200 baris pertama.
Thiếu gia, chuẩn bị xong rồi.
- Thiếu gia vất vả quá. - Lau mồ hôi nhé, thiếu gia.
- Thiếu gia viết cái gì vậy? - Tên của cậu ấy đấy!
Tuyệt quá! Thiếu gia đã biết viết tên mình rồi!
Tốt!
- Chữ rất tốt. - Tránh ra.
Chữ tốt lắm! "Tô Sát Hà Nhĩ Sáng!"
Ngược rồi, lão gia, phải là "Sáng Nhĩ Hà Sát Tô".
Giỏi lắm, nhưng đừng có kiêu căng! Biết không?
Phụ thân à, từ đời Thái Tổ Thanh triều đến giờ,
gia tộc nhà ta đều không biết chữ
Nhưng giờ đã khác xưa rồi. Cháu ngoại cha, thằng Sáng,
nó đã biết viết tên mình rồi! Phụ thân à, việc này không tầm thường đâu nha!
Giờ nó biết viết chữ, vậy ngày sau có thể thành đại học giả rồi.
Hôm nay nó biết viết tên, vậy ngày sau có thể sinh được thằng cu rồi.
- Thiếu gia phải cố gắng đó... - Thôi tào lao đi.
- Sáng à, cha nghĩ, mình nên lồng khung kính cho nó đi. - Lồng kính hả?
- Kiếm chỗ nào dễ thấy nhất ấy nhé. - Không hẳn vậy...
Ngươi trước tiên đem đi diễu phố đã nhé.
Đi đi!
Sáng, tới đây ngồi đi...
Cha rất mừng vì con đã chăm chỉ và cư xử đàng hoàng.
Nghe cha nói đây, cha nổi tiếng là ăn tàn phá hại. Và tài sản nhà mình cũng đã gần cạn rồi.
Rồi đây một ngày cha có chết đi, con sẽ phải tự lo liệu đó nhé.
Con đã tự lo liệu được rồi mà.
Đây, mỗi tấm trăm lạng đấy! Tiêu xài cho hợp lý đấy nhé.
- Này, lấy cho ta cái nón cao bồi. - Con định đi đâu đó, Sáng!
Tối nay con có tổ chức một bữa tiệc thọ thật tưng bừng.
- Con mấy tuổi rồi? - 25. Cha nhớ đến sớm nhé.
Nhưng con cần phải tút tát đi trước đã. Trông cứ như thằng ăn mày vậy!
Thằng ăn mày giàu được đến thế này sao?! Con cũng không ngại làm ăn mày đâu, ha ha ha...
- Cái thằng thật cứng đầu quá đi... Tất cả qua đây nào. - Có chuyện gì vậy lão gia?
Tấm thiệp mời cũng oai phong quá ha!
Sau này ta có mừng thọ, nhất định phải oai hơn nó!
Đại nhân, ngài thấy đoàn kịch biểu diễn thế nào?
Đoàn hát địa phương đương nhiên không thể so với kịch tại kinh thành!
Nhưng thế này cũng không phải là quá tệ đâu.
Cho họ tiền... Cho họ tiền...
- Chúc mừng sinh nhật, Tô công tử. - Tôi ốm đau, không chốn nương thân...
già cả tan nhà nát cửa thật là khổ sở hết mức!
- Làm ơn làm phước bố thí tôi ít tiền đi. - Giỡn chơi hả? Tên ăn mày khốn kiếp!
Đây là chỗ ngươi xin ăn sao? Đánh chết ngươi bây giờ...
- Cho tiền hắn đi. - Vâng, thiếu gia.
Thật không đấy? Hắn mà cũng cho tiền sao?
Ăn mày cũng là người mà. Ai có tiền cũng tới đây được.
Nguyên tháng này ngươi cứ ở đây coi hát, ăn uống, chơi gái, ta bao hết.
- Thật sao? - Không được sao?
Tất nhiên là được rồi!
Xin theo em đi. Vô phòng em nào...
- Ôi, Tô công tử! - Xin chào...
Bà khỏe không, tú bà?
Khốn kiếp! Cậu gọi thế làm tôi giận đó nha!
- Chỉ là nói thẳng nói thật thôi mà, không được sao? - Cậu muốn nói thẳng nói thật hả?
Cái nón của cậu ấy, cứ như nón tang ấy!
Bộ cha cậu vừa chết sao?
Nói chuyện vậy mới sảng khoái chứ!
Lần này Triệu tiên sinh giúp ta tiễu trừ mao tặc,
Thánh thượng nhất định sẽ trọng thưởng.
Rất mong đại nhân
giúp nói tốt vài lời trước mặt Thánh thượng.
Kịch diễn xong rồi, xin mời dùng khăn.
- Tô công tử tới rồi. - Xin chúc mừng!
Mời đi lối này...
Tô công tử, hôm nay là ngày trọng đại của cậu, phải vui cho hết mình đấy nhé!
Chúng tôi có vài cô mới, hẳn là công tử sẽ hài lòng đấy.
- Là gì vậy? Kim ngư hay Mộc ngư đó? - Là nghĩa gì vậy?
Khờ quá! Kim ngư là chỉ để coi, còn Mộc ngư thì để chơi!
Thế tất nhiên là Mộc ngư rồi!
Nào, Mộc ngư, tới phục vụ khách nào.
Tô công tử, hôm nay cậu là đại hồng nhân,
cậu thích loại nào, chỉ cần lên tiếng thôi.
Không quan trọng đâu, đàn bà nào mà chả giống nhau.
Chả có ai đặc biệt...
Tô công tử, có chuyện gì vậy?
- Tôi vừa bị công kích đó. - Cái gì?
Kẻ nào dám làm vậy? Để tôi đập vào miệng nó.
Không phải cái miệng, mà là cặp mắt.
Có vẻ quyến rũ, lại kèm sát khí, tôi chưa từng thấy ánh mắt như thế bao giờ,
Nên muốn biết cô ta là thần tiên phương nào thôi?
Như Sương cô nương thi thoảng tới làm,
- Không biết Triệu đại nhân có muốn vui vẻ với cô ấy hay không vậy? - Ngươi nên hỏi ý vương gia trước đã.
Vậy ý ngài sao ạ, thưa vương gia?
Chúng ta đã thân quen rồi, cần gì phải khách sao nữa chứ.
Triệu tiên sinh, cứ tự nhiên đi.
Vậy xin tạ ơn vương gia. Chuẩn bị phòng đi.
Như Sương, xuống bái kiến Triệu đại nhân đi.
Tỷ tỷ, hắn chính là kẻ đã sát hại cha đó.
Ta biết rồi, cứ bình tĩnh. Đi nào.
- Xin phép đại nhân. - Triệu đại nhân, Như Sương cô nương tới.
Tiểu nữ là Như Sương, xin bái kiến Triệu đại nhân.
Thật là mỹ nhân!
Triệu đại nhân, vậy tối nay...
Một trăm ngàn lạng.
Như Sương cô nương sẽ ở cùng với thiếu gia của chúng ta.
- Cô ta không rảnh ở với ngươi đâu. - Mọi người, xin thứ lỗi.
Các vị không phản đối gì chứ?
Để tôi nói với lời công bằng nhé.
Nếu bất cứ ai trong các vị chịu chi hơn 100,000 lượng,
Như Sương tối nay sẽ ở cùng người đó.
Không cần phải tranh cãi làm gì, mọi người thấy tôi nói có phải không?
Vị bằng hữu này cũng hào phóng đấy chứ hả.
Ngân phiếu thì hơi quá tầm thường rồi.
Ta có một viên định phong châu từ đại nội hoàng cung, vô giá đó!
Tôi có hơi thích trân châu hơn đó.
Triệu đại nhân, tôi đợi ngài trong phòng nhé.
Viên trân châu này đáng giá 100,000 lạng sao?
Cô không thích tiền của tôi sao?
Tiền thì tôi thích, chỉ là không thích anh thôi.
Cô ta thật là thẳng thắn! Tôi khoái lắm đó!
Tô công tử...
Không vấn đề gì đâu, tôi nghĩ cái mũ không hợp với đầu tóc tôi,
khiến Như Sương nhìn không thuận mắt, đáng kiếp tôi thôi mà.
Rất mừng công tử đã nghĩ thông suốt.
Đừng có lo lắng, chúng tôi còn rất nhiều cô nương xinh đẹp khác.
Hay lắm, trông cậy cả vào bà nhé...
Không phải tại tôi đâu nhé!
To gan!
Đường Lang quyền? Nhìn cũng giống lắm. Tấu nhạc!
Giữ giùm ta nhé.
Hạc quyền! Hổ trảo!
Bọ ngựa làm sao địch nổi hổ? Huống hồ còn thêm một con hạc nữa!
Hổ Hạc song hình, ta đây cũng biết!
Được, vậy thử con bọ ngựa của ta đi...
Hoan hô...
Con bọ ngựa của ta hạ cả Hổ Hạc song hình của ngươi kìa.
Hóa ra không phải là Hổ Hạc, mà là con công xòe đuôi!
Thảo nào tệ thế!
Thân pháp nhanh thật! Xem ra không phải tên vô dụng.
Anh bạn trẻ, xem ra ngươi không biết trời cao đất rộng là gì rồi.
- Quảng Châu tướng quân tới. - Tránh ra, tránh ra.
Đứa nào dám ăn hiếp con trai ta, ta sẽ cho thằng đó một bài học.
Lão gia.
- Đừng sợ, đứa nào ăn hiếp con? - Là con đang ăn hiếp người ta.
Hả? Con ăn hiếp chúng nó?
Chúng có gia tài bao nhiêu? Có đáng ăn hiếp không?
- Lão gia, là chúng đấy. - Chúng là ai?
Ngươi tự coi đi.
Thiết Mão vương?
Quà quý!
Sáng à, người ta đã tặng hậu lễ rồi, thôi đừng ăn hiếp người ta nữa nhé.
- Đem đi tặng các cô nương đi nhé... - Khoan đã, lão gia...
Cái lệnh bài này ghi là: "Thiết Mão vương" đó.
Lệnh bài của vương gia mà cũng dám lấy? Trói lại!
Khoan đã, theo luật của Đại Thanh, quan lại trong triều bị cấm vào lầu xanh.
Giờ ông dám vào nhà thổ này,
Có biết đã phạm luật Đại Thanh chưa hả?
Còn ngươi thì sao?
- Hắn nói cha hả? - Phải!
Phải, tôi tới đây là...
- để bắt... - bắt ngươi!
- Không, bắt hắn! - Bắt hắn lại!
Bổn quan là Quảng Châu tướng quân,
tất nhiên là tới bắt lũ phạm pháp các ngươi rồi.
Còn nữa...
Còn nữa hả? Nói mau đi!
Hôm nay là ngày giỗ Thánh Thái Hoàng Hậu,
nên tội của các người còn bị tăng.
- Có thể bị xử trảm đấy. - Trảm... xử trảm...
Theo luật Đại Thanh,
bất cứ ai không thắt bím, đều bị xử trảm, vậy mà ngươi...
Còn muốn xem nữa không?
- Cứ xem cho đã đi. - Không lằng nhằng nữa, lôi ra chém đi.
Được rồi, được rồi.
Tô tướng quân, mọi người chơi vui vẻ thế là đủ rồi.
Tôi vẫn còn chưa chơi đó!
Vương gia,
xin tạ lỗi vì vương gia bị bọn lưu manh quấy nhiễu
tiểu nhân xin chịu phạt vì sắp đặt không chu đáo.
Không phải lỗi của ngươi. Đi thôi.
Lão gia, không nên giỡn mặt với kẻ này. Vừa phải thôi.
Vậy thôi.
Chuyện xong cả rồi.
Thiếu gia, mũ của cậu.
Đúng là cao thủ ha.
- Mộc đại thúc, đã hạ độc vào tất cả các món rồi. - Tốt!
Triệu Vô Cực ám toán bang chủ của chúng ta
và các tướng lĩnh của Thái Bình Thiên Quốc.
Rồi giá họa cho Cái bang ta,
khiến huynh đệ giang hồ khinh rẻ chúng ta,
nói chúng ta biến thành nô tài của hoàng đế.
Hôm nay, chúng ta phải báo thù!
Tiên Thiên cương khí của hắn rất lợi hại,
đừng có xuất thủ khi hắn vẫn chưa mắc bẫy.
Bởi vì tất cả bọn ta đều không phải đối thủ của hắn.
Tôi sẽ cố gắng dụ hắn lên trên giường.
Trưởng lão, có người tới.
Tất cả chuẩn bị...
Như Sương cô nương, ta lại gặp nhau rồi.
Sao lại là anh chứ? Triệu đại nhân đâu?
Viên trân châu của Triệu đại nhân đã bị Tô công tử đập thành bột,
tôi đã pha nước uống hết rồi.
Đừng có đánh giá Tô công tử qua đầu tóc,
thực ra anh ta rất lãng mạn và vui tính đó.
Nhưng mà...
Không có nhưng nhị gì cả, 100,000 lạng tôi đã bỏ vào túi rồi.
Kêu tôi lấy ra lại không dễ đâu.
Về Tô công tử đây...
Tú bà, thôi lải nhải đi. Mời ra ngoài đi. Đi đi.
Được, được.
- Thất nương, khoan đã... - Cứ vui vẻ đi ha...
No comments yet. Be the first to leave one.