Blow the Man Down

Blow the Man Down

Unduh Subtitle Vietnamese

Informasi rilis

Blow The Man Down 2020 WEB-DL vietnamese
Komentar oleh Phe_Sub
Biên Dịch

Tag

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
Diterbitkan pada: 2022-04-25
Unduhan: 46
Tuna Rungu: No

Pratinjau subtitle Vietnamese

189 baris pertama.

Cảnh báo: Phim dùng ngôn từ mạnh.

Biên Dịch & Biên Tập: Spencer Bui

NHỮNG CƠN GIÓ BÍ ẨN VÙNG EASTER COVE

Một trong những món quà quý giá nhất mà mẹ trao cho chúng tôi

đó là đạo đức tuyệt vời của bà.

Có rất nhiều điều để ta yêu quý Mary Margaret.

Như nụ cười sảng khoái của bà ấy.

Nhấp rượu nào chị hai. Dành cho mẹ.

Đệt mẹ ông!

Thôi nào. Cái éo gì thế?

Thôi nào.

Tôi sẽ không vào đó.

Tránh xa tôi ra!

Buông ra!

Đồ chó chết, con mẹ nó!

Cút xéo!

Ông sẽ không bao giờ lấy lại được số tiền chết tiệt đó!

Bà ngồi đi ạ.

- Bà thoải mái chứ? - Cảm ơn cháu.

- Vậy sao ạ, bà cần gì nữa không? - Ta không cần gì nữa.

Vâng ạ.

Một cuộc chiến dai dẳng.

Mấy cháu đây rồi.

Tụi ta lạc lối nãy giờ.

Nhà cháu có nước soda không, cháu yêu?

- Có ạ. - Soda?

Bà làm gì vậy, Gail? Uống nước nào cho tốt,

- không lại khiến tôi mất mặt. - Tốt mà.

Các cháu đã làm rất tốt.

Mary Margaret sẽ thấy tự hào.

- Cháu cảm kích câu nói đó lắm, Bà Burke. - Vậy, Mary Beth,

Đại học Maine mùa thu tới?

Ồ.

Vâng ạ, Chúa ơi, cháu hy vọng vậy.

Ý cháu là cháu đã trễ một năm rồi.

Đại học Maine có những cậu trai nóng bỏng nhất.

Ôi Chúa.

Nhớ lần Mary Margaret mang đôi này dự đám cưới của Kate chứ?

Và chiếc đầm xinh xắn của cô ấy.

Và khi chúng ta hỏi, cô ấy nhìn xuống và nói,

- "Chúng được làm bên Paris." - Không một chút do dự.

Ừ, tôi nhớ đó là năm 89.

Ừ, nước dâng cao gần 1 mét trong tầng hầm.

Mary Margaret xuất hiện với đôi ủng này

vào lúc 1g sáng cùng máy bơm nước.

Cô ấy cũng đã cứu cái mông của tôi.

Không chỉ một lần.

Ôi trời.

Dù khó khăn cỡ nào,

mẹ hai đứa vẫn xuất hiện giúp đỡ tụi ta.

Cầu Chúa cho linh hồn cô ấy yên nghỉ.

Giờ thì ta biết là cháu cảm thấy tồi tệ

về việc lỡ một năm đại học và mất đi căn nhà,

nhưng ta nói cho cháu nghe...

Sau này trong đời mình, cháu sẽ mừng vì đã đặt gia mình lên hàng đầu.

Này. Chị bận nhiều việc quá.

Em có thể giúp chị một chút không?

Khi nào chị mới định cho em biết

rằng chúng ta sắp mất nhà?

Em lại phải biết được thông qua bà Doreen Burke chết tiệt đó sao?

Chính mẹ đã thế chấp nó, để trả khoản vay cho cửa tiệm.

Bà ấy là người đứng đằng sau những khoản thanh toán.

Chị đã định cho em biết.

- Được chứ? Chị dự tính là thế. - Dối trá.

- Chúng ta có thể lấy lại nhà. Ta có thể... - Chỉ là em...

- Em... Em không thể. - Chúng ta có thể thay đổi.

- Nó... - Không, đây không phải là vấn đề của em.

Chấm dứt rồi.

Em không ở đây nữa.

Một Mary Beth điển hình.

Em đã ở lại, Pris.

Em đã ở lại trong thị trấn tồi tệ này,

trong căn nhà tồi tệ này suốt một năm trời.

Giờ mẹ cũng mất rồi, nên em có thể rời đi.

Connolly.

- Chào, Paulie. - Phắn khỏi đây ngay.

- Phắn đi. - Im miệng.

Công việc thế nào?

Này, anh nghỉ nguyên này nay nhé, nên uống mừng vì điều đó nào.

Nhưng người anh vẫn nồng nặc mùi cá.

Ồ, cảm ơn em.

Không, không. Connolly, Connolly.

- Sao? - Connolly, không, em còn thiếu anh

vào lần trước, đồ bủn xỉn. Không đời nào.

Thật luôn? Anh định trách móc tôi

vào ngày đám tang của mẹ tôi?

Ôi, nhóc, thư giãn nào.

Anh chỉ cố làm cho em vui hơn.

Xin lỗi.

Cứ lấy hai điếu khi cô đang có hứng.

Tận hưởng cuộc sống một chút.

Cô không ở quanh đây, đúng chứ?

Sinh ra và lớn lên ở Easter Cove.

Sao anh lại ở cái chỗ tồi tàn này?

Vận xui chết đẫm.

Mà cô biết sao không?

Tôi vừa mới trúng số.

Về phần tôi thì tôi đang trên đường ra khỏi thị trấn.

Vậy một bữa tiệc "chia tay thị trấn" thì sao?

Bà Devlin?

- Ồ, chào, Connolly. - Chào bà ạ.

Cảm ơn bà vì bình hoa ạ.

Chúng rất đáng yêu?

Ừ, chúng đâu có rẻ.

Tạm biệt.

Anh đã làm tôi sợ đấy.

Đừng đùa kiểu đó với tôi, anh hiểu chứ.

Ừ, chúng ta có thể gặp phải cảnh sát trên kia.

- Có thể vài cảnh sát của bang trên đó. - Ôi trời.

Tôi phải có trách nhiệm chứ.

Trời lạnh đấy, nhưng cảm giác đã thật!

Anh biết đấy, có hơi...

Có hơi muộn rồi.

Tôi có lẽ nên về nhà.

Cô dễ thương lắm.

Coi chừng. Coi chừng!

Ôi, tôi xin lỗi.

Đi thôi. Cô đợi làm gì thế?

Đi ngay trước khi cảnh sát tới. Đi thôi.

Vâng.

Chúng ta có vài món quà lưu niệm.

Lái xe đỉnh đấy.

Khỉ thật.

Chỉ là, cô biết đó, những món đồ trang trí cho cần câu của tôi.

- Có máu. - Này.

Tránh xa tôi ra.

Ngưng lại. Ngưng lại một chút.

Không, anh đứng cách ra được không?

Tránh ra!

- Tránh ra! Tránh... - Này, này.

Đi thôi!

Tránh xa tôi ra!

Này, này.

Kế hoạch là gì?

Tôi muốn về nhà.

Ồ, vậy cô đã nghĩ mình thấy gì hả?

Lại đây.

Cô sẽ đánh thức toàn bộ hàng xóm của tôi đấy, cô biết chứ?

Tránh xa tôi ra.

Xin chào?

Cô đâu rồi?

Cô đâu rồi, đồ khốn?

Con khốn chết đẫm.

Pris?

Em có thể nói lại không?

Chị bối rối quá.

Mọi chuyện đã rất rối rắm.

Nhưng em phải hành động như thế, đúng chứ?

Em... Mary Beth, em đã buộc phải làm thế, đúng chứ?

Em không biết.

Em nói vậy là sao?

Em đã mất kiểm soát...

Khi cầm gạch.

Gạch?

Em đã nói là cây lao móc mà.

Chết tiệt, mình tiêu rồi.

Mary Beth, em đã nói là cây lao móc mà.

Chị định sẽ gọi cảnh sát chứ?

Sở cảnh sát Easter Cove nghe.

Thay đồ đi.

Được rồi.

Em sẵn sàng chưa?

Chúng ta phải nâng hắn ta cùng nhau.

Một, hai, ba.

Pris, em không thể. Mẹ nó.

Xà lách trộn.

Gì chứ?

Xà lách trộn của Bà Egan.

Món xà lách trắng toát, nhão nhoẹt nhất.

Em ghét xà lách trộn.

Ừ, nhưng khi cái tên Adam

gọi em là đồ hèn, em đã ăn hết chúng.

Và em thậm chí đã liếm hết muỗng.

Thật kinh tởm.

Nhưng em đã nuốt trọn, không phải sao?

Được rồi.

- Một, hai, ba. - Hai, ba.

Chết tiệt.

- Đẩy vào. - Em không biết hắn ta có vừa không.

Sẽ vừa thôi.

Hai cái đầu gối... Chúng không thể cong được.

Ta nên lấy giày hắn ra không?

Không.

Không, đẩy phần trên trước.

Khỉ thật.

Cứ đè nó xuống.

- Ôi Chúa ơi. - Khốn kiếp!

Ta đáng ra nên gọi cảnh sát.

Đừng.

Komentar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left