Steve Jobs: The Man in the Machine

Steve Jobs: The Man in the Machine

Unduh Subtitle Vietnamese

Informasi rilis

Steve Jobs: The Man in the Mane 2015 mHD BluRay DD5 1 x264-TRiM
Steve Jobs: The Man in the Machine 2015 REPACK 720p BluRay DD5 1 x264-VietHD
Steve Jobs: The Man in the Machine 2015 1080p Blu-ray ReMuX AVC DTS-HD MA 5 1-PriMeHD
Steve Jobs The Man in the Mane 2015 LIMITED 1080p BluRay x264-USURY
Steve Jobs The Man in the Mane 2015 LIMITED 720p BluRay x264-USURY
Steve Jobs The Man in the Machine 2015 DOCU 1080p BluRay AVC DTS-HD MA 5 1-RARBG
Steve Jobs The Man in the Machine 2015 BluRay 1080p x264 DTS-HDC
Steve Jobs The Man In The Machine 2015 1080p BluRay DTS x264-HDMaNiAcS
Komentar oleh SystemTN
Perfect!

Tag

BluRay
x264
1080
TS
HD
720p
720
Blu-ray
blu-ray
Blu-Ray
REMUX
Diterbitkan pada: 2016-02-03
Unduhan: 41
Tuna Rungu: No

Pratinjau subtitle Vietnamese

200 baris pertama.

Sau nhiều giờ đồng hồ cố gắng chỉnh sửa mọi thứ...

Nhìn kìa. Nhìn xem, tôi được lên tivi đấy.

- Vâng, không phải rất tuyệt hay sao? - Vâng, thật sự tuyệt vời.

- Anh cũng được phát sóng ở New York đấy. - Sao cơ?

- Anh cũng được phát sóng ở New York đấy. - Không, không.

- Vâng có đấy. - Tôi thật sao? Anh nghiêm túc chứ?

- Phải, họ xem được anh ở New York. - Trời ạ.

Tôi sẽ để anh tự đeo nó vào tai nhé.

- Vậy ư? - Nó là thiết bị nghe nói.

- Họ sẽ nói chuyện với anh. - Đây không phải là sự thật, phải không?

Anh muốn chụp hình tôi bây giờ sao?

- Họ sẽ yêu cầu anh ngồi đây trước. - Trời ạ.

Anh cần phải nói cho tôi biết nhà vệ sinh nằm ở đâu.

Vì tôi cảm thấy sắp chết đến nơi rồi,

và tôi cảm thấy buồn nôn gần như mọi lúc, cho nên là...

- Nhà vệ sinh nằm ở bên kia hành lang đấy. - Tuyệt. Tôi không đùa đâu.

Nào các quý ông, chúng ta sẵn sàng rồi. New York đang chờ đợi được thấy anh đấy.

Nếu anh nhìn kỹ vào mắt tôi, tôi đã khóc một ít rồi.

Và điều đấy khá là kỳ quặc khi tôi chưa bao giờ gặp người đàn ông này.

Tôi biết cuộc sống thì rất khó đoán nhưng tôi chỉ là, bạn biết đấy...

tôi vẫn mong anh ấy có thể sống lâu hơn nữa.

Chắc là mọi người cũng mong vậy, nhưng mà, bạn đã biết...

Máy tính tôi đang sử dụng, chính là iMac, do anh ấy tạo ra.

Anh ấy tạo nên iMac. Anh ấy tạo nên Macbook.

Anh ấy tạo nên Macbook Pro. Anh ấy tạo nên Macbook Air.

Anh ấy tạo nên iPhone. Anh ấy tạo nên iPod.

Vâng, anh ấy tạo nên iPod Touch. Anh ấy tạo ra mọi thứ.

Hiếm khi nào mà cả thế giới lại cùng cảm thấy đau xót đến thế,

nhưng sau cái chết của Steve Jobs,

nhà đồng sáng lập Apple, cũng là người với những ước mơ phi thường,

hôm nay, chúng ta đã được chứng kiến một cơn chấn động lan khắp thế giới.

Trên Facebook, hàng triệu người đã thay đổi

ảnh đại diện của họ thành biểu tượng của Apple

cũng giống như họ đang đeo băng tang trên tay

một hành động thể hiện sự biết ơn.

Chúng tôi đang quan sát các bài viết với đánh dấu "Cảm ơn Steve."

Dòng trạng thái yêu thích của tôi đêm qua

chính là một từ với bốn ký tự đơn giản, "iSad." (Tôi buồn)

Xin chào.

Khi Steve Jobs mất, tôi đã rất hoang mang.

Do đâu mà hàng triệu người đã bày tỏ lòng tiếc thương sâu sắc

dù chưa hề biết anh ấy?

Tôi đã từng nhìn thấy điều tương tự với John Lennon và Martin Luther King,

nhưng Steve Jobs lại không phải là một ca sĩ

hay là người đấu tranh cho nhân quyền.

Nhiều nhà bình luận đã hết sức ngạc nhiên

bởi cường độ và sức mạnh của làn sóng cảm xúc này.

Đấy là gì vậy? Tôi nghĩ đấy chính là tình cảm thật sự.

Jobs đã được chứng minh chính là người đầu tiên và duy nhất trên thế giới...

người có thể tạo ra một sản phẩm công nghệ khiến cho con người mê đắm.

Wall-E.

Tôi rất thích "Wall-E",

một bộ phim do hãng Pixar của Jobs sản xuất.

Và tôi cũng rất thích chiếc iPhone của mình.

Nhưng lòng tiếc thương dành cho Jobs vượt hơn cả những sản phẩm ông ấy để lại.

Chúng ta thương tiếc cho người đàn ông này, nhưng vì lý do gì?

Phía sau hậu trường, Jobs có thể nhẫn tâm, dối trá và cay nghiệt.

Nhưng anh ấy tạo ra cảm tình bằng cách thuyết phục là

Apple đang đưa ra ý tưởng mới.

Apple không như những công ty khác. Nó hoàn toàn khác.

Chào buổi sáng.

Chào mừng đến với buổi họp mặt cổ đông thường niên của Apple năm 1984,

Tôi muốn mở đầu buổi họp bằng một trích đoạn trong một bài thơ cũ,

một bài thơ khoảng 20 năm tuổi, sáng tác bởi Dylan. Chính là Bob Dylan.

"Hãy đến đây, những nhà văn và kẻ phê bình,

những người luôn dùng ngòi bút để tiên đoán."

"Và hãy mở mắt lên mà nhìn cho rõ cơ hội sẽ chẳng bao giờ đến được lần hai."

"Và đừng nói trước điều gì vội vì bánh xe vẫn đang trong guồng quay."

"Và không có gì nói trước được tên của người đấy sẽ là gì."

"Cho những kẻ bây giờ thất bại, sẽ chiến thắng về sau.

Theo thời gian, họ sẽ phải thay đổi."

Jobs rất thích Dylan có thể bởi vì anh ấy đã chỉ làm một thứ duy nhất.

Anh ấy là người kể chuyện,

người có thể trở thành bất cứ ai mà chúng ta muốn.

Tôi còn thậm chí không biết "Dọc theo các tháp canh" nghĩa là gì.

Tôi nghĩ đấy là một trong những bài thơ đẹp nhất, ám ảnh nhất,

nhưng cũng xuất sắc nhất từ trước đến giờ. Và đối với tôi, nó cũng như Steve vậy.

"Chắc hẳn ngoài kia có người nói rằng..."

Tiếp theo là gì nhỉ?

"Nói rằng thằng hề chính là tên trộm."

Anh ấy chính là cả hai.

STEVE JOBS CON NGƯỜI CỦA CÔNG NGHỆ

Có một điều gì đấy vẫn đang xảy ra trong cuộc sống

vượt trên cả công việc, gia đình và sự nghiệp.

Nhìn theo khía cạnh khác,

đấy cũng chính là điều...

khiến cho một số người lại trở thành nhà thơ thay vì nhân viên ngân hàng.

Và tôi cho rằng chính cái tinh thần đấy cũng có thể đặt vào trong từng sản phẩm.

Và những sản phẩm đấy có thể được sản xuất và trao tận tay mọi người,

để họ cũng có thể cảm nhận được tinh thần đấy.

Máy tính là một cỗ máy hoạt động trung thực,

ngày qua ngày đều giống nhau.

Cách đơn giản để học được phương thức hoạt động của sự vật...

chính là khi chiếc máy tính không hoạt động.

Nó không thể làm bất cứ việc gì nếu không có ai hướng dẫn cho nó.

Khi tôi trưởng thành, máy tính không phải là một cái gì đấy tạo sự thích thú.

Mà là thứ tạo ra nỗi sợ.

Chúng to lớn, vô cảm, tạo ra bởi những tập đoàn vô danh.

Nhưng đối với Jobs lại hoàn toàn khác.

Tôi nhìn thấy chiếc máy tính đầu tiên của mình tại NASA lúc tôi 12 tuổi.

Chúng tôi có một trung tâm NASA địa phương ở gần đấy,

chính là điểm tiếp giáp cuối cùng...

được nối với một cái máy tính khổng lồ nằm ở đâu đấy.

Đây chính là một trong những bảng điều khiển của tương lai.

Nó khá giống với một chiếc máy đánh chữ thông thường.

Các thiết bị trong quá khứ vẫn thường xuyên

được dùng để thiết kế lại cho các loại máy móc khác.

Chúng thật sự không phải dành cho mọi người.

Sau đấy vài năm, tôi thấy máy tính thứ hai của mình,

của hãng Hewlett-Packard 9100,

Một chiếc máy tính 9100,

Nó thật sự rất lớn, và có một cái bảng đèn chân không nhỏ làm màn hình.

Và rồi tôi có cơ hội được dùng thử một trong những cái máy đấy vào năm 1968,

Tôi bắt đầu đến...

phòng thí nghiệm của Hewlett-Packard ở Palo Alto vào mỗi tối thứ Ba,

và dành toàn bộ thời gian của mình để viết một phần mềm cho máy tính.

Tôi cảm thấy rất hào hứng với việc này.

Chúng tôi dùng một thiết bị điều hướng gọi là con chuột.

Tôi cũng không biết tại sao lại gọi như vậy nữa.

Vào khoảng năm 1968, Doug Engelbart từ trường Stanford,

người đã phát minh ra con chuột,

có đặt một số câu hỏi mới...

về trạng thái tự nhiên thiết yếu của mối quan hệ giữa chúng ta và máy tính.

Nếu trong văn phòng của bạn, bạn là một người làm việc có đầu óc

được cung cấp một chiếc màn hình máy tính

hỗ trợ bởi một chiếc máy tính có thể hoạt động cùng với bạn cả ngày

và phản ứng tức thời

đáp trả ngay với các hành động của bạn

thì bạn có thể thu được giá trị nhiều như thế nào từ việc đấy?

Chúng tôi đã cần một người dẫn đường giúp chúng tôi

định hướng mối quan hệ mới này.

Cả cuộc đời trưởng thành của tôi dùng để

tạo nên những chiếc máy tính cá nhân.

Cho nên, lịch sử của toàn bộ sự nghiệp lớn nhỏ của tôi...

và bạn biết đấy, sự trưởng thành của tôi, đều là một.

Thật sự rất khó để có thể chia tách hai thứ đấy ra.

Tôi đến từ một nơi gọi là Thung lũng Silicon, bang California.

Và ở đấy bạn có thể dễ dàng thấy rất nhiều dụng cụ điện tử.

Giáo viên dạy môn điện tử của tôi nhận ra

tôi có năng khiếu trong việc sử dụng máy tính,

vượt xa hơn mọi thứ mà ông ấy có thể dạy cho tôi ở trường.

Ông ấy biết chỉ cần tôi còn ở trong lớp, tôi sẽ vẫn cứ ngồi xung quanh,

và bắt đầu chọc ghẹo các sinh viên khác.

Như khi tôi quấn một sợi dây tóc quanh một mạch điện kín,

và khi ai đấy cắm điện vào radio, thì nó phát nổ.

Mỗi lần tôi nghĩ đến thật khó khăn.

Tôi không nghĩ mình lại có lúc có một người bạn nào không phải là dân công nghệ.

Tôi gặp Woz khi tôi 12, có lẽ 13 tuổi.

Anh ấy là người đầu tiên mà tôi gặp có hiểu biết nhiều về điện tử hơn cả tôi.

Và trong những điều mà Woz và tôi đã làm,

chính là tạo nên những hộp quay số điện thoại.

Một ngày chúng tôi đọc được trên tạp chí,

và tôi bắt đầu đọc những câu chuyện

về trò chơi khăm điện thoại và hộp quay số.

Khi cuộc tấn công tổng đài điện thoại được tổ chức,

bên trong một hội trường tồi tàn ở một khách sạn tại New York,

mặt nạ được phát ngay cửa, mọi người thì sử dụng tên giả.

Hộp quay số là một thiết bị nhỏ

giúp chèn một âm thanh đặc biệt vào điện thoại người khác.

Và những âm thanh này có thể kết nối bạn đi bất cứ đâu bạn muốn.

Đọc được một nửa, thì tôi gọi Steve Jobs đến ngay.

Và tôi bắt đầu cho anh ấy nghe qua điện thoại.

Có một cách để lừa toàn bộ hệ thống điện thoại...

bằng cách khiến nó nghĩ rằng bạn là ứng dụng gọi điện thoại từ máy tính...

để cho nó chấp nhận và cho phép bạn gọi đi bất cứ đâu mà không tính phí.

Bạn có thể gọi từ bốt điện thoại công cộng đến White Plains, New York...

bằng cách lấy tín hiệu từ vệ tinh đến Châu Âu.

Và bạn ở khắp thế giới gọi về bốt điện thoại công cộng ở cạnh nhà mình.

Hét lên trong điện thoại khoảng 30 giây,

nó sẽ được truyền từ điện thoại này cho đến điện thoại khác.

Và rồi anh ấy nói, "Xin chào."

Có một khoảng dừng và, "Xin chào, anh thế nào?"

"Tôi khỏe." Anh thấy đấy?

Có thể sẽ có người tự hỏi, tại sao ai đấy lại muốn làm việc này?

Để gian lận với các công ty điện thoại.

Và điều này là bất hợp pháp, tôi xin bổ sung.

Ở trường, tôi có một cái hộp xanh cho riêng mình. Nó rất quan trọng.

Bởi vì điện thoại đường dài rất đắt đỏ vào thời điểm đấy.

Nó cũng là một cách để thể hiện bản lĩnh.

Đây cũng trở thành một bước ngoặt quan trọng cho Jobs,

thậm chí ngay cả khi anh ấy giao lại phương pháp kỹ thuật cho người khác.

Tôi đã có mẫu thiết kế chiếc hộp xanh.

Tôi đã làm một số thủ thuật trong đấy và chưa làm được cái nào thành công...

trong những mẫu thiết kế khác của tôi.

Và Steve Jobs nói, "Này, tại sao mình không bán nó nhỉ?"

Bạn biết đấy, không còn người nào bạn muốn gọi,

nhưng thật phi thường khi hai đứa trẻ vị thành niên...

lại có thể tạo nên chiếc hộp này với giá chỉ 100 đô la...

và kiểm soát hàng trăm tỷ đô la của các thiết bị phụ thuộc...

trong toàn bộ hệ thống điện thoại trên khắp thế giới.

Chúng tôi đã có thể ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới.

Kiểm soát nó, trường hợp này là chiếc hộp xanh.

Nhưng có một điều khác còn mạnh hơn cả kiểm soát.

Tầm ảnh hưởng, trường hợp này, chính là Apple.

Và chúng có quan hệ rất giống nhau.

Thật sự thì đến hôm nay, tôi có cảm giác...

rằng nếu chúng tôi không làm nên chiếc hộp xanh,

thì hẳn sẽ không thể có một máy tính Apple như ngày nay.

Tôi nghĩ Jobs đã luôn luôn là một nhà tiên tri.

Luôn có cảm giác rằng anh ấy chính là người xây dựng nên nhân vật chính.

More Vietnamese subtitles for Steve Jobs: The Man in the Machine

Komentar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left