200 baris pertama.
Dịch bởi: ChiMai
Anh nói với em một bí mật nhé, Severine?
Càng ngày anh càng yêu em hơn.
Em cũng vậy, Pierre. Anh là tất cả đối với em,
- nhưng... - Nhưng sao?
Anh cũng ước gì chuyện này có thể hoàn hảo.
- Nếu em có thể ít lạnh lùng hơn. - Ôi, làm ơn đi, Pierre!
Anh không có ý làm em bực mình.
- Em biết anh yêu em đến nhường nào mà. - Vậy thì có lợi gì cho em chứ?
Đôi lúc em thật tàn nhẫn!
Em xin lỗi.
Dừng lại!
Ra ngoài!
- Tại sao? - Anh nói, ra ngoài ngay!
Tại sao?
- Nhanh lên. - Để em yên!
Làm như tôi bảo mau.
Sao các người dám?
Thả tôi ra!
Đồ súc vật!
Thả tôi ra!
Không phải lỗi của em. Hãy để em giải thích!
Đừng sợ làm đau con tiện nhân này.
- Nhanh lên. - Pierre, anh cũng có lỗi mà.
Em có thể giải thích mọi việc.
Câm mồm đi, thưa bà... không tôi sẽ làm bà câm đấy.
Dừng lại đi!
Bảo họ thả em ra đi!
Cứu tôi!
Im đi, đồ lẳng lơ!
Đi thôi!
Kéo lên!
Nếu cô hét lên, tôi sẽ giết cô.
Pierre, em xin anh...
Em xin lỗi.
Em thực sự xin lỗi.
Em xin anh, bảo họ ngưng đi!
Vậy là đủ rồi.
- Cô ta là của các anh. - Em yêu anh, Pierre.
Em đang nghĩ gì thế, Severine?
Nói anh nghe đi.
Em đang nghĩ về anh...
về hai ta.
Chúng ta đang đi trên một cỗ xe ngựa.
Lại cỗ xe ngựa đó ư?
Em muốn được hôn anh.
Sáng mai em phải dậy sớm đấy.
- Để làm chi? - Để gói đồ đạc của chúng ta.
- Chúng ta đi đâu à? - Phải.
- Ở đâu? - Là một bất ngờ cho ngày kỷ niệm lễ cưới.
Chúng ta đã lấy nhau được 1 năm rồi.
- Cầu cho mặt trời luôn tỏa sáng lên ta! - Thế còn ở bệnh viện?
Anh muốn quên nó trong vài ngày...
và chỉ nghĩ về em thôi.
- Em vui chứ? - Có chứ...
đặc biệt là khi có anh ở đây. Em muốn ở bên anh từng giây từng phút.
Không, đừng!
Chúc em ngủ ngon!
- Pierre? - Sao?
Hãy tha lỗi cho em...
Anh thật tốt bụng, đầy thông cảm.
- Nhưng em... - Không vấn đề gì đâu.
Em đi ngủ đi.
Cô sẽ đến buổi tiệc chứ?
Tôi không biết nữa. Husson ngủ sớm lắm.
Cứ để anh ta ngủ và đi với chúng tôi. Nghe nói tuyết sẽ rơi vào buổi tối.
Tôi thà đi xem nhà thôi miên hơn.
- Ông ấy diễn hay lắm. - Tôi chẳng thể ngủ được mất.
Nhà thôi miên không gây thôi miên. Họ gây cho em ảo giác.
Nhà thôi miên thực sự đẩy em vào bóng tối.
Thôi, tôi đi đây. Gặp lại anh chị sau.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Mấy giờ rồi?
5 giờ rồi. Nếu anh thấy chán, thì anh có thể đi.
Nhấm nháp cà phê thì có gì chán chứ.
Không như em, ở trong nhà thờ một mình.
Anh sẽ nói điều này để làm em vừa lòng.
Anh yêu em.
Cảm ơn anh.
Vết sẹo liền nhanh thật!
Giờ anh làm em chán rồi!
- Khỏi đi vậy. Cô ấy đang ở với Husson. - Anh ta đã thấy chúng ta.
Sao em ghét anh ta thế? Anh ta cũng được mà.
Được ư? Em không thích gương mặt hắn.
Lại đây.
Chào anh chị.
Tôi đã thấy anh chị, tay trong tay đi vào đây.
Giống như một cặp mới cưới vậy.
- Thật là buồn cười. - Không đâu. Tôi chắc chắn mà.
Và anh, Pierre, đôi lúc anh hay làm tôi cảm thấy sai trái đấy.
Chúng ta thật khác biệt. Người như anh thật hiếm.
Tôi nói chân thành đấy.
À, cảm ơn anh.
Cái mà tôi thiếu đang hành hạ tôi!
- Sao thế? Anh quen họ à? - Không.
- Anh quan tâm có thế thôi à? - Những thứ còn lại chỉ làm phí thời gian.
Có lẽ anh nên gặp bác sĩ tâm thần đi.
Giàu có và nhàn rỗi, hai căn bệnh chính của anh ta.
Và cả săn bắn nữa.
Tôi cũng đặc biệt quan tâm tới những người lao động.
Khi tuyết rơi, tôi nghĩ đến họ ở ngoài đó không có chăn, không hi vọng, không gì cả.
- Cô thật quyến rũ, Severine. - Ông khen quá lời rồi.
Không thể nào!
Tôi phải đi đây. Tôi nhức đầu quá.
- Bên ngoài trời lạnh không? - Không.
Tôi đi hít không khí trong lành. Hẹn gặp lại sau, Renee.
- Gặp lại anh sau. - Chúc anh đi vui vẻ.
Tôi thích anh ta. Anh ta hài hước thật.
Hắn kỳ lạ thì đúng hơn.
Tệ hơn thế nhiều.
- Tôi quên hỏi về Husson rồi. - Anh ta khỏe.
- Cô vẫn còn gặp anh ta à? - Không may là đúng.
- Cô còn nhớ Henriette chứ? - Tôi nhớ. Thì sao?
Họ nói...
Họ nói cô ta đang làm việc ở một nhà thổ.
Thật ư?
Họ khẳng định vậy. Cô ta làm vài lần trong 1 tuần.
Henriette của mọi người mà thế đấy!
- Cô thật là ngây thơ. - Đâu có.
Hình dung xem. Một người phụ nữ như chúng ta.
Đi lại với nhiều hạng người!
Ở vị trí đó, chẳng có ai được lựa chọn gì cả.
Trẻ tuổi, già cả, xấu xí và đẹp trai.
Kể cả với những người mà cô yêu quý... thì họ không mấy vui vẻ đâu.
Nếu là người lạ thì sẽ rất tồi tệ. Những nơi như thế vẫn còn tồn tại sao?
Xin lỗi, thưa các cô...
Những nơi đó tồn tại, tôi hứa với các cô điều đó.
Nhưng...
...không như trước chiến tranh.
Không còn bất hợp pháp nữa.
Tin tôi đi, cái nghề ấy nhiều khách hàng lắm.
Tôi có thể chỉ cho các cô hàng tá chỗ.
Một phần công việc của tôi mà.
Tôi đã lái taxi đã 20 năm nay và tôi đã quen với những việc này.
Tôi đã bị đánh 2 lần. Cả 2 lần đều không làm gì được tôi.
Này! Cô làm sao thế?
Chúng ta sắp tới rồi.
Có hoa gửi tới cho bà, thưa bà.
Tôi thấy rồi.
- Ai gửi thế? - Ông Husson, thưa bà.
Sao cô lại đặt chúng ở đây?
Để tôi đi lấy giẻ lau.
Sẽ không để lại vết bẩn đâu. Nước vẫn còn trong lắm.
Hôm nay mình bị làm sao thế này?
Lại đây, Severine!
Severine, có lại đây không thì bảo?
Anh còn phải làm việc bao lâu?
Gần xong rồi.
Em hỏi anh một câu hỏi được không?
Em cứ hỏi.
Trước khi anh gặp em...
anh có hay đi vào... "nhà chứa" không?
Nhà chứa ư?
Không thường xuyên lắm. Sao em quan tâm tới việc đó thế?
Mọi thứ về anh khiến cho em quan tâm.
- Em tưởng những nơi đó đã đóng cửa. - Giờ chúng hoạt động ngầm thôi.
Em không thể hình dung được chuyện như thế.
- Nghe này, anh phải làm việc. - Xin anh đấy.
Anh có đi tới những chỗ đó.
Anh chọn một cô gái. Anh dành nửa tiếng với cô ta.
Và anh mệt mỏi cả ngày.
Chuyện là như thế đấy.
- "Giữ lại tinh dịch là một thứ thuốc độc". - Thôi đủ rồi!
Em không muốn nghe nữa.
Em làm sao thế?
Anh chưa bao giờ thấy em thế này. Có chuyện gì à?
Em chỉ hơi mệt thôi.
- Em nằm xuống nghỉ đi. - Anh nói phải.
Chúc anh ngủ ngon.
- Có cần anh đi cùng em không? - Không!
Có, hãy ở lại bên em cho tới em ngủ.
Chừng nào em mới chịu trưởng thành chứ?
Tôi chẳng đánh được trái nào cả. Thế chỗ tôi đi.
- Cô về à? - Tôi sẽ đợi cô ở bên trong.
- Chào. Cô khỏe chứ? - Tôi khỏe.
- Cô không tới đây nhiều mấy ngày nay. - Không đâu.
Hẹn gặp lại cô sau.
Cô Henriette bí ẩn!
Người phụ nữ có hai chiều.
Có một cuộc sống hai mặt. Thật là thích thú.
- Renee đã kể cho cô nghe chưa? - Rồi.
- Nhưng tại sao? - Vì tiền, dễ hiểu thôi.
Gần như tất cả phụ nữ đi tìm sự báo thù đều làm vì tiền.
Tôi rất mừng khi được gặp cô.
- Tôi không hiểu nổi. - Đó là công việc cổ nhất của thế giới.
Giờ đây mọi việc đều giải quyết qua điện thoại. Hiếm có ai đi đến "nhà chứa" lắm.
Tất nhiên là anh phải biết rồi.
Đúng, tôi thường lui tới chỗ đó.
Tôi thích không khí ở đó. Phụ nữ bị biến thành nô lệ.
Có một nơi gần nhà Hát.
Nhưng đặc biệt nhất là Cô Anais.
Ở số 11, phố Jean de Saumur. Một nơi đầy những kỷ niệm.
Anh điên rồi à?
Không có gì đâu. Chỉ là "một hành động dễ thương" trong tiếng Anh thôi.
Chỉ là một hành động bình thường.
Một ngày nào đó, tôi muốn được ở bên cô mà không có chồng cô.
Tôi mến Pierre, nhưng tôi thích anh ta không có ở đó hơn.
Cô Anais, số 11, phố Jean de Saumur.
Cô Anais. Lĩnh vực thời trang.
Nuốt đi.
No comments yet. Be the first to leave one.