được đâu.
Không được đâu, Lâm giáo đầu.
Không được đâu.
Bóng dáng tráng sĩ hào kiệt dần khuất xa.
Tình nghĩa mặn nồng chén rượu cay,
Bậc trượng phu uống trọn tấm chân tình nồng.
Sơn trại kia như nhà như cửa,
Cầm đèn bưng rượu vui ba quân.
Huynh đệ thân hơn cả ruột thịt.
Kiếp trước, đời sau đều tương trợ nhau.
Kiếp trước, đời sau đều tương trợ nhau.
Tướng công
Anh hùng cỏ lau khả ái,
Ra là quần tinh hạ giới.
Hôm nay ta phải đi Thương Châu,
Đã viết xong thư từ vợ.
Mong nương tử đừng chờ ta nữa.
Nếu như nàng gặp được người tốt, hãy cải giá đi.
Đừng để Lâm Xung làm lỡ cuộc đời của vợ hiền.
Nàng cũng đừng để ai bắt nạt.
Trời đất thể như sơn trại kia...
Không còn sớm nữa, lên đừng thôi.
Đi thôi.
Sơn trại còn hơn cả gia đình,
Con gái, đây là ý của con rể.
Cha không ép con cải giá với người khác.
Huynh đệ còn thân hơn ruột thịt...
Tướng công...
Kiếp trước đời sau cùng tương trợ.
Tướng công, chàng đi bao lâu thiếp đợi bấy lâu.
Nếu đi một năm, thiếp chờ một năm.
Chàng đi cả đời, thiếp chờ cả đời.
Tấm thư giấy ngà bình thường kia,
lại ẩn chứa bí quyết cứu thế giúp đời.
Quan nhân, vào thời khắc này,
Chúng tôi vẫn chưa trả lễ cho chùa.
Xin ngài hãy cho chúng tôi đến chùa trả lễ.
Lâm nương tử... chuyện này...
Chúng tôi đang làm công vụ.
Ta xin người...
- Lâm nương tử... - Ta xin người mà...
Lâm nương tử, sao phải vậy chứ?
Quan nhân, ta xin người.
Ta xin người.
Anh em bốn bể cùng hẹn thề,
Chùa Tướng Quốc.
Cha, thật sự con không nhẫn tâm,
bắt nàng phải chịu cay đắng biệt ly.
Nên đành âm thầm từ giã.
Được, ta tiễn con thêm một đoạn.
Cẩm Nhi, hãy chăm sóc phu nhân.
Đa tạ.
Thái Viên Tử
Nếu ta không tin đi qua Thái Viên Tử,
thì có lẽ cũng không đến nỗi như ngày hôm nay.
Con cứ an tâm mà đi.
Hay lắm.
Thâ thủ của sư phụ thật lợi hại.
Sư phụ thật là tài.
Sử dụng vũ khí tốt.
Chúng tôi khen sư phụ không nhằm nhò gì.
Còn giáo đầu đây khen, chắc chắn là rất giỏi rồi.
Phải đó, sư phụ.
Hắn là ai?
Y là giáo đầu thương giáo của tám mươi vạn cấm quân.
Báo Tử Đầu Lâm Xung.
Thân thủ của sư phụ đây rất phi phàm.
Giỏi sử dụng khí giới.
Anh hùng,
Hay là vào đây so tài cao thấp cùng ta?
Người tay không tấc sắt còn đeo gông,
sao mà cản nổi ta?
Hai tay trắng thì có gì đâu.
Vậy thì đừngtrách ta. Thiền trượng.
Hay lắm.
Công lực khá đấy.
Đã không còn đường lui, còn không mau ra khỏi tường?
Ra khỏi tường này thì sao?
Tường này cao, còn tường khác cao hơn mà.
Chỉ thiếu một bước nữa là người ra khỏi tường rồi.
Thiếu một thốn nữa là đã hủy hoại tưởng của Thái Viên Tử.
Sư phụ, đánh mạnh hơn đi.
Huynh chảy máu rồi.
Còn hơn là huynh đổ mồ hôi.
Đánh thật là đã.
Lâu rồi không được đánh một trận ra trò như vậy.
Phải đó, vừa chảy mồ hôi, lại đổ máu.
Lại khiến ta thỏa nỗi lòng
u buồn chán chê.
Đem rượu lên đây.
Hôm nay ta và huynh đệ, không say không về.
- Đưa đây. - Sư phụ.
Cạn chén.
Ông trời thật không công bằng.
Một vị anh hùng quang minh lỗi lạc như vậy,
mà lại bị gian thần lộng hành,
hãm hại thành ra thế này đây.
Huynh xem, họ làm gì vậy.
Nói thật, nếu đi giết Cao Cầu
thì ta sẽ không bao giờ quay lại Đông Kinh được nữa.
Cũng không thể gặp lại nương tử.
Chẳng có ngày ngóc đầu lên nổi.
Ta nói huynh đệ này,
về điểm này thì ta và huynh không giống nhau.
Cả đời này,
không hề nghĩ rằng không có ngày ngóc đầu lên được .
Nên không giống huynh, thân thủ phi phàm,
mà lại cam tâm chịu trói.
No comments yet. Be the first to leave one.