Taking Lives

Taking Lives

Unduh Subtitle Vietnamese

Informasi rilis

Taking Lives 2004 DirCut 1080p BluRay DTS x264-HiDt
Komentar oleh bvhung
Translated from A to Z

Tag

BluRay
x264
1080
TS
Diterbitkan pada: 2009-06-16
Unduhan: 74
Tuna Rungu: Yes

Pratinjau subtitle Vietnamese

200 baris pertama.

Cậu muốn đi đâu?

Chuyến 2:15 tới Mont Laurier sẽ nhận khách cửa số 10.

Một vé đi Mont Laurier.

Cậu có phiền không? Gã đằng sau ngáy to quá.

Không.

Tớ là Matt.

- Tôi là Martin. - Chào, Martin. Rất hân hạnh.

- Chào. - Cậu đi đâu?

Càng xa càng tốt.

Tốt, ta sẽ uống vì điều đó.

Chúc mừng.

Máy hư rồi mọi người ngồi yên nhé.

Khì gió! Cái này y như ở St. Lawrence.

Chết gí hết gần 8 tiếng.

Chết tiệt, thật sự đấy.

385 đô. Chỉ lấy tiền mặt.

Tôi chỉ có thẻ tín dụng của ông già.

Không đọc thấy à?

Chỉ lấy tiền mặt.

- Cậu có bằng lái chứ? - Đã từng. Bị thu rồi.

Cậu phải lái rồi.

Thấy không?

Răng giả.

- Sao vậy? - Thằng cha dượng.

Hằn đánh tớ té vào bếp, làm răng luôn.

Mẹ tớ thấy hết.

- Tại sao? - Sao hằn làm vậy?

Thằng điên, đồ mập 200 pounds.

Nhưng tớ đâu chịu thua.

Sao? Cậu đánh lại à?

Thế mới nên nông nỗi này đây. Bị tống cổ vào thiếu sinh quân ngay sáng hôm sau.

Nhưng tớ cóc cần luật lệ gì cả.

Toàn là chó chết. Hai ngày sau tớ nhảy tường rồi biến.

Tớ sẽ tới Seattle chơi nhạc.

Chúa ơi.

Tớ xin lỗi, ngu thật, Tớ chẳng để ý gì cả.

Không sao đâu.

Dù sao cũng còn may, có lốp dự phòng Chết tiệt.

Cậu từng thay lốp chưa, Martin?

Vậy là chưa rồi.

Okay. Ta có gì nào?

Được rồi, ta sẽ đi tiếp không lâu đâu.

Nhưng lần này, tớ lái đấy nhé?

Chết tiệt, chặt quá.

Cái đầu tiên bao giờ cũng khó nhất.

Sau đó thì sẽ dễ hơn nhiều.

Hai ta có cùng chiều cao đấy.

Cái gì?

Im lặng nào.

Sếp. sếp, giúp tôi với.

Tôi vừa thấy thằng con tôi trên phà.

Nhưng nó chết rồi mà.

Nó chết 19 năm trước, nhưng thằng này chính là nó.

Nó đi ngay trước mặt tôi. Chúng tôi nhìn nhau.

Nó nhận ra tôi.

Một người mẹ không bao giờ sai trong chuyện này.

Tôi không thể giải thích con tôi nó đã là thằng nguy hiểm như thế nào.

Không, không phải là "đã".

Mà hiện tại cũng vậy.

Con trai tôi là một thằng rất nguy hiểm.

- Anh làm gì vậy? - Chuẩn bị vài thứ cho đặc vụ Scott.

Đặc vụ Scott?

Tôi không hiểu ông ta còn cần gì nữa. Ta có mọi thứ rồi mà.

- Ta chả có gì cả, Joseph. - Bởi vì ta không có đủ thời gian.

- Ta cần vài ngày nữa, đó là vấn đề. - Cô ấy tới chưa?

Cô ấy có lên máy bay. Giờ thì mất tiêu. Gerard đang đi kiếm ở khu hàng hóa thất lạc.

- Cô ta sẽ là cố vấn, hả? - Không phải là chuyện địa phương chủ nghĩa, Paquette.

Nhiều năm nay đâu có vụ giết người nào kiểu này.

Và điều đầu tiên ông làm là mời người ta tới. Thôi nào.

Vụ này tôi có linh cảm rất lạ.

Ta cần trợ giúp. Ta chẳng có gì cả.

Gọi tôi ngay khi cô ta tới nhé.

Trò đùa hay sao đây.

- Đặc vụ Scott? - Vâng.

Chúng tôi đang chờ cô ở đồn.

- Đó là huyệt mộ mà. - Vâng, tôi biết chứ.

- Đặc vụ Scott. - Giám đốc Sở, xin chào.

Tôi thấy là cô rất thoải mái.

Joseph Paquette và Emile Duval. Họ đang lo vụ này.

- Hân hạnh biết cô. - Hân hạnh. Cám ơn đã mời tôi tới.

Chúng tôi đâu có.

Chúng tôi chắc rằng nạn nhân bị giết ở đâu đó rồi mang tới đây.

Tôi thì nghĩ vụ này có chủ định.

- Cái gì? - Tôi nghĩ vụ này có chủ định.

Tên giết người chọn chỗ này, rất đặc biệt, và đào trước chỗ này.

Để tôi chỉ cho-- có thể nói vậy vì-- Thấy chứ? Các góc cạnh?

Rất gọn ghẽ. Rất cân đối.

Tỉ lệ thì rất chính xác.

Đúng cỡ 5 foot, 11 inches.

- Cỡ nạn nhân là 5- 10 phải không? - Vâng, chính xác.

Tôi nghĩ hắn đã qua sát nạn nhân vài tuần...

...nghiên cứu mọi thói quen, đường đi nước bước.

Và biết rằng có thể đào một cái huyệt mộ ở đay.

Sao hắn biết nạn nhân sẽ ở đây đúng lúc hắn muốn?

Kia là đường xe đạp, phải không?

Tren bức hình anh gửi cho tôi...

...nạn nhân có vài vết lõm nông ở mắt cá chân.

Tôi đoán là do bàn đạp xe đạp.

Ngoài ra, còn có vài khía cạnh về tình dục học.

Siết cổ từ phía sau, cắt lìa bàn tay đập nát mặt.

Những đụng chạm, tiếp xúc trực tiếp. Có thể làm hắn hưng phấn.

Và...

...hắn muốn cái xác được tìm thấy.

Ý tôi là...

...tại sao lại chôn ở khu xây dựng, trừ khi muốn mọi người đào lên, phải không?

Mắt nạn nhân, lấy ra rồi, hay còn trong hộp sọ?

- Không biết nữa. - Tôi nghĩ cô đang--

Tái tạo hộp sọ. Vâng, hẳn thế.

- Tôi làm ngay đây. - Okay.

Xong chưa?

- Yeah. - Okay.

Ngủ ngon.

Kệ Paquette đi. Cậu ta bốc đồng ấy mà. Cái gì cậu ta cũng hấp tấp.

Tôi đâu để ý.

Gặp lại cô thật là vui, llleana.

Cái cách cô xuất hiện.

Nằm trong huyệt mộ.

Lính tôi cứ nghĩ cô như là phù thủy.

À, họ nghĩ còn tệ hơn chứ.

- Anh biết mà. - Tôi biết.

Chào. Xin lỗi đã làm phiền cô. Có vụ án mạng tối qua.

Xày ra ở khu đậu xe bên ngoài 1 câu lạc bộ thể hình 24- giờ vào khoảng 9:00.

- Cùng kiểu à? - Y chang.

Tìm thấy dây ga-rô. Kiểu tự làm.

Mặt bị đá đập nát.

Chưa kịp cắt tay.

- Vì sao? - Bị phát hiện.

Nạn nhân tên Clive Morin, còn kia là James Costa.

Anh ta nói đã thấy sự việc.

Anh ta đi về phía xe tôi, rồi tôi nghe--

Khi bọn tôi đến, anh ta đang cố hô hấp nhân tạo cho nạn nhân.

Còn vết máu dính thì sao?

Anh cố giúp một người sắp chảy máu đến chết...

- Kiểm tra anh ta chưa? - ...thì phải dính máu.

James McKeen Costa. Sinh tại Nova Scotia, 1965.

Mọi việc có vẻ đúng thủ tục.

Ta có mẫu máu và đang gửi đi xét nghiệm DNA.

Tôi quay lại, và thấy...

...một người đàn ông đứng riêng ra...

...với...

...một cục đá...

...trong tay.

Và rồi...

...hắn ta đập cục đá vào mặt anh ta...

- Vì thế tôi hét lên-- - Hét à?

"Ngừng lại," . Hay là cái gì đó tương tự. Tôi không nhớ. Tôi--

Rồi tôi chạy lại đó.

Hắn ta nhìn tôi, rồi chĩa súng vào tôi.

Và tôi...

Tôi không biết. Tôi nghĩ--

Tôi chẳng còn biết nghĩ gì nữa. Rồi hắn chạy mất.

Hắn đi rồi, tôi liền gọi cảnh sát.

Và tôi cố làm hô hấp nhân tạo cho anh ta đến khi có y tế đến.

Anh đã gỡ ga-rô ra à?

Cái--? Ồ, cái buộc vào cổ anh ta à? Vâng, đúng rồi.

- Anh có thấy kẻ tấn công đi đâu không? - Vâng, hắn chạy mất rồi. Phải vậy không?

Hắn có súng loại gì?

Hắn có cái loại nòng to lắm.

Tôi đã thấy hắn.

Được chưa? Tôi có thể vẽ, vì vậy...

...có lẽ nếu ông cho tôi miến giấy tôi sẽ phác họa ra hắn.

Tôi chịu người này. Tôi không thể biết anh ta nghĩ gì.

Có gì đó trong những câu trả lời đó.

Anh có phiền nếu tôi thử không?

Không sao đâu, làm đi.

Chàoi.

Cô cũng là cảnh sát à?

Cách nào đó, vâng. Tôi là đặc vụ llleana Scott.

- Đặc vụ à? - Tôi là nhân viên FBl. Tôi giúp vụ này.

- Tôi hỏi vài câu nhé? - Có giống mấy câu...

- ...hồi nãy không? - Vâng, hầu như thế.

- Cô có phiền nếu tôi hút thuốc không? - Không, hẳn nhiên rồi.

Anh hồi hộp à?

Vâng.

Rất nhiều.

Cám ơn đã mang giấy cho tôi.

Vậy, hắn trông thế nào?

Hắn có đôi mắt rất sáng.

Như cháy lên vậy, cô biết không?

Cả trong đêm tối.

Tóc hắn...

...có lẽ màu vàng.

Hắn có râu.

Không phải lởm chởm đâu...

...mà là có chăm chút.

Hắn trông bị kích động hay điềm tĩnh?

Ồ, Chúa ơi.

Có phải cái đó không?

Có phải--? Đó là cái--

Cái quấn quanh cổ anh ta, phải không? Phải không?

- Phải không? - Phải, nó đó.

Cô cố tình làm thế à?

Tôi đang cố hết sức mà, phải không? Anh ta hầu như đã nát nửa khuôn mặt!

Tôi không thể tả-- Thậm chí còn không giống con người.

Tôi đã cố hết sức có thể để cứu anh ta, và anh ta--

Chết, okay? Anh ta chết rồi. Có...

Có quá nhiều máu ở đó. Tôi chưa từng thấy nhiều máu như thế trong đời.

Tôi đã cố, cả khi tôi biết là đã quá trễ.

Tôi đã thấy kẻ thủ ác. Okay?

Tôi đã thấy, và tôi có thể cho cô thấy hắn trông thế nào.

More Vietnamese subtitles for Taking Lives

Komentar

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left