200 baris pertama.
Đây, con gái.
Hãy mang hòn đá này đến Paladin ở Sung Hill.
Ta quá già để lên đường rồi. Chạy đi! Chạy nhanh!
Teela! Teela!
- Hòn đá đâu? - Ngươi không tìm thấy nó đâu.
Caeryn!
Chạy đi, Teela! Nữ thần sẽ không để chị chết đâu. Hãy tìm người giúp!
Mythica - NHIỆM VỤ ANH HÙNG
Chúng ta không nên làm chuyện này.
Nhảm nhí!
Phải rồi.
Nhẹ tay thôi. Không thì nó sẽ...
Thứ này kinh thật.
- Đừng run tay. - Sao được?!
Cẩn thận.
- Chẳng có gì cả. Ta nên dừng lại. - Tôi sẽ đổ phần còn lại vào.
Làm ngay, Egan.
Có tác dụng rồi.
Không biết đã làm sai gì nữa. Có lẽ cần nhiều máu rắn thần hơn.
Không!
- Mùi gì thế? - Dọn chỗ này đi.
Tốt nhất là tụi bay đừng nên làm cháy cái đùi cừu đấy!
Cái bọn vô dụng này! Con khốn vụng về!
Cho mày ăn thật phí của giời.
Kệ nó! Để nó dọn. Đây.
Đem cái này vào thị trấn. Lấy tiền từ tay pháp sư.
Tao muốn mày quay lại trước tuần canh đầu. Tao không muốn gặp rắc rối với bọn lính.
- Để tôi đi. - Không. Chân của cô.
Cô sẽ không về kịp trời tối. Họ sẽ bắt cô và họ sẽ coi cô là kẻ đào tẩu.
Con đã thành thạo thần chú thị giác thầy dạy.
Con nghĩ có thể dùng thêm máu rắn thần.
- Máu rắn thần tạo ra cái gì? - Một con đại bàng.
Kinh ngạc thật. Máu rắn thần sẽ tạo ra quả cầu lửa.
- Con nghĩ mình sẵn sàng học thêm thần chú rồi. - Con nghĩ vậy? Thần chú kiểu gì?
Chữa lành.
Ta không phải thánh nhân, cũng kh6ng phải thầy lang.
Ma thuật không phải nghệ thuật của lòng tin, mà của sự hiểu biết.
Tuy nhiên, ta có thứ này cho con. Đưa ta mấy mảnh giấy da.
Đấy. Thần chú thay thế. Luôn hữu ích.
- Nhưng đừng dùng với vật thể sống. - Sao lại không?
- Vì có khả năng chúng không sống nữa. - Thầy làm gì vậy?
Mấy thứ này bỏ lại đây không an toàn.
- Ở đây không thứ gì được an toàn. - Thầy đi à?
Quá nhiều tai mắt, quá nhiều tham vọng quyền lực. Ta đã nán lại quá lâu.
Đưa con theo với!
Tâm trí con rất kiên định, Marek, và con có tinh thần học hỏi.
Thầy có thể dạy con. Thầy có thể mua lại con và dạy dỗ con.
Có một nhà trọ ngay bên ngoài thị trấn.
Con hãy tìm gặp Hammerhead. Con sẽ có những kinh nghiệm mình muốn ở đó,
và sẽ có người cần thầy phù thủy.
Con không thể.
Con sẽ đơn độc, trốn chạy, bị săn lùng và treo cổ.
Con là một chiến binh, Marek. Sẽ rất đáng tiếc nếu con không tận dụng nó.
- Nhưng con không... - Trời sắp tối rồi. Con phải đi ngay.
Ta cũng vậy.
Đây, trả cho chủ của con.
Xin thầy đừng đi. Thầy là người bạn duy nhất của con.
Người duy nhất có thể giúp con.
Bạn tốt không khó tìm. Chúng ta sẽ tái ngộ.
Giờ thì nhanh lên. Để qua tuần canh đầu rồi,
bọn lính gác sẽ tìm kiếm những nô lệ phá lệnh giới nghiêm.
- Chuyện gì vậy? - Những nhà phiêu lưu đang về.
Tuần canh đầu!
Đi đứng phải nhìn chứ, con nỡm!
Anh nghĩ sao về thứ này?
Một nữ nô lệ hả? Không mấy trẻ trung.
Ta có thể chào bán ngươi 15-16 tuổi trong ánh đèn mờ!
Nhưng với cổ chân bị trặc của ngươi, không phải tuýp của ta.
Nhưng vài kẻ sẽ trả thêm cho một đứa con gái như ngươi.
Đưa nó vào phòng riêng. Đưa nó đi!
Không! Buông ra!
Và tìm xem kẻ nào giữ chìa khóa cùm, kẻ nào muốn nhận lại cô ta.
Chờ đấy!
- Nô lệ của tôi, ả bỏ trốn. Tôi bắt lại được rồi. - Không! Hắn nói dối!
Cô ta ra ngoài quá tuần canh đầu. Cô ta phải đi với tôi.
Như tôi đã nói, nô lệ của tôi bỏ trốn.
Nhưng tôi đã tìm được ả.
Không ai bị thiệt hại gì cả.
- Vì những rắc rối của anh. - Tên anh là gì?
Cái mẹ gì? Giết nó đi.
Khốn kiếp...!
Ta sẽ tìm ra ngươi!
Ngươi không biết ta là ai, đúng không?
Ta cũng ngờ ngợ đoán ra.
Nếu ngươi làm hại ta ngươi sẽ trả giá!
Cô nên cẩn thận với thứ này, tiểu thư. Suýt nữa thì cô đâm phải tôi rồi.
- Này, trên xe có gì đấy? - Chỉ có rơm rạ thôi.
Đi tiếp đi!
- Buông tôi ra! - Ngàn lần thứ lỗi, tiểu thư.
Tôi không đừng được. Một thiếu nữ xinh đẹp cận kề trong đống rơm...
Nhưng làm việc đã.
Quan tòa đâu thể để ngồi không hả? Đi đường bình an.
Mấy đồng tiền!
Này!
Ôi không!
Chủ nhà là ai?
Thứ này thuộc về ngươi?
Vâng. Tôi tin việc này có thể bỏ qua được.
- Mày dẫn một tay lính Vitalia về nhà này? Tiền của tao đâu? - Tôi xin lỗi!
Tôi bị cướp.
- Mày coi tao là thằng ngu hả? - Là ông tự nói đấy nhé.
Mày hết việc ở đây rồi!
Tao muốn mày rửa ráy sạch sẽ để còn bán có giá.
Giờ tao sẽ lấy cái thuộc về mình.
Và bán những thứ mày còn lại vào nhà thổ.
- Cái gì vậy? - Tôi không biết.
Cô không có bột và không nói gì. Tôi chưa từng thấy ma thuật như thế.
Một nô lệ tấn công chủ nó! Nó ở đây!
Tôi phải đi đây. Tôi phải đến Nhà trọ Hammerhead. Đi cùng tôi đi.
- Tôi không thể đi một mình, Egan. - Chờ chút.
Tôi đã tạo ra nó. Hy vọng nó có ích.
Tôi không can đảm được như cô. Tôi sẽ không thoát được đâu.
Coi nào, đi đi! Nhanh!
- Tạm biệt, Egan. - Tạm biệt.
Phải bảo đảm lôi được nó ra.
Tôi sẽ không nhắc lại nữa. Kiếm của bọn Viking không được mang vào đây!
Hoan hô!
Ném nó cho lợn ăn đi.
- Đằng này. Này! - Hammerhead.
Quý vị, một tuần rượu cho các Huyết Kiếm, tôi mời!
Hammerhead.
- Hammerhead. - Chuyền rượu đi!
Hammerhead!
Ta sẽ coi cô là người mới và đây là một món quà.
Nên tên Orc kia sẽ không phải nhuốm máu rìu của ta nữa.
- Tôi đang tìm việc làm. - Ra kia nói chuyện với Narnie.
Không, việc phiêu lưu ấy. Tôi muốn tham gia săn tiền thưởng. Tôi biết ma thuật.
Sao cô không nói sớm? Một nhà ảo thuật à?
Ta không hề biết
từ nãy đến giờ ta đã đối xử tử tế với một nhà ảo thuật Viking đấy.
- Cút ra trước khi ta nổi giận! - Khoan!
Nhân danh nữ thần Aniset, ta yêu cầu được nói chuyện với Orin Tuck.
- Tối nay toàn gái Viking. - Ông là Orin Tuck?
Giờ người ta gọi ta là Hammerhead.
Tôi là Teela, theo Dòng tu Aniset đến đây xin ông giúp đỡ.
Lũ orc cướp phá đền của tôi cách đây 2 đêm.
Người của tôi đã bị sát hại hoặc bị bắt giữ.
Tôi cần tìm những người hùng để giải thoát cho họ.
- Cô có vàng không? - Có một ít.
- 200 đồng bạc. - Đó đâu phải vàng.
Xin ông. Các ông là bạn của Dòng tu từ thời xưa.
Thời xưa bây giờ đã xưa rồi.
Và người hùng không phải sống trong dơ bẩn thế này.
Ta không giúp được đại nghĩa, và những người ở đây cũng thế.
Chúng đã bắt chị tôi.
Ở đây có ai muốn cứu chị cô này
người bị bắt cóc bởi một lũ Orc khát máu không?
Họ trả 200 đồng bạc đấy.
Có cửa đấy. Ta đề nghị cô đi ra.
Nếu ngươi muốn có được những gì ngươi xứng đáng được nhận,
ả ta tốt hơn nên đến đây và bán mình như một ả điếm.
Tôi sẽ nhận số tiền thưởng đó.
Tôi đang thành lập một đội. Các bạn được chào đón vào đội.
Tôi có kỹ năng về ma thuật.
Cẩn thận, cô ta biết ma thuật đấy!
Này! Chờ đã!
Cô cần giúp đỡ. Tron đó tôi đã nghe cô nói với Orin.
Tôi cần những nhà phiêu lưu kinh nghiệm. Những người hùng. Không phải những thiếu nữ.
- Tôi có một đội. - Cô đi khập khiễng.
Không ai khác giúp cô đâu.
Hammerhead nói rồi, nhiệm vụ quá nguy hiểm và cô trả công không cao.
- Còn cô... Cô không sợ sao? - Không. Tôi phải sợ sao?
Phải.
200 đồng bạc. Trả đủ ngay khi xong việc.
Việc sẽ rất nguy hiểm, nhưng chúng ta có thể sống sót.
- Cô sẽ không hối hận đâu. - Tôi rất nghi ngờ điều đó.
- Đợi tôi đến tuần canh thứ tư. - Chúng ta gặp ở vòng tròn đá lúc bình minh.
- Tôi biết cô. Cô là nữ nô lệ đã khiến tôi bị tống vào cái lồng này. - Marek.
Gã đó từng là một đồng đội trong trung đoàn của tôi.
Tôi đến để giải thoát anh. Tôi cần anh thề với tôi.
Sao lại không?
Tôi cần một kiếm sĩ, để săn tiền thưởng.
- Tham gia với tôi và chúng ta cùng nhận tiền. - Cô đang đùa.
Cô không đùa!
Đã lâu rồi tôi từng thề với Đế chế Vitalia,
Lời thề đó đưa tôi băng qua thế giới và vào trong cái lồng này.
Tôi không thề nữa.
Tôi đã thấy anh trong thung lũng, anh là một người dũng cảm.
- Tôi không dám nhận đâu. - Không có chủ nhân nữa, chúng ta tự viết nên số phận của mình.
Vậy số phận đó mang lại gì cho chúng ta, cô gái nhỏ?
Một cuộc đời có phẩm giá.
Bạn tôi, vì một cuộc đời có phẩm giá.
- Eleno respar! Eleno respar! - Chúa ơi!
Eleno respar!
- Dừng lại! Cô đang làm gì thế? - Bọn lính đến rồi.
Và một trong số chúng có chìa khóa.
Đúng là hay thật!
Tên tôi là Thane.
- Ta cần một tên trộm. - Đúng là trùng hợp.
Tôi tin vợ của chủ tướng tôi biết một tên.
Tên trộm của ta đấy.
Nhóc!
Nhóc! Nhóc!
Vòng qua góc nhà nói với lính gác rằng em thấy người trèo vào cửa sổ đó.
- Chân chị đeo gì thế? - Đi đi!
- Cô đeo gì trên chân thế? - Chồng em về rồi. Cầm lấy, đi đi!
- Cô đeo gì trên chân thế? - Tiền của tôi đâu?
- Tôi không biết cô đang nói gì. - Trong xe rơm.
Tôi gặp nhiều phụ nữ trong xe rơm lắm. Tôi không nhớ ra cô, thứ lỗi nhé.
Khoan, tôi nhớ ra rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.