200 baris pertama.
TRƯỞNG BAN ĐIỀU TRA 1958
ĐỊA ĐIỂM, NHÂN VẬT, CƠ QUAN, TÔN GIÁO, SỰ KIỆN XUẤT HIỆN TRONG PHIM KHÔNG CÓ THẬT.
CẢNH QUAY CÓ ĐỘNG VẬT ĐƯỢC THỰC HIỆN DƯỚI SỰ ĐỒNG Ý VÀ HƯỚNG DẪN CỦA CHUYÊN GIA.
Đúng rồi, bánh gạo.
Suýt nữa thì quên mất.
LỄ TRAO QUYẾT ĐỊNH NGHỈ HƯU SỞ TRƯỞNG PARK YEONGHAN
SIÊU THỊ JONGNAM
Tôi sẽ quay lại.
TẬP 1
- Chào bác. - Ừ.
- Tôi đã gọi... - Tôi chuẩn bị xong rồi.
Vừa mới ra lò nên vẫn còn nóng. Bác có muốn thử một miếng không?
Không cần đâu mà.
Thôi mà, thử một miếng thôi.
Mời bác.
- Bác đợi một chút nhé. - Được.
Ngon quá!
- Đơn của bác đây ạ. - Vâng.
Chúc một ngày tốt lành.
Vâng.
Buôn may bán đắt nhỉ.
BÁNH GẠO BAEKNYEONHWAPYEON
SỞ CẢNH SÁT JONGNAM
Chào.
Trung thành, chào tiền bối.
Chào.
Đợi đã.
- Chia ra ăn đi. - Cảm ơn tiền bối.
- Chào tiền bối. - Xin chào.
Thanh tra Park đâu rồi?
Anh ấy đang ở trong.
Các anh phải nhanh đi đi.
- Xin chào tiền bối. - Xin chào.
Này.
Ông đến rồi sao?
Tên khốn Jung Hochul chịu thò đầu ra rồi à?
Chúng cháu nhận được thông báo là hắn đang ở quán nét ở Naksun-dong.
Nghe tỉnh cả người nhỉ, theo dõi hắn biết bao lâu rồi.
Được rồi.
Ông mua cho cháu vài đôi tất.
Cảm ơn ông.
Cái này bắt hắn xong cháu sẽ dùng.
- Trung thành! - Được rồi. Mà này...
Ông cũng có mua bánh gạo...
Đem theo chia ra mà ăn.
Cháu thích loại này lắm. Cảm ơn ông.
- Ừ. - Cháu yêu ông.
- Cháu đi nhanh đi. - Cháu đi rồi về ạ!
NHỮNG THANH TRA HUYỀN THOẠI NĂM 1962
Mấy đứa, cẩn thận.
Cái tên ăn mày khốn kiếp!
Hết nói nổi!
Cái này...
Hả?
NĂM 1958 HWANGCHUN, GYEONGGI-DO
Tôi dẫn bò đến rồi.
Ơ?
- Đây. - Làm cái gì mà lâu lắc thế?
Giờ thì đi đi.
Đi thôi.
Xin chào.
Biến.
Biến đi, đồ ăn mày.
Tôi có tiền mà.
Nhiều lắm nhé.
Tên ăn mày này...
Thấy chưa? Tôi giàu lắm.
Mày ăn xin bao lâu mà được nhiều thế?
Được rồi.
Chơi một ván rồi đi liền nhé.
Hôm nay xui thật.
Ôi trời.
- Đừng ở đây lâu quá. - Vâng.
Đây rồi.
Phấn khích quá.
Tôi cũng muốn chơi một ván.
Này, ai cho thằng ăn mày này vào thế?
Ăn nói làm người ta tổn thương thật đấy.
Hôm nay tôi không phải là ăn mày.
Ôi trời ơi cái mùi...
Bắt đầu đi.
Đây, lấy năm lá đi.
Anh vest trắng,
trông anh không giống người ở đây,
Anh đến tận đây để bán gia súc à?
Đừng có lảm nhảm nữa, lo chơi đi.
Nhìn tóc anh vuốt keo bóng loáng như vậy,
tôi không nghĩ anh biết nhiều về bò đâu.
Mày nói gì?
Nhìn là biết mà.
Nhìn đi.
Tôi chưa từng thấy người chăn nuôi nào đi giày như vậy.
Thằng ăn mày này lảm nhảm cái gì mãi thế?
Anh không phải là người chăn bò mà đi bán bò.
Tôi tự hỏi là con bò đó từ đâu ra.
Hoặc là nó từ trên trời rơi xuống,
hoặc là đồ ăn cắp?
Không đâu, người bảnh bao khí chất như vậy chắc là ông chủ.
Vậy người ăn cắp...
Để xem nào...
À,
hai người này.
Tay hai người có vết phồng rộp.
Bị như vậy chỉ có thể là do kéo con bò không phải là của mình thôi.
Nó không chịu đi theo nên ghì chặt lại.
Mày là thằng khốn nào?
Tôi à?
Là ai nhỉ?
Nhận ra tôi chưa?
Là...
thanh tra Hwangchun.
Thì ra là thấy trên báo rồi.
Tôi không ngờ sẽ gặp thanh tra Hwangchun…
ở một nơi như thế này.
Chạy đi!
Hai đứa bây, đứng lại.
Tên khốn!
Chết tiệt!
Không sao chứ?
Tên điên này!
Không sao chứ?
Chết tiệt!
Này!
Đợi đã!
Mày biết con bò đó của ai không?
Sao mà tôi biết được?
Đó là tiền phẫu thuật cho mẹ Mandeuk đó thằng khốn.
Đứng dậy đi, tên vô dụng.
Trộm bò của người khác là láy mất cả cuộc đời của người ta.
Hiểu chưa?
Đi theo tôi, đồ khốn.
Chết tiệt!
- Ơ kìa? - Đừng lại gần thằng này!
Sao nào? Muốn làm thịt bò à?
Làm thịt mày thì có!
Được, thử đi thằng khốn.
Đừng có lại gần, tao đâm thật đấy!
- Tao đâm đấy! - Ê, đợi đã.
Này, đừng lùi lại nữa.
- Dứng yên đi. - Mắc gì tao phải đứng yên? Chết tiệt!
Đừng có đùa với tao!
Đợi đã!
Chết tiệt...
Mày...
không phải kiểu cháu đích tôn hay con một gì đâu đúng không?
Từ từ thôi.... Đau quá...
- Di chuyển đi. - Đau mà.
Chết tiệt.
Ôi trời.
Từ từ thôi mà.
Thôi nào, từ từ thôi.
Sao thằng đó đi đứng buồn cười thế?
Suýt nữa thì nó làm mất gia sản của gia đình nó.
Mùi quái gì thế?
Cậu nhất định phải cải trang thành ăn mày để bắt hắn à?
Có phải tôi muốn đâu.
Suốt ngày anh cứ cho tôi lên báo.
Mấy tên tội phạm biết mặt tôi hết rồi.
- Giam hắn lại. - Dạ.
- Tôi đau lắm, thật đấy. - Đi đi.
Tôi cảm giác như có thứ gì đó sắp rụng vậy.
SỐ VỤ ĐÃ BẮT
PARK YEONGHAN
Cuối cùng, thanh tra Park
đã bắt được tên trộm bò thứ 96!
Vỗ tay!
- Giỏi lắm! - Chúc mừng!
Ôi trời, ai cũng bắt được mà. Có gì to tát đâu.
Đủ rồi.
Sao lại nói thế?
Người bắt được trộm bò nhiều nhất Gyeonggi-do trong ba năm liên tiếp.
Để tiễn thanh tra Park đến đơn vị tốt hơn,
ta sẽ tổ chức tiệc chia tay.
Được!
Hôm nay tôi khao.
Nhưng cậu đã xin tạm ứng tiền lương
để xây lại bức tường trại trẻ mồ côi mà.
Ừ nhỉ.
Vậy hôm nay trưởng ban mời nhé.
Thôi nào.
Không phải anh có xưởng bia à? Không lẽ không mời chúng tôi được một bữa?
Tôi đã nói đó không phải là của tôi mà là của bố tôi!
Tuy vậy,
tôi sẽ bảo bố tôi mời
và chúng ta sẽ uống đến mức không say không về!
Đi thôi!
Đi thôi!
XƯỞNG BIA BULAM
Hôm qua có mấy người?
Chà, mọi người ở đơn vị...
có khoảng tám người.
Bố cứ tưởng 100 người.
Xin lỗi bố.
Nhưng con đã làm được việc lớn
nên mời họ một bữa cũng đúng.
Sống trên đời này
cũng giống như ủ rượu vậy.
Phải lọc bỏ những tạp chất để cho ra loại rượu tinh khiết nhất.
Mong muốn của bố là con sẽ có thể giúp tạo ra một thế giới tinh khiết như rượu.
Cuộc sống có thể không dễ dàng
No comments yet. Be the first to leave one.