Az első 200 sor.
Tôi chẳng hiểu tại sao Ariel bỏ cả đại dương vì một hoàng tử nhạt nhẽo.
Tôi thích ở dưới nước.
Ý tôi là từng thích thôi.
Tôi béo lắm.
Không phải mũm mĩm hay đậm người đâu. Béo ị ấy.
Tôi tốn diện tích lắm.
Động đất đến rồi! Tránh ra đi!
Tránh đường cho Động đất nào!
Rời xa nơi này cả một tháng trời.
Chắc kinh khủng lắm đây. Chẳng biết tôi chịu nổi không nữa.
Đây là những lý do sẽ khiến tôi nhớ trường đến chết.
Lý do thứ nhất. Đây là môi trường rất hòa nhập.
HEO QUAY ĐẾN NGÀY RỒI ĐÓ!
Đồ mập thây!
Marcelo hôn Felipe ngay trước cổng đấy.
Felipe Brito hay Felipe béo?
Lý do thứ hai.
Ở đây tôi cảm thấy được trân trọng và yêu thương.
Nào, thằng béo. Vào đội tao.
Có hai quả bóng thì đá sao được.
Cho nó làm thủ môn đi.
Lý do thứ ba.
Đây là nơi tuyệt vời để chữa chứng lo âu của tôi.
Ê, mỗi thế mà không đỡ được à?
Đúng là chốn bình yên và tuyệt vời nhỉ?
Ở đây, béo chắc chắn chẳng phải vấn đề.
Tôi mong được rời khỏi nơi này quá.
Cuối cùng tôi cũng có thời gian ở một mình mà không bị ai làm phiền.
Và không phải ra khỏi nhà.
MƯỜI LĂM NGÀY
Tôi thích làm gì cũng được.
Chơi điện tử, đọc truyện tranh, ngủ trưa,
và đắm chìm trong thế giới của môn nghệ thuật thứ bảy.
"Trái tim em là đích đến của đời anh".
Nghe gớm ghê. Thích rồi đấy.
Tình yêu của em,
em đã hình dung giây phút này cả ngàn lần trong đầu rồi,
nhưng lần nào cũng thấy không đúng.
Rời xa anh như đánh mất một điều em sẽ chẳng tìm lại được.
Nếu chút nào trong anh còn băn khoăn hai ta đã có thể ra sao
thì anh biết tìm em ở đâu rồi đấy.
Cảm ơn.
Đợi đã!
Đừng lên xe buýt!
Ước gì đời như phim hài lãng mạn. Tháo kính ra là tự khắc thành soái ca.
Anh còn một điều cuối muốn nói với em.
Ngoài đời, một anh chàng như vậy còn lâu mới thích người như tôi.
Con yêu.
Vâng.
Bể bơi thích lắm. Con không muốn đi bơi à?
- Không, con đang xem phim. - Sao lại không đi?
Con ghét bể bơi mà.
- "Con ghét bể bơi". - Thôi mà.
- Con cù lại mẹ đấy! - Thôi mà. Nghỉ hè rồi.
Nếu con định ru rú trong cái phòng này…
Trời đất! Ít nhất cũng phải dọn dẹp chứ.
- Thằng bé sắp đến rồi. - Ai vậy ạ?
- Chào. Khỏe không? - Ai thế mẹ?
Dưới đáy biển sâu Tôi thấy một chú cua
Trò chuyện với cá mòi Suốt cả ngày trời
Dưới đáy biển sâu Có rất nhiều mồi ngon
Và một chú bạch tuộc nấu ăn Cho cả bọn
Tèn ten!
Cá heo nhảy múa xung quanh Dậm chân xuống nền đất
Mực xoay vòng như con quay
Vỏ sò vỗ tay tách tách
Lắc lư, lắc lư nào ngao ơi
Tôm hùm cầm phách gỗ Hát vang đoạn điệp khúc
Biển, biển, biển ơi Tôi muốn lặn sâu xuống biển khơi
Biển, biển, biển ơi Tôi muốn lặn sâu xuống biển khơi
Tôi muốn đi đâu? Biển, biển, biển, tôi muốn lặn sâu…
- Gì vậy mẹ? Cậu ta ở đây á? - Mẹ nói rồi mà nhỉ?
- Cô Sandra đi nghỉ mát. - Thực ra là dự hội nghị.
- Mẹ chẳng bảo con gì cả. - Mẹ nói rồi.
- Mẹ chẳng hỏi ý con. - Đường nhé?
Tôi uống đen.
Caio lẽ ra ở nhà dì nó, mà dì có việc đột xuất.
Có 15 ngày thôi mà.
Mười lăm ngày? Cậu ta sẽ ở đây 15 ngày thật ạ?
- Con đã bảo là không ổn mà. - Caio Luiz!
Xin lỗi. Tôi không biết nói sao.
Tôi rất xin lỗi.
Qua đây. Hai mẹ con mình nói chuyện.
Thề có Chúa. Đi mau.
Đừng cằn nhằn nữa. Nói nhỏ thôi.
Mẹ không muốn ai nghe thấy đâu.
Gần hết kỳ nghỉ của con đấy.
Cô ấy sang tưới cây giúp lúc mình đi Gramado đó.
- Từ chối sao được. - Cô ấy làm chết cây mà!
- Cô ấy tưới nhiều quá thật. - Đó!
Cũng tốt cho con mà. Con sẽ có dịp giao lưu với người khác.
Thế thì con càng không ra khỏi phòng đâu. Cậu ta 16 tuổi rồi. Cậu ta tự lo được.
Con mới 16 tuổi thôi!
- Lần trước mẹ để con ở nhà… - Con tạ lỗi rồi mà.
- Để con ở đây với cậu ta không công bằng. - Đúng.
Mẹ không nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất cho con.
- Felipe hơi… - Mẹ.
Sao hả? Nó có giấu giếm gì đâu.
Nhưng mẹ hết cách rồi.
- Hai đứa là bạn mà. - Đã từng.
Lâu rồi đâu nói chuyện. Cậu ta ghét con.
Con ghét Caio. Mẹ biết cậu ta thế nào không?
Con chào ở thang máy mà bơ con.
Chào buổi sáng.
Cậu ta nghiện tập gym.
Cậu ta là trai thẳng và chỉ thích những thứ thẳng.
Trò chơi bắn súng, tiểu thuyết giả tưởng. Cậu ta thích bóng đá đó.
Vào!
- Loại trai thẳng tệ nhất. - Có trai thẳng tốt à?
Mẹ đừng tỏ ra hài hước sau khi đâm sau lưng con thế.
Mẹ hiểu. Mẹ hiểu con phản đối chuyện này, nhưng…
Con sẽ ở đây! Chấm hết.
- Lớn rồi, đừng làm ầm lên nữa. - Giờ lại bảo con lớn rồi.
Anh cho hành lý lên xe rồi. Mình trễ giờ rồi đó.
- Ta nên đi sớm, nếu không sẽ… - Ừ.
Có vấn đề gì à?
- Không, mọi thứ ổn. - Không.
- Đi nhé? - Đi thôi.
- Chào bố đi. - Con chào bố.
- Chào con. - Phải ngoan nhé?
- Ngoan nhé. - Đi nào.
Dọn phòng đi. Chuẩn bị giường kéo nữa.
Mẹ mời cậu ta mà. Cho cậu ta ngủ ở phòng mẹ đi.
- Trời! - Cháu sẽ ngủ ở ghế sofa.
- Cô xin lỗi. - Cho con qua.
- Cho con qua. - Đi đi!
Cảm ơn mẹ.
Này. Mật khẩu Wi-Fi là gì?
Là merylstreep1979. Năm bà ấy thắng Oscar đầu tiên.
Đánh vần thế nào?
NGÀY MỘT
CÔ OLIVIA, CHÁU RẤT CẦN NÓI CHUYỆN VỚI CÔ.
KHI NÀO CÔ CÓ THỂ GẶP CHÁU Ạ?
ĐƯỢC, FELIPE. MẤY GIỜ CHÁU…
Mẹ cháu đưa một gã về nhà.
- Chào cháu, Felipe. - Cháu chào cô.
Xin lỗi. Cháu không thể đợi đến buổi sau.
Mẹ cháu có quyền hẹn hò mà.
Ta nói chuyện này rồi.
Không. Con trai nhà hàng xóm. Cậu ta ở nhà cháu 15 ngày.
Cô biết cảm giác ở nhà 15 ngày với một người lạ không?
Còn gì tệ hơn thế chứ?
Trong 20 năm làm chuyên gia tâm lý, cô đảm bảo là có đấy.
Cháu không chịu nổi đâu. Cháu mà chết là tại cô.
Cháu sẽ không chết đâu.
Và cháu cần học thêm về ranh giới.
Tuần sau ta sẽ bàn về vấn đề này nhé?
Chẳng ai khổ như cháu cả.
Cái xác lỗ chỗ như phô mai Thụy Sĩ.
- Ta đang đối mặt với một con quái vật. - Đúng.
Bởi vậy tôi đã phân cho cậu một cộng sự.
Cộng sự? Xin lỗi, sếp. Tôi làm việc một mình ổn hơn.
Phải.
Anh ta sẽ làm tôi chậm lại mất. Đó đúng là ý tồi.
- Ý anh là sao? - Đúng như anh nghĩ đấy.
Đủ rồi. Hai cậu không có lựa chọn đâu.
Từ giờ trở đi…
Đây.
- Tôi ở ngay sau. - Ừ.
Lấy cái đó đi.
- Gặp cậu ở đó. - Lấy rồi.
Cậu cần gì à?
Đừng chơi nữa. Nó làm phim của tôi giật quá.
Không phải bố tôi nói đâu. Trò chơi trực tuyến. Không dừng được.
Xem phim sau đi.
Không, bớt ngu đi. Đừng lên đó một mình. Tôi qua đó đây.
- Nhanh lên! - Chờ đã!
Tôi đang qua đây. Đừng có lên đó!
Ngủ ngon.
NGÀY HAI
…và cô ấy sẽ chạy theo cháu.
- Sao mở nhạc to thế? - Nhạc hay mà. Caio có gu đấy.
Chào buổi sáng.
CON TRAI TUYỆT NHẤT
Mẹ ơi.
- Mẹ thấy khăn tắm của con không? - Caio mượn khăn để đi bơi.
Và mẹ phải… Ơ kìa mẹ!
Chào anh Francisco.
- Được, tôi xuống ngay. Cảm ơn. - Mẹ cứ phải lấy khăn của con là sao?
Cái khăn thôi mà. Nó hỏi nên mẹ đưa.
Con xuống lấy gói hàng được không?
- Người mẹ bẩn quá. - Mẹ!
Giúp mẹ đi.
Chào Felipe.
Đây.
Đây. Ký vào đây.
Cái này của Caio.
- Nó ở bể bơi. - Bác không mang ra được ạ?
- Bác không được rời vị trí. Nguy hiểm đó. - Không.
Không bằng việc đến nơi cháu ghét và gặp người cháu không ưa.
- Người đó có vũ khí không? - Không.
Vậy thì không nguy hiểm đâu.
Cậu ta phiền lắm. Hai tuần thế này chắc chết.
- Tôi gọi đồ ăn để khỏi phải lên tầng đấy. - Bữa trưa của cậu đây.
Cảm ơn.
Gandalf chết ở cuối truyện.
ĐOÀN HỘ NHẪN
- Sao cậu lại làm thế? - Tôi phiền phức mà.
Cậu cứ kiếm chuyện với tôi. Tôi có làm gì đâu.
Cậu chưa xem bộ phim 20 năm tuổi đâu phải lỗi của tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.