Az első 200 sor.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Tôi là một y tá.
Một ngày nữa lại bắt đầu với các y tá chúng tôi.
- Chào buổi sáng. - Chào cô y tá.
- Chào. - Chào.
- Ông sao rồi? - Đỡ hơn.
- Đêm qua thế nào? - Tuyệt lắm.
- Có phàn nàn hay cần gì không? - Không phàn nàn.
Y tá là trợ lý quan trọng nhất của bác sĩ,
và rõ ràng là chỗ dựa lớn nhất của bệnh nhân.
Tôi yêu công việc này.
Làm y tá là yêu thương.
Yêu thương mọi người, khuyến khích họ, giúp họ hồi phục sức khỏe.
Không có bất cứ phân biệt hay kỳ thị nào,
chúng tôi phục vụ những người có vấn đề về sức khỏe, cần sự chăm sóc và quan tâm.
Chúng tôi chăm sóc, an ủi họ…
Chúc nhà bạn tràn đầy hạnh phúc, những ngày vui, những bữa ăn đầy hương vị.
Hãy tiếp tục cuộc trò chuyện này qua âm nhạc.
Cầu Chúa hàn gắn những cặp đôi tan vỡ,
và xua đuổi mọi điều xấu xa.
Cầu Chúa bảo vệ đất nước xinh đẹp, bình yên và hòa thuận của ta,
và sự đoàn kết của ta chống lại các thế lực bên ngoài.
Hãy để thịt nướng chín, để các anh hùng của chúng ta ăn mừng.
Bắt đầu nào!
BẢN ĐỒ NƯỚC CỘNG HÒA THỔ NHĨ KỲ
Ái chà!
Có một con chim đậu trên cây liễu kia
Trên cánh của nó ánh lên một màu bạc
Trên cánh của nó ánh lên một màu bạc
Tình yêu của tôi đã ra đi không trở lại
Sâu thẳm trong tôi biết có điều không ổn
Sâu thẳm trong tôi biết có điều không ổn
Lại đây, Yusuf. Nào.
Tôi yêu em vì vẻ đẹp của em Xin hãy trở về bên tôi
Nào!
Làm một điếu đi. Của Đức đấy.
Chắc là của Mỹ thôi.
Chỉ là nhập từ Đức về.
Ừ, hẳn là vậy.
- Anh từng đem một cái máy quay về rồi mà? - Ừ, đúng thế.
Thế sao lại mua cái này?
- Cái này khác mà. - Khác thế nào?
Cái này có âm thanh. Lúc tôi còn ở Đức thì chưa có.
Họ cho cả đài vào đấy à?
Chân cô ấy mang đôi giày sờn cũ
Tình yêu của tôi đến gần hơn từng nhịp
Tôi chết mất, ôi, tôi chết mất thôi
Tôi chết mất thôi
Ôi, tôi chết mất thôi
Tôi đã lãng phí tuổi trẻ của mình
Giờ tôi phải lo cho nó.
Tôi nghĩ có thể nó sẽ có ích ở đây.
Anh trai anh bị ốm hay gì?
Không, là bệnh tim.
Anh ấy bị đau tim. Chết trước khi đến được thị trấn.
- Mong anh ấy an nghỉ. - Amen. Mong là vậy.
Lúc đó tôi ở Ankara.
Lúc tôi trở về nhà,
Thấy vẻ mặt của vợ, tôi biết có chuyện xấu đã xảy ra.
Tôi hỏi ai, và cô ấy kể.
Tôi khuỵu xuống bên cửa.
Thề có Chúa, tôi nghĩ ngay đến đứa trẻ tội nghiệp này.
Nó đã mất mẹ lúc mới sinh.
Không có anh chị em. Giờ nó cũng mất bố.
Tôi biết là sẽ phải lo cho nó.
- Vậy nó cũng giống tôi. - Theo nghĩa nào?
Cho tôi một điếu.
Tôi chưa từng gặp bố tôi.
Tôi còn sơ sinh thì ông ấy đã già rồi.
Cũng đau tim, giống anh trai anh.
Tôi cũng mất mẹ. Lúc đó bà ấy còn trẻ hơn Havva.
Khó khăn lắm. Tôi đã trải qua rồi.
Tôi đi di cư là có lý do cả đấy chứ.
Cemil!
Lại đây nào.
Nào, nhanh lên.
Hôn tay chú Bekir trước.
Bekir, tôi giao nó cho anh đấy.
Nếu nó mà không ngoan, anh cứ đánh đòn cho tôi.
Không được lười biếng. Sáng nào cũng phải đến đây sớm.
Làm xong việc thì về làng ngay lập tức.
Ở đây không có xe buýt. Nhưng cháu đi bộ được, phải không?
Cháu còn trẻ.
- Hiểu chứ? - Vâng, thưa chú.
- Có hỏi gì không? - Không ạ.
Được rồi. Tôi lấy gói thuốc cái.
Giờ là tin thể thao.
Ở Giải hạng Nhất Thổ Nhĩ Kỳ, Sarıyer và Ankaragücü hòa 2 - 2.
Ở Giải hạng Hai Thổ Nhĩ Kỳ Hạng mục A, Gençlerbirliği giành danh hiệu.
Sarıyer chạm trán Ankaragücü ở sân vận động Yusuf Ziya Öniş, Istanbul.
Trận đấu đã được 65 phút.
Feridun chuyền bóng. Silva với cú dứt điểm đẹp mắt.
Sarıyer 1, Ankaragücü 0.
Đã qua 84 phút. Osman tạt bóng vào…
Erdal di chuyển rất điệu nghệ.
Thêm một bàn nữa. Và Sarıyer 2…
Bây giờ là 00:21 sáng.
ĐỪNG QUÊN TẮT TIVI
Làm cái quái gì đấy?
Bố bảo cấm sờ vào nó cơ mà?
Không phải bố đã bảo không được sờ vào nó à?
Không phải bố đã bảo không được mở tủ à?
Không phải bố đã bảo cấm nghịch máy quay à? Hả?
Lại muốn tôi vào thị trấn nữa à?
Hả? Havva?
Đâu phải tôi muốn thế.
- Vậy là ai? - Chính anh muốn đi.
Cứ mặc kệ tôi.
Cô nghĩ tôi đi vì tôi muốn à?
Anh đâu biết đủ.
Anh là đồ háo tình.
Thế nên anh mới đi.
Tôi là con lợn háo tình à?
Cô muốn tôi mặc kệ cô?
Đẻ ba đứa là xong nhiệm vụ đấy à?
Tôi có thể đập cho cô một trận, nhưng…
May mà tôi là người nhân hậu.
Tôi chưa từng đánh cô một lần.
Tôi chưa từng động tay động chân.
Cô phải biết ơn đấy.
May mà tôi là người nhân hậu.
Nhân danh Chúa.
Cemil, con trai.
Đưa dê về nhanh lên.
Tuân lệnh, chú Bekir.
Tuân lệnh? Ta đang ở trong quân đội à?
Nào, giúp đỡ nhau đi.
Từ giờ trở đi, hãy coi đây là anh trai của các con.
Giờ các con có bốn đứa.
Và hãy coi chú là bố.
Chứ không phải chỉ huy. Như vậy không được.
Hãy coi chú là bố, và coi bọn nó là em.
Kadir là ai đối với con? Em trai.
Và Yusuf? Em trai.
Và Saliha?
Em gái ạ.
Tôi đã chịu đựng nhiều năm trời
Tôi không phải người đầu tiên và cuối cùng
Cuộc sống đang giằng xé tôi
Tôi là người phụ nữ đau khổ
Tôi đã chịu đựng nhiều năm trời
Tôi không phải người đầu tiên và cuối cùng
Cuộc sống đang giằng xé tôi
Tôi là người phụ nữ đau khổ
Không ai cho tôi biết thuốc chữa
Thật khó để được hạnh phúc
Tim tôi gần như không thể chịu đựng được
Tôi là người phụ nữ đau khổ
Tôi là người phụ nữ đau khổ
Sao con nghe bài này?
Bố vào thị trấn rồi. Có hại gì đâu?
Không có gì khác để nghe à?
- Bọn con chỉ nhảy mà. - Sao lại nhảy bài đó?
Bật bài nào vui mà nhảy.
Con phải chịu đựng nỗi đau nào? Trời ạ!
- Con nhảy thể loại này à? - Bài này cũng vui mà mẹ.
Có khối ra đấy!
Bọn con sẽ đi đại học chứ ạ?
Thằng bé vừa hỏi anh.
Để học cái gì?
Con không biết à?
Thế thì định học kiểu gì?
Yusuf, con cũng muốn học đại học à?
- Con sẽ học gì? - Môn tài xế ạ.
Môn tài xế?
Ái chà. Vậy à?
Sao con học môn đó? Nó có bằng cấp gì à?
Xe ở ngoài kia, đi lấy bằng đi.
Được rồi.
Em con biết nó muốn gì.
Tìm hiểu xem con muốn học gì trước.
Không cho đi thì tìm hiểu gì?
Đó là điều tôi đang nói.
Nó sẽ đi đâu?
Chúng sẽ được học lên cao hơn. Cả ba đứa.
Thật à?
- Ở đâu? - Chúng sẽ đến Ankara.
- Đến Ankara? - Mọi người đều học ở đó.
- Mọi người là ai? - Những người đi học đại học.
- Con trai lớn của trưởng làng học ở đó. - Ừ. Rồi thế nào?
Nó tìm được việc chưa? Kiếm được tiền chưa?
- Đâu phải vấn đề tiền. - Còn gì nữa?
Nó học đại học rồi theo chủ nghĩa vô trị.
Đâu phải tất cả đều thế.
Thế thì thế nào? Nói xem.
- Nói gì mới được? - Havva!
- Tôi không quan tâm. - Về cái gì?
Chúng sẽ học đại học. Cả ba đứa.
- Cả ba đứa ư? - Phải.
Cả ba đứa?
- Còn con thì sao, Saliha? - Nó sẽ là đứa đầu tiên.
Thế cơ à?
Nó là đứa lớn nhất. Nó sẽ đi học trước.
Nó sẽ học làm y tá.
Thế à? Quyết định rồi đấy à?
Làng không có bệnh viện thì làm ở đâu?
Thì làm ở Ankara.
Saliha sẽ làm việc ở Ankara?
Cô cũng muốn cho hai đứa con trai đi. Ai sẽ chăm sóc mảnh đất này?
- Chúng ta. - Ai sẽ chăm sóc chúng ta?
No comments yet. Be the first to leave one.