200 baris pertama.
- Biên dịch: Lê Phương, Hiếu, Ngọc Tuấn - Biên dịch: Đoàn Duy Tùng
Đã xong.
DEA đây!
Phong tỏa khu vực đi.
Đã xong.
Hạ vũ khí xuống.
Mau hạ vũ khí xuống! Hạ vũ khí xuống.
Quỳ xuống!
Quỳ xuống.
Đưa tay lên.
Quay ra sau.
Quay ra sau ngay!
Đội trưởng!
James.
Chúng ta cần bắt sống hắn.
Anh qua xem cái này đi.
- Em lấy cái đó ở đâu vậy? - Thích nó không?
- Có vẻ đắt đấy. - Đúng vậy.
Ý em là...
Một người bạn đã cho em. Cô ấy không còn dùng nó nữa.
Mẹ đang gọi em xuống đấy.
Bà ấy nói bố sắp về rồi.
Được rồi, em xuống ngay đây.
Bố!
Chào con yêu!
- Bố khỏe không? - Còn con?
Con vẫn khỏe.
Bố bị đau một chút thôi.
- Bố có đau lắm không? - Không sao đâu.
- Chào con. - Chào bố.
Anh nhớ em.
Sao anh lại khập khiễng vậy?
Bị bọ cắn thôi em.
Không sao đâu.
Thật tốt khi thấy anh về nhà.
Giờ thì anh thấy tốt hơn rồi.
- Coi chừng sau lưng kìa, anh bạn. - Này, Johnny.
Tao nghe nói là mày ra tù vào hôm nay.
Tao còn chuyện chưa giải quyết với mày.
Ôi Chúa ơi.
Nghe này.
Tao không muốn vướng vào rắc rối, được chứ?
Biến đi mau và...
Của mày đây.
Tao biến đây.
Tao muốn ra khỏi chỗ quái này càng sớm càng tốt.
Chúa ơi.
Tấn công người khác với vũ khí nguy hiểm.
Ba lần cướp có vũ trang.
Anh có chịu nhận tội của mình chứ?
Điều mà tôi cảm thấy tội lỗi...
Có lẽ là, tôi đã giết chồng của một người.
Tên anh ta là George, anh ta có hai đứa con và...
Tôi đã khiến chúng mồ côi bố, và tôi cảm thấy hối hận về nó,
ừm, tôi luôn nghĩ về điều đó.
Chỉ là... Tôi chỉ muốn ...
Tôi cũng chẳng biết tôi muốn làm gì nữa.
Tôi chỉ muốn trở thành người đàn ông tốt nhất có thể.
Anh có thành tích tốt trong quân đội đấy.
Một Huân chương Sao bạc, hai Huân chương Trái tim Quả cảm,
ba lần tham gia phục vụ quân đội.
Afghanistan. Iraq.
Tôi nghĩ nếu có ai đó xứng đáng có cơ hội làm lại,
thì đó là anh.
Tôi mong rằng sẽ không gặp anh lần nữa.
Thực sự thì con biết có chuyện gì đó đang xảy ra.
Con có thể cảm thấy nó.
Sau đó Tom nói là cậu ấy thích Serafina,
và lúc đó thì con...
Không, không!
Bố?
Hai con cho bố mẹ nói chuyện chút, được chứ?
Anh ổn chứ?
Anh ổn.
Em đoán anh không muốn nói về chuyện đã xảy ra đâu.
Nói về gì chứ?
Em không nghĩ anh vẫn có thể đùa giỡn như vậy.
Ừm, anh cũng nghĩ vậy .
Vậy đã có chuyện gì?
- Em à... - Chỉ là...
Có ai muốn ăn tráng miệng nào?
Wow.
Nhìn cái bánh này xem.
Và con có cái này cho hai người.
Huh?
Bố mẹ mở đi.
Sunrose Cabins?
Ban đầu, con nghĩ ta sẽ đi cùng nhau vào cuối tuần này,
như hồi trước vậy.
Nhưng giờ con thấy hai người...
cần được "riêng tư".
Sao con có tiền mua được tấm vé vậy?
Mẹ của Serafina đã được tặng ở sự kiện,
và cô ấy không thể đi được, nên cô ấy đã cho con.
Được thôi. Anh đi chứ?
Ừ, đi thì đi.
Cảm ơn nhé, con yêu.
Cảm ơn con.
- Chúa ơi! - Johnny!
Chúa ơi, thật tốt khi gặp lại em.
Oh!
Thật tốt khi gặp lại anh, anh bạn.
Lâu lắm rồi nhỉ.
Cũng được một thời gian rồi nhỉ.
Anh trông vẫn khỏe nhỉ.
Cảm ơn vì chuyến đi.
Để em cầm đồ dùm cho.
- Thật tốt khi anh về nhà. - Johnny trở lại rồi!
Chúng ta biến khỏi đây thôi.
Này, anh có nghe về những gì hai người làm.
Nó được nói đến nhiều lắm đấy.
Mọi người đều nói hai người đang làm việc tử tế rồi.
Anh đã hứa... với bố và mẹ.
Anh sẽ giữ hai người không làm việc xấu,
Vì vậy, hai người nên...
làm việc tử tế.
Làm gì bền vững ấy.
Anh đang giữ tiền, phải không?
Em biết anh vẫn giữ nó mà. Nó ở đâu rồi?
Nghe này, anh không muốn hai người bị liên lụy, được chứ?
Chúng ta có thể lấy nó rồi chuồn. Không vấn đề gì cả.
Chỉ cần anh nói nó ở đâu thôi.
Nếu như chúng bắt được anh đang giữ tiền,
chúng sẽ bắt anh quay lại đó đấy.
Anh không lo lắng về việc đó.
Sẽ không ai tìm ra đâu.
Này, anh đói rồi. Kiếm chỗ mua vài cái hot dog nào.
Nghe ngon đấy.
Ngôi nhà cũ của chúng ta?
Tuyệt đấy.
Bọn em đã kiếm khắp nơi.
Không nghĩ là anh sẽ để nó ở đấy.
Anh ổn chứ?
Ừ. Không có gì.
Nghe này, đây là bản đồ vẽ nơi anh giấu mọi thứ.
Dễ như ăn bánh vậy.
Bọn em sẽ không để anh xuống lấy đâu, Johnny.
Nghe đây, thứ duy nhất mà anh quan tâm...
là cái nhẫn chết tiệt đó.
Được chứ?
Chúng ta có một vài thứ cần phải quan tâm, phải chứ?
Đừng làm hỏng chuyện, được chứ?
- Được thôi. - Được thôi.
Cứ bình tĩnh cho đến khi xong việc.
- Được chứ? - Được thôi.
Được rồi.
Em đang làm gì đấy?
Số tiền này ở đâu ra đấy?
Shh!
Chị giữ bí mật nhé?
Em đã tìm thấy nó.
Em tìm thấy số tiền đó ư?
- Nhìn đi. - Chúa ơi!
- Chúng ta cần nói với bố mẹ. - Ta không thể nói được!
Em không biết số tiền này từ đâu ra!
Ai quan tâm chứ? Giờ nó là của chúng ta.
Nó trông có vẻ khá cũ.
Giống như từ khi căn nhà này được xây vậy.
Nó từ ngân hàng AGL Bank and Trust.
Ý em là sao?
Em tìm thấy nó, nên em được quyền dùng nó.
Giờ nó là tiền của em. Đây, lấy một ít đi.
Chị không muốn nó!
Và nó không phải của em, Nó thuộc về người khác!
Nó là của người khác, nhưng em tìm ra nó,
- nên giờ nó là của em. - Chị không cần nó.
- Chị cứ lấy một ít mà tiêu đi! - Không!
Chị đã rất vui rồi, cảm ơn em rất nhiều!
- Chị không thích ăn cắp... - Làm cái gì cơ?
- Gì cơ? - Làm gì?
Chị không làm gì vui vẻ cả.
Chị luôn tỏ ra giả tạo như vậy.
Nếu chị không muốn tiêu, thì để em tiêu.
Wow.
Chúc may mắn, Jen.
Nhìn này.
- '64 Malibu. - Đúng vậy.
- Chỗ này đẹp đấy, người anh em. - Cảm ơn.
Em mong rằng anh thích nó.
Cái này tuyệt thật.
- Tuyệt thật đấy. - Làm vài ly bia chứ?
Đi thôi. Này anh bạn, anh đã làm xong con này chưa?
- Sự hoàn hảo cũng cần thời gian đấy. - Phải rồi.
Làm thật gọn gàng, được chứ?
- Được thôi. - Nhớ làm chặt chẽ và cẩn thận.
Chặt như vợ cũ của tôi vậy.
Từ đêm nay,
đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa, được chứ?
Được thôi.
Em sẽ trông chừng thằng em của em, được chứ?
- Được thôi. - Được rồi.
Bọn em hứa sẽ không làm anh thất vong.
Vậy thì, vì sự tự do!
Thật tốt khi gặp được các em.
Nâng ly.
- Lại đây, cậu em. - Tuyệt.
Tuyệt vãi lúa.
Không phải em còn quá trẻ để uống à?
Đừng cứng nhắc thế chứ.
Em biết đấy, em yêu,
No comments yet. Be the first to leave one.