200 baris pertama.
Cảnh báo: Phim dùng ngôn từ mạnh
Biên Tập: Stoned Sub
Biên Dịch: coldloir
Vậy việc này là cho
tờ New York Times à?
Không. Tôi xin lỗi, chuyện đó...
nó...
...không, tôi hành nghề tự do.
Tôi viết cho nhiều tạp chí,
nhưng đây là vấn đề cá nhân.
Vấn đề cá nhân sao?
Vâng, tôi xin lỗi. Như thế không sao chứ?
Không, hoàn toàn không vấn đề gì.
Cho tôi hỏi việc này liên quan đến cái gì và...?
Là con trai tôi.
Được rồi. Tôi có thể giúp gì được?
Thằng bé...
Có những khoảnh khắc tôi nhìn nó,
đứa trẻ mà tôi đã nuôi lớn,
người mà tôi nghĩ tôi đã hiểu thấu tâm tư,
và tôi tự hỏi liệu nó là ai.
Thằng bé dùng đủ mọi loại ma túy,
nhưng nó nghiện ma túy đá,
có vẻ như là loại tệ nhất trong số đó.
Và tôi đoán tôi ở đây
vì tôi chỉ muốn biết...
tất cả những gì tôi có thể biết...
về chúng.
Phải hiểu về kẻ thù, nhỉ?
Nên...
Tôi có hai câu hỏi lớn,
chúng đang làm gì thằng bé,
và tôi có thể làm gì để giúp nó?
Bệnh viện Marin General xin nghe. Tôi có thể giúp gì được?
Chào. Con trai tôi đang mất tích,
và tôi muốn kiểm tra xem nó có...
có lẽ là được đưa đến đó
hay là có tai nạn gì không.
Phiền anh đọc tên và mô tả.
Nicolas Sheff.
S-H-E-F-F.
Thằng bé...
18 tuổi.
Cao tầm 1m8.
Khoảng 58kg.
Có lẽ ít hơn. Tôi không biết...
Tóc nó màu nâu, dài đến lưng
và mắt xanh lá.
Cảm ơn. Anh giữ máy nhé.
Được.
- Anh Sheff? - Vâng.
Không có ai tên như thế ở đây.
Được rồi. Cảm ơn.
Thằng bé mất tích hai ngày rồi.
Mất tích là sao?
- Có chuyện gì thế? - Anh không biết.
- Anh không biết. - Hai ngày ư?
Sao anh không nói em sớm hơn?
Anh không muốn em lo lắng.
- Chỉ là... - Em là mẹ của nó, David.
Anh không lường trước được chuyện này à?
Không.
Gì cơ?
Không, không, anh không biết sẽ xảy ra chuyện này.
Nếu anh biết chuyện sẽ xảy ra, anh đã làm gì đó rồi.
Chỉ là câu hỏi thôi mà, David. Lạy Chúa.
Dạo này em không nói chuyện với thằng bé nhiều.
Có lẽ đó là lý do vì sao em không nên dạy đời anh
về chuyện nuôi con, nhỉ?
Mẹ nó, Vicki.
Chúng ta đừng đổ lỗi cho nhau được không?...
Ai đang đổ lỗi cho ai hả?
Nếu em ít khi gặp thằng bé, đó là vì đáng lẽ
nó sẽ đến Iowa nghỉ lễ
nhưng luôn viện cớ không đến.
Không phải lỗi của anh, đúng chứ?
Nic.
Em trai của con đây.
Ôm chặt vào.
Đỡ đầu em ấy.
Chào, Jasper.
Chào, cậu bé.
Tuyệt thật.
Em ấy lè lưỡi ra này.
Chào. Rất vui được gặp em.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Hè này mẹ sẽ nhớ con lắm. - Con cũng thế.
- Được rồi, nhớ viết thư cho mẹ. - Nhớ hồi âm cho con nhé.
Luyện tiếng Pháp đi nhé.
Oui, madame.
Nghỉ hè vui vẻ nhé.
Và chào mẹ giúp bố.
- Mọi thứ. - Mọi thứ.
Ya!
Đi nào.
Này.
- Con đã đi đâu thế? - Con chỉ muốn ngủ,
- được chứ? - Con đã làm gì thế?
Con chỉ muốn ngủ thôi, được chứ? Để con yên.
Các con, xuống lầu đi.
Bố sẽ xuống sau.
Ow.
Nghe này, con...
Con thật sự xin lỗi, được chứ? Và con...
Con đã làm bậy, và con sai rồi, nhưng...
chỉ sai một lần thôi, được chứ? Con biết điều rồi.
Con không muốn trải qua cái giống ôn đó nữa, được chứ? Nên...
- Cứ vào trong đi. - Không.
Họ là chuyên gia.
Cứ nghe những gì họ nói đã.
Nghe này, con 18 rồi, được chứ?! Bố không thể ép buộc con!
Này.
Nó đã bắt đầu khó kiểm soát, đúng chứ?
Con không nghĩ thế sao?
Thôi nào.
Được rồi.
Được rồi. Được rồi.
Con làm vì bố thôi đấy.
Cậu ấy cần được điều trị. Và phải nhanh.
Trong người cậu ấy vẫn còn nhiều ma túy lắm.
Và tệ hơn hết, cậu ấy đang phủ nhận bản thân.
Cô có thể giúp thằng bé không?
Ồ, được chứ. Ý tôi là,
rất nhiều người ở đây không phải tự nguyện mà đến.
Và họ đều có cơ hội như bao người khác thôi.
Được rồi.
Chúng tôi có giường miễn phí.
Và nếu anh muốn, chúng tôi có thể cho cậu ấy tham gia khóa điều trị 28 ngày
và rồi tăng lên sau.
Ừm...
Tỉ lệ thành công là bao nhiêu?
Chi nhiều tiền thì 80%.
Chi ít tiền thì
25%.
Nghe này, cậu ấy sẽ được tư vấn hằng ngày
với nhân viên tâm thần học và vật lý học.
Chúng tôi có những buổi gặp mặt N.A và A.A.
Cậu ấy sẽ được giám sát chặt chẽ.
Cảm ơn.
Và trang cuối.
Mọi thứ.
Mọi thứ.
Sao con ở trong phòng suốt vậy?
Con rất ít khi ra khỏi đây.
Như thể con là ma cà rồng vậy.
Con đọc.
Con vẽ.
Con biết chúng ta nên làm gì không?
Chúng ta nên đi lướt sóng.
Vâng.
Nghe ổn chứ?
Bố biết đấy, giờ con đang thích thứ khác.
Đọc sách của các tác giả cực kì trầm cảm và ghét con người.
Ồ, thôi nào, họ...
nhưng họ cũng khá tuyệt ấy nhỉ?
Bố hiểu.
Dù vậy, nó cũng sẽ qua thôi.
Luôn luôn như vậy.
Cái gì sẽ qua cơ?
Cảm giác bị xa lánh và cô lập.
Có ích thật đấy.
Cảm ơn vì lời khuyên nhé bố.
Được rồi.
Được rồi. Vừa rồi...
Con không có ý đó. Con xin lỗi.
Mm-mm.
Được rồi. Ý kiến của cậu.
Này.
Chào bố.
Chúng tôi cảm thấy cậu ấy đã tiến triển rất nhanh.
- Phải không, Nic? - Chào.
Tốt quá. Tốt quá.
Vì vậy có lẽ chúng ta nên nói về những tuần sắp tới, Nic.
Mm. Con nghĩ con cần... Con nghĩ con cần
thêm ít thời gian để phục hồi. Vì vậy nếu...
nếu bố mẹ thấy ổn,
liệu con có thể ở nhà hồi phục tại đây không.
Nhà hồi phục là một nơi ở tự do
với khóa điều trị tiếp theo vào mỗi tối,
và chúng tôi sẽ giúp cậu ấy tìm việc làm.
Phải. Con không muốn...
học Đại học...
- vào lúc này. - Ồ?
Được rồi. Ừm, và làm gì?
Con nghĩ con cần phải tự lập.
Bố, con nói bố nghe, chuyện này...
Nó sẽ là việc tốt.
Thằng bé sẽ làm gì,
pha cà phê suốt đời à?
Anh biết không, Frederick kể em nghe
họ có người bạn có 1 đứa con trai
đã hoàn thành chương trình 4 tuần và như thế vẫn chưa đủ
và giờ đang tham gia chương trình 1 năm.
Anh mong em sẽ không kể với mọi người về nó.
Chuyện đó thì liên quan gì?
Để bảo vệ Nic. Ý anh là, vào thời điểm nào đó,
thằng bé sẽ muốn làm lại cuộc đời.
Và có lẽ tốt nhất là không ai biết về chuyện này.
Được rồi.
Chúng ta đừng bàn về em được không?
No comments yet. Be the first to leave one.