200 baris pertama.
Xin lỗi.
Xin lỗi, anh là Guy Haines?
Ồ, chắc rồi.
Tôi có thấy anh loại Faraday Ở South Orange mùa thi đấu kỳ rồi.
- Anh vào bán kết, phải không? - Phải.
Ồ, tôi thật sự ngưỡng mộ những người có tài.
Nhân tiện, tôi là Bruno. Bruno Anthony. Thấy không?
Chắc anh nghĩ là cải lương. Mẹ tôi cho tôi đấy...
...nên tôi đeo để bà vui lòng. - Xin chào.
Tôi không nói nhiều đâu. Anh cứ tiếp tục đọc đi.
Cảm ơn.
Thật thú vị khi làm người quan trọng
- Cầu thủ tennis có gì mà quan trọng? - Người nào có tài thì quan trọng chứ.
Tôi, Tôi thì chẳng làm gì ra hồn. Tôi đoán anh đi Southampton để đánh giải đôi.
Anh đúng là người hâm mộ tennis.
Ước gì tôi đến đó xem anh đấu được, ngày mai tôi lại phải về Washington.
Quê tôi ở Arlington.
- Hút thuốc nhé? - Không, cảm ơn. Tôi không hút mấy.
Tôi thì hút quá nhiều.
Đây.
Cảm ơn.
Sang trọng nhỉ.
''A tặng G ''. Tôi đoán A là ai rồi.
- vậy sao? - Anne Morton.
Thỉnh thoảng tôi lật trang thể thao và xem cột xã hội.
Và những hình ảnh. Cô ấy đẹp lắm.
Con gái thượng nghị sĩ Morton, hả?
Anh đọc nhiều đấy, anh Anthony.
Đúng vậy. Cứ hỏi tôi bất cứ cái gì. Tôi đều có câu trả lời.
Ngay cả tin tức về người tôi không biết.
Như ai muốn kết hôn với ai...
...khi ly dị xong bà vợ. - Có lẽ anh đọc nhiều quá đấy.
Ồ, tôi lại thế nữa rồi. Quá thân thiện. Luôn là như vậy.
Khi tôi gặp người tôi thích và hâm mộ. Tôi thường nói quá nhiều.
Thôi, dẹp chuyện đó đi. Chắc vì tôi cũng hơi căng thẳng.
Vụ đó có cách trị mà.
- Bồi! - Vâng, thưa ông.
Scotch và nước lọc. Hai ly nhé. Gấp đôi.
- ''Đôi'' duy nhất mà tôi biết chơi. - Anh phải uống cả hai ly đấy.
Tôi uống hết cũng được.
Khi nào thì đám cưới?
- Cái gì? - Đám cưới anh và Anne Morton.
Tin trên báo mà.
Lẽ ra họ không nên đăng. Trừ khi song hôn đã trở thành hợp pháp.
Tôi có một ý hay về chuyện đó.
Một ngày nào đó tôi sẽ kể anh nghe.
Nhưng lúc này, ly dị là chuyện đơn giản thôi.
Rất hay là có anh để làm bạn trên đường tới New York.
Thật ra thì tôi không hết đường. Tôi xuống ở Metcalf.
Metcalf? Sao lại ở Metcalf?
Vâng, đó là thành phố của tôi.
À, hiểu rồi. Tính chuyện ly dị với vợ?
Gần như vậy.
Cảm ơn. Chắc tôi sẽ uống.
Ly rượu may mắn.
Cạn ly đi, Ta sẽ dùng bữa trưa trong khoang của tôi.
Cảm ơn, nhưng tôi sẽ đi ra toa nhà hàng. Ê, bồi bàn.
- Toa ăn còn chỗ trống không? - Thưa ông, khoảng 20 phút nữa mới có.
Thấy chưa, anh phải ăn với tôi rồi.
Nào...
...ly này là cho bà Haines Đệ Nhị.
Tôi lên đại học, bị đuổi khỏi cả ba trường.
Tội nhậu nhẹt và đánh bạc.
Không phải như anh, hả? Tôi là kẻ vô công rồi nghề.
Ai nói vậy?
Cha tôi.
Ông ấy ghét tôi.
Với tất cả tiền bạc của mình, ông nghĩ là tôi phải đón xe buýt lúc 8:05 mỗi sáng.
...đi làm đúng giờ và tìm cách tiến thân bằng cách bán sơn hay món gì đó.
Anh nghĩ sao về người như vậy?
- Tôi nghĩ có thể là... - Tôi cũng ghét ông ấy.
Cho anh biết, nhiều khi tôi bực đến nỗi...
....tôi muốn giết ông ấy cho rồi.
- Tôi nghĩ anh không biết mình muốn gì. - Tôi muốn làm điều gì đó.
Tất cả mọi thứ.
Anh biết đấy, tôi có triết lý là ta nên thử mọi thứ trước khi chết.
Có khi nào anh bịt mắt và lái xe 150 dặm/giờ chưa?
Gần đây thì chưa.
Tôi thì rồi. Tôi cũng đã lái phản lực cơ.
Hồi hộp lắm! Gần như thổi hết chuyện vớ vẩn ra khỏi đầu tôi.
Và tôi sẽ đăng ký chỗ trên phi thuyền đầu tiên lên mặt trăng.
- Anh muốn chứng minh điều gì? - Tôi không giống anh, Guy.
Anh may mắn, thông minh.
Cưới con ông chủ. Đó là con đường thành đạt ngắn nhất, phải không?
Việc cưới con gái thượng nghị sĩ không phải như vậy.
Một người không thể nhìn xa hơn nghề mình đang làm à?
Bình tĩnh đi, Guy. Tôi là bạn của anh, tôi thích anh mà!
Tôi sẽ làm tất cả vì anh.
Phải rồi, Bruno.
Sắp đến ga rồi. Tôi phải đổi xe lửa.
Anh nói tên cô ta là gì? Vợ anh đấy?
- Miriam. - Miriam, đúng rồi.
Miriam Joyce Haines.
Chắc cô ấy hay quậy?
Thôi, đừng nói việc đó nữa, Bruno.
Phụ nữ như vậy chỉ tổ gây rắc rối cho đàn ông.
Đồng ý.
Anh muốn nghe kế hoạch ám sát hoàn hảo của tôi không?
chuyện ổ cắm điện trong phòng tắm...
...hoặc khí carbon trong gara xe?
Không thích nghe chuyện gì hết. Có thể tôi cổ lỗ, giết người là trái luật.
Mạng sống 1 hay 2 người đâu có sá gì, Guy? Có người chết còn hay hơn.
Như vợ anh và cha tôi chẳng hạn.
Khiến tôi nhớ một ý tuyệt vời mà tôi từng có.
Tôi thường nghĩ về nó trước khi đi ngủ.
Cứ cho là anh muốn tống khứ vợ anh đi.
- Ý tưởng gì bệnh hoạn vậy? - Không! Chỉ là thí dụ thôi mà.
Cứ cho là anh có lý do rất chính đáng.
- Thôi đừng... - Không. Ta cứ nói.
Anh sợ phải giết cô ấy. Vì sao? Vì anh sợ bị bắt.
Cái gì sẽ tố cáo anh?
Động cơ.
A... này, Ý tôi thế này.
Tôi không có thì giờ nghe anh nói đâu.
Cứ nghe này, đơn giản thôi.
Hai người tình cờ gặp nhau, như anh và tôi đây.
Giữa họ chẳng có liên hệ nào. Họ chưa hề gặp nhau trước đó bao giờ.
Ai cũng muốn thoát khỏi một người nào đó.
Thế là...
...họ đổi án mạng cho nhau.
Đổi án mạng?
Người này ám sát cho người kia.
Vì không có mối liên quan nào giữa họ. Coi như họ giết một người xa lạ.
Anh giết thay tôi, tôi giết thay anh.
Tới ga tôi xuống rồi.
Ví dụ: vợ anh, cha tôi. Đổi nhau.
Sao?
Ta hiểu nhau quá, phải không?
Ừ phải, hiểu nhau. Cảm ơn về bữa trưa.
Tôi vui vì anh thích nó. Tôi cứ nghĩ món sườn cừu hơi cháy.
Rất vui được biết anh.
Bây giờ, anh nghĩ lý thuyết đó hay chứ, Guy? Anh có thích không?
Hay, Bruno, hay mà.
Mọi thứ đều ổn.
Đổi cho nhau.
- Chào Bill. - Guy Haines. Rất vui được gặp lại anh.
Ngày mai phải thắng ở Southampton nhé! Tôi lỡ cá 2 đô cho anh rồi!
- Cất hành lý giúp tôi vài giờ nhé? - Chắc chắn rồi.
1 đô 50, 2, 3, 4, 5. Tiền lẻ của bà.
- Cảm ơn rất nhiều. - Không có chi.
- Chào Guy. - Em khoẻ chứ, Miriam?
Anh cũng vậy.
Chơi tennis với dân nhà giàu thì khoẻ là phải rồi.
Khi nào thì chúng ta gặp luật sư?
- Sao anh vội thế? - Anh vội à?
Buồn cười em thật.
Em mới là người vội vã chứ, có phải không?
Thì tại anh không chịu ly dị ngay...
...em mong điều đó xảy ra bởi vì anh có tính hay ghen.
Anh hết ghen từ lâu rồi, Miriam.
Ta vào đây nói chuyện.
Ở đây tiện hơn. Như ngày xưa vậy phải không Guy?
Dẹp đi, Miriam.
Bây giờ còn gì nữa để giở trò ve vãn lại chồng.
Nhất là khi em sắp có con với người khác.
Em nghĩ anh đẹp trai hơn trước kia nhiều đấy.
Ta đi gặp luật sư và kết thúc việc này cho xong đi.
Anh có mang tiền không? Luật sư tính tiền công cao lắm.
Có.
Đây.
Em mà biết trước vụ tennis vớ vẩn ấy khiến anh giàu thế này...
...em đâu có làm thế.
Em định nói gì, Miriam?
Em sẽ không ly dị.
Đồ phản phúc. Anh đâu có muốn ly dị, em muốn kia mà.
Em cứ lảm nhảm suốt cả năm qua.
Phụ nữ có quyền đổi ý chứ.
Giờ em có thể sắm quần áo mới rồi đấy.
Em không muốn anh xấu hổ vì em ở Washington...
...Khi ta dự những buổi chiêu đãi và tiệc tùng.
- Em muốn nói gì đây? - Đừng cau có vậy, Guy.
Anh luôn cười khi chụp ảnh trên báo mà.
Nhất là khi có Anne Morton tay trong tay.
Đừng nói về Anne Morton nữa.
Hai người có vẻ nghiêm túc hả?
Anh dẹp giấc mộng uyên ương của anh vào sọt rác là vừa.
- Em sẽ đến Washington. - Để làm gì?
- Để sinh con và để ở bên anh. - Tại sao với anh? Có phải con của anh đâu.
Vâng, nhưng mọi người đâu biết điều đó. Phải không, Guy?
Chuyện hay đấy: Con gái thượng nghị sĩ quan hệ với người có vợ.
- Đặc biệt khi anh ta lại sắp làm cha. - Thật lếu láo!
Anh nói nhỏ thôi.
- Sao vậy? Hắn bỏ em rồi à? - Không ai bỏ em được. Kể cả anh.
Từ lâu em muốn thoát khỏi anh kia mà.
Giờ tôi đi là tốt nhất. Tôi không hề muốn gặp và nghe về cô nữa.
Em có thể là bà mẹ đáng thương bị bỏ rơi trước toà đấy nhé. Suy nghĩ lại đi.
- Ai sẽ tin anh? - Anh cảnh cáo em.
Đó là những gì nên xảy ra cho người như cô. Tôi muốn tìm ...
Thôi đi, hai cô cậu! Đây không phải chỗ cãi vã.
Xin lỗi ông.
Tôi đi đây.
Nghe em nói chưa, Guy Haines?
Anh không thể bỏ em như bỏ giày cũ được! Em sẽ đến Washington sinh con.
- Nói với thượng viện đi! - Làm ơn.
Anne?
Anne, em yêu, Anh...
Ừ, anh đang ở Metcalf.
Không, mọi việc không êm lắm.
Cô ta không muốn ly dị. Lúc này thì không.
Sao lại thế?
No comments yet. Be the first to leave one.