Saipan

Saipan

Unduh Subtitle Vietnamese

Informasi rilis

Saipan (2025)
Komentar oleh flysub

Tag

other
Diterbitkan pada: 2026-03-04
Unduhan: 33
Tuna Rungu: No

Pratinjau subtitle Vietnamese

200 baris pertama.

Quên chuyện bầu cử đi.

Quên luôn cả chuyện kinh tế hay tình hình thế giới đi.

Suốt tuần qua, chỉ có một drama duy nhất...

mà dân tình muốn hít hà, và họ bàn tán về nó...

từ trường học, quán xá, xe buýt, đến quán nhậu, taxi, tiệm cắt tóc.

Cả nước đang lụy vào cái vở kịch xà lơ này...

đang công chiếu ở hai nửa thế giới.

Phản ứng cứ như nhà có tang ấy nhỉ?

Có khi nào giống vụ Công nương Diana qua đời ở Anh...

rồi một hai tuần nữa chúng ta tỉnh ngộ và tự hỏi:

"Mình bị thao túng tâm lý à?"

Đây là vấn đề của công chúng.

Thậm chí là mang tầm quốc tế...

về thể diện quốc gia và cách ta xử lý drama.

Mà khoản này thì nước mình đâu có "out trình" gì.

Thế nên ai cũng bị cuốn vào, nó động chạm tới...

cái tôi cá nhân hay tinh thần tự tôn dân tộc...

Não tôi giờ nát như nồi cám lợn...

khi phải hóng toàn bộ vụ này.

Rõ ràng họ đang rất "cảm lạnh".

Tôi cũng thế.

Bọn họ nên tự thấy nhục đi, bởi vì...

họ đang hành xử đúng kiểu "đặc sản" của người Ireland.

Cả thế giới nhìn người Ireland sẽ kiểu:

"Tuyệt, nốc bia Guinness, tấu hài và cợt nhả."

Giờ người ta đang thi nhau gọi điện để chọn phe.

Và giờ nó đã bùng nổ thành một cuộc combat cháy máy.

Tôi ngửi thấy mùi mấy gã tay ngang...

đang xếp hàng đòi phế ngôi con alpha male đỉnh nhất bầy.

Đúng là làm trò lố.

Chắc kèo là pha chuẩn bị tồi tệ nhất...

mà một đội tuyển từng có cho vòng chung kết World Cup.

Keane lao vào...!

Roy Keane... quá mượt!

Tuyển Ireland vừa có một chiến dịch mãn nhãn...

và không ai xuất sắc trong chiến dịch đó...

hơn Đội trưởng Roy Keane, người đã kéo cả đội đi lên...

vào những lúc đội cần người gánh team nhất.

Chặng đường thành ngôi sao của chàng trai này

thực sự cứ như một cuốn tiểu thuyết.

Từ Cobh đến Nottingham Forest,

rồi từ đó cập bến Manchester United.

Bản hợp đồng triệu bảng của Roy Keane,

biến anh thành cầu thủ hưởng lương cao nhất bóng đá Anh.

Một gã Ireland đi qua công trường...

Có Keane ở đó!

Cậu ấy làm thủ môn hay tiền đạo đều cân tất.

Lúc nào cũng máu chiến.

Này Mick... Lần đầu tiên trong lịch sử,

Ireland có một cầu thủ "out trình"

có thể làm nên chuyện ở đấu trường World Cup.

Ông định dẫn dắt Roy Keane thế nào đây?

Tôi cũng rất hiếu thắng, hệt như Roy thôi.

Hai người có nói về mấy khúc mắc trong quá khứ không?

Chuyện đó cứ để cho thiên hạ bàn đi.

Hai người từng tác động vật lý nhau hồi năm 1992 đúng không?

Hồi đó cả hai còn trẩu tre bồng bột.

Nhưng giờ vẫn còn hơi cấn cấn đúng không?

Đúng không?

Anh sửa cái cửa garage được không? Đồ phơi bị đóng băng thì...

- mang vào nhà giùm em nhé? - Ừ.

Nghe này, cậu ấy là một winner.

Tôi muốn có cậu ấy trong đội, chấm hết. Cậu ấy là hàng hiếm.

Thiếu cậu ấy thì ông còn khuya mới qua được vòng loại, đúng không?

Vậy trận tới ở Iran đội sẽ đá sao khi thiếu cậu ấy vì chấn thương?

Roy khẳng định với chúng tôi rằng đầu gối vẫn ổn...

và cậu ấy sẽ ra sân.

Em lau kính xe đi, để anh cất đồ vào cốp cho.

Thì em đang lau kính đây!

Em sẽ lên kế hoạch Giáng sinh trong lúc anh đi vắng nhé.

- Ủa anh đi đâu thế nhỉ? - Iran.

Gửi lời chào tới ngài Lãnh tụ giùm em nha.

Em nghĩ ông ấy sẽ đi xem đá bóng à?

Chả hiểu sao em lại đi lau kính nữa!

Trong khi em có đi cùng anh đâu.

À... tí quên.

Ghé quầy miễn thuế nhé. Nhớ mua rượu Cointreau cho dì Pat đấy!

- Chúc anh may mắn, cục cưng. - Chụt!

- Hẹn sớm gặp lại anh nhé? - Nhất trí.

- Mick. - Mick.

- Giọng ông đây á?! - Đùa tôi à?

Chưa nghe bản song ca của tôi với Linda bao giờ sao?

Linda nào cơ?

Đẳng cấp sánh ngang Dana với Johnny Logan đấy, bồ tèo.

Là Linda Martin, người thắng giải Eurovision ấy hả?

Chuẩn luôn. Bản gốc là của Nancy Sinatra...

- nhưng tôi thấy bản này cháy hơn. - Cháy hơn á?

Ừ, vì nó truyền tải cảm xúc tốt hơn.

Tức là ông truyền cảm hứng đỉnh hơn cả Nancy Sinatra hả?

Rõ ràng.

Tại vì... Ý là, bà ấy hát hay hơn.

Là Sir Alex Ferguson gọi.

Bơ đi nhé?

Đừng, nghe máy đi. Chắc chắn là chuyện của Roy.

- Roy á? - Ừ.

Có biến gì à?

Mẹ kiếp, nghe máy chậm thế!

- Chào ông Ferguson. - Đứa quái nào đang nghe máy đấy?

Là một Mick khác thưa ông. Ông muốn gặp sếp Mick ạ?

- Có bao nhiêu thằng tên Mick vậy? - Là HLV Mick ạ. Chả đang lái xe.

Hắn không biết vừa lái vừa nghe à? Tôi đéo rảnh để đợi đâu.

Được rồi, bật loa ngoài lên đi.

Đang bật rồi.

Lề mề như một rạp xiếc.

- Chào Alex. - Roy sẽ không ra sân.

Cậu ấy quá già để dây dưa với mấy cái chấn thương rồi.

Cậu ấy cần nghỉ ngơi.

Tôi cử người bên tuyển quốc gia đến kiểm tra tình hình được chứ?

Cử người đến tận Manchester United để kiểm tra cơ à?

Ái chà, thế thì mẹ nó tuyệt vời ông mặt trời quá cơ.

Chúng tôi đã chốt nếu có kết quả tốt,

thì sẽ cho cậu ấy nghỉ trận sân khách. Tôi cho cậu ta về nhà rồi.

Tôi... hiểu ý ông rồi.

Kiểu này thì mông tôi nằm mẹ trên thớt rồi.

Bọn lều báo lại được dịp cắn xé cho xem.

Anh cứ phải bật máy xay sinh tố lúc em tập thể dục à?

Ừ, anh xin lỗi.

Đảo Saipan ở đâu nhỉ?

Em chịu, xin lỗi cưng. Sao thế?

Là nơi đội mình sẽ tới nếu qua được vòng loại.

- Anh tập đúng chưa? - Sai chân rồi kìa.

"Các anh em cần được 'chill' sau một mùa giải cày cuốc

và Saipan là một lựa chọn hợp lý." Lạy chúa tôi!

Chill cái mả mẹ.

Sao tay McCarthy lại nói là hài lòng với một trận hòa thế?

Thôi anh bớt căng thẳng lại giùm đi được không?

Lúc nào anh cũng vậy. Trận này anh còn chẳng ra sân cơ mà.

Em tưởng đội mình chỉ cần hòa là đủ vào vòng trong.

Er, đấy đéo phải "điểm mấu chốt".

Nhưng hòa thì vẫn là được một "điểm".

Phản biện khá đấy.

Ra sân là để chiến thắng, Theresa. Không thì đá làm đéo gì?

Một trận vòng loại sống còn

nơi tuyển Ireland rõ ràng đang nắm thế thượng phong.

Họ sẽ rất nhớ Roy Keane. Đó là điều không cần bàn cãi.

Rõ ràng là vắng Roy Keane sẽ là tổn thất cực lớn.

Mick! Roy báo sẽ không đá từ lúc nào vậy?

- Cậu ấy chả báo gì. - Không thèm báo trước với Đội trưởng à?

- Tôi đâu có ý đó. - Ông có hối tiếc vì thiếu vắng...

tiếng nói của anh ấy trong phòng thay đồ không? Anh ấy vẫn chấn thương à?

Phòng thay đồ không phận sự miễn vào. Xin lỗi nhé cưng.

Cùng chuyển máy tới bình luận viên của chúng ta...

trực tiếp từ Tehran, anh Barry Davies.

Vâng, chào mừng tới Iran. Steve Staunton dẫn dắt 11 chiến binh

của Ireland trong bối cảnh thiếu vắng thủ lĩnh Roy Keane.

Cố lên anh em! Quất thôi!

Và không khí ở đây thực sự là rất "cháy".

Sân Azadi chật kín không một chỗ trống,

đang cố tìm khoảng trống để dứt điểm...

Ối trời đất ơi! Khán giả sẽ nóng máu với pha đó đây.

Cút khỏi sân đi, lũ đần!

Và bạn có thể nghe thấy tiếng la ó từ khắp các khán đài.

Được rồi, tiếp tục đá nào anh em.

Chú nghĩ cô ấy kết con rồi.

Chú vừa xem cháu chơi. Chú thấy cháu đỉnh lắm.

Cảm ơn chú. Chú là Roy Keane đúng không?

Bật lại bọn bắt nạt là chuẩn bài đấy...

- khi cháu nấm lùn hơn bọn nó, hiểu không? - Dạ.

Ra sân là phải hổ báo lên, cháu biết mà.

- Vâng. - Này Roy!

- Sao chú lại không sang Iran vậy? - Vì bị chấn thương.

- Đó là huấn luyện viên của cháu à? - Dạ.

Ừ, ông ấy là một lão đần.

Dạ.

Thế huấn luyện viên của chú thì sao?

À, chắc lão ấy cũng cố hết sức rồi.

- Tất cả là nỗ lực tập thể mà, đúng không? - Vâng.

Nỗ lực tập thể.

Đã trôi về nửa sau hiệp một tại Tehran...

và tình thế vẫn đang chông chênh cho tuyển Ireland.

Mick McCarthy đã không thể ngồi yên được nữa.

Một pha chần chừ... Ôi!

Nguy hiểm ngay trước khung thành!

Shay Given đã bắt đầu lao ra,

rồi lại lùi về!

Cú đánh đầu của Carini chỉ chệch cột dọc trong gang tấc.

Ireland không còn nhiều thời gian nữa.

Tấm vé tới vòng chung kết World Cup đang ngàn cân treo sợi tóc.

Tuyển Iran đang tỏ ra cực kỳ nguy hiểm.

Cú sút tung lưới!

Iran đã ghi bàn!

Ireland chắc chắn đang gặp rắc rối to!

Thủng lưới thêm quả nữa là chúng ta phải vào hiệp phụ.

Ối dồi ôi.

- Anh ổn không? - Ổn.

Hết muốn xem... luôn.

Ý anh là, đội đang đá cầu hòa...

thế lão nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu đối thủ ghi bàn?

Lão để cho bọn họ nắm thế thượng phong.

Hết giờ rồi.

- Anh có muốn biết tỉ số không? - Không.

Có điềm rồi, Roy ạ.

Anh biết ngay mà.

- Mmm. - Anh biết ngay con mẹ nó mà.

Thế là anh sẽ phải bay tới Saipan rồi.

- Anh được đi World Cup rồi! - Em đùa anh đấy à?

Hãy cùng nghe chia sẻ từ Mick McCarthy.

Ông đang đứng cùng Stephen Alkin.

Ông đã có mặt ở vòng chung kết World Cup, Mick, cảm giác thế nào?

Khi chiến thắng thì nhìn đâu cũng thấy màu hồng.

Komentar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left