Az első 200 sor.
- Phải người cuối cùng không? - Chả biết.
Chả còn ête nữa.
Jesus Christ.
Anh kia! Phải người cuối cùng không?
Chúa ơi, đúng là 1 đống bầy nhầy.
Ít ra nó cũng không bị hoại tử.
Sẽ bị thôi nếu không cắt bỏ sớm.
Tôi không cưa được nếu mắt còn chả mở nổi.
Xin lỗi.
Đi uống chút cà phê đi. Anh ta đợi thêm mấy phút được mà.
Chúa ơi!
Ống dòm.
Phải người của Tucker không?
Vâng, thưa Ngài. Tôi nghĩ thế.
Tình trạng này bao lâu rồi?
Chúng tôi tìm thấy họ sáng nay, thưa Ngài.
Họ đã ở đây được 2 ngày rồi.
Anh đấy à, Trung úy?
Lũ chó đẻ.
Coi nào. Tốt hơn anh nên tìm chỗ nấp đi.
Tôi không đùa đâu. Bọn chúng là những tay bắn tỉa đấy. Coi nào. Nấp xuống dưới này đi.
Ở đó đi.
Anh đã đến bệnh viện sao?
Chẳng tốt đẹp gì cả.
Chuyện gì ở đây vậy?
Nghe như câu hỏi nhỉ.
Thấy chứ, anh có thể hỏi Thiếu tá...
nhưng ông ta chả biết gì đâu.
Ông ta bận.
Ông ta bận tìm hiểu xem tại sao phần ăn sĩ quan...
lại không còn món kem đào nữa.
Rồi, dĩ nhiên, anh có Ngài Đại tướng.
Ông ta đến xem màn trình diễn.
Tất cả những gì ông ta biết là chẳng có màn trình diễn nào...
hay ho hết vì bọn tôi đã
cho thổi 1 quả khinh khí cầu...
nhưng chúng đã bắn thủng nó trước cả khi nó bay lên khỏi mặt đất.
Mà cũng chả ai chịu làm đường băng cả.
Suốt cả ngày chỉ giữ yên thế thôi.
Giờ thì, Ngài Thiếu tá đang nhìn Ngài Đại tướng.
Ngài ấy đang tự nhủ, mình phải làm gì đó.
Anh biết thế nghĩa là gì không.
Tôi thề có Chúa chẳng muốn là kẻ đầu tiên phải băng qua cánh đồng này đâu.
Bọn họ chắc cũng bị bắt lính như chúng ta thôi.
Chúa ơi, ai cũng biết người của Tucker khỏe như vâm ấy.
Hơn nữa, những thứ duy nhất bị giết ngoài đó là 3 con bò sữa.
Cứ đà này, mọi thứ phải thay đổi thôi.
Đồ chó đẻ.
Anh biết không, vài người bảo rằng nếu ta không chiến đấu...
ta có thể giải quyết vụ này chỉ bằng...
1 ván bài poker thôi.
Thế cũng là 1 cách nhìn nhỉ?
1 đám người ngồi giữa đồng...
chia bài.
Gì thế, thưa Ngài?
Chắc là tự sát.
Tucker!
Anh ta làm gì vậy?
Anh nói gì với hắn thế?
Đâu có gì.
Quay lại đi, thằng ngu!
Anh không may mắn lần 2 đâu!
Phụ thuộc mình thôi.
Hãy tha thứ cho con, thưa Cha.
Hắn quay lại đấy!
Hắn kìa, mọi người!
Sẵn sàng!
Ta tóm được hắn rồi.
Đừng...
Đừng cắt bỏ chân tôi.
Cứ nghỉ ngơi đi, con trai. Chân anh sẽ không sao đâu.
Thề có Chúa, chân anh sẽ không sao.
Đem xe cứu thương của tôi lại đây.
Thưa Ngài?
Đem xe cứu thương của tôi lại đây, và đưa cả sĩ quan quân y đến đây.
Ta có 1 sĩ quan xứng đáng được chút gì đó đang nằm đây này.
Sự kỳ lạ của cuộc sống không thể đo đếm được.
Trong nỗ lực gây ra cái chết của chính mình...
tôi được nâng lên vị thế 1 anh hùng sống.
Tôi cũng được tặng con Cisco...
con ngựa đáng tin cậy đã đưa tôi băng qua cánh đồng hôm đó.
Và sau khi bình phục hoàn toàn, tôi được quyền chuyển đến bất kỳ đơn vị nào tôi muốn.
Cuộc tàn sát đẫm máu tiếp diễn ở miền Đông khi tôi đặt chân đến Đồn biên phòng Hayes.
Một miền đồng rừng bé nhỏ đầy người và vật liệu
bao quanh bởi 1 biển thảo nguyên vô tận.
Hey, Bill!
Trung úy. Trung úy.
Tôi có thể tìm Thiếu tá Fambrough ở đâu?
Cuối sảnh.
Trung úy John J. Dunbar.
Trung úy John J. Dunbar?
- Vâng, thưa Ngài. - Vâng, thưa Ngài.
Chiến sĩ chống da đỏ.
Xin lỗi?
Ở đây ghi là anh được chuyển ra biên giới.
Biên giới là lãnh thổ của da đỏ.
Ta nhanh chóng suy luận ra rằng anh là chiến sĩ chống da đỏ.
Không phải vì tỏ ra ngu xuẩn mà ta leo lên tới chức này đâu.
- Không, thưa Ngài. - Không, thưa Ngài.
Ở đây ghi là anh được trao tặng huân chương.
Vâng, thưa Ngài.
Và họ gửi anh đến đây nhận nhiệm vụ?
Thật ra, thưa Ngài, tôi tự yêu cầu được đến đây.
Vậy à? Tại sao?
Tôi luôn muốn được nhìn thấy biên giới.
Anh luôn muốn được nhìn thấy biên giới?
Vâng, thưa Ngài.
Trước khi nó biến mất.
Quả là 1 cậu nhóc thông minh, đến thẳng chỗ tôi.
Thưa Ngài...
Hiệp sĩ.
Ta sẽ phái anh làm 1 hiệp sĩ giang hồ.
Anh sẽ báo cáo với Đại úy Cargill...
tại đồn biên phòng xa nhất thuộc địa hạt...
Đồn biên phòng Sedgewick.
Dấu niêm của ta sẽ bảo đảm sự an toàn của anh...
suốt hàng dặm những lãnh thổ hoang dã và thù địch.
- Tôi đang thắc mắc... - Vâng?
Tôi đang thắc mắc, thưa Ngài, làm sao tôi đến được đó?
Anh nghĩ ta không biết sao?
- Không, thưa Ngài. - Anh nghĩ thế.
- Chỉ là tôi không biết... - Im lặng đi.
Ta đang trong tâm trạng hào phóng và ta sẽ chấp thuận yêu cầu của anh.
Thấy tên nông dân ngoài kia chứ?
Hắn tự gọi mình là Timmons.
Hắn sẽ đến đó ngay chiều nay.
Anh có thể đi với hắn nếu thích.
Hắn biết đường. Cảm ơn. Thế thôi.
Ngài Hiệp sĩ?
Ta vừa tè ra quần...
và chả ai làm gì được cả.
Vì chuyến hành trình của anh!
Vì chuyến hành trình của tôi!
Nhanh lên, Jim!
- Nhớ chiều mai đấy. - Vâng, thưa Ngài.
Ta muốn vương miện của mình.
- Thưa Ngài? - Ta muốn vương miện của mình!
- Xin lỗi, thưa Ngài. - Anh điếc hả, thằng ngốc?
Ta bảo ta muốn vương miện của mình!
Ngay bây giờ!
Không.
- Tôi sẽ lấy vương miện cho Ngài. - Không.
Không.
Thiếu tá?
Đức vua băng hà rồi.
Bệ hạ vạn tuế.
Thiếu tá!
Tiếng sung phát ra từ bên trong!
Giữ hàng nào, jim và Jake! Giữ hàng nào, Jim
Giữ hàng nào,
đi nào, Jim! Đi nào, Jim!
Đi nào Đi nào
Cái quái gì thế?
Cái gì thế?
Cái quái gì thế?
Sao không ghi vào sổ đi?
"Nếu không vì người bạn đồng hành của mình...
tôi tin chắc mình đã có thể rất thích thú.
Tôi biết hắn ta có ý tốt...
nhưng hắn ta lại là kẻ bẩn thỉu nhất tôi từng gặp."
Bao xa mới đến được Đồn biên phòng?
Xa.
Bao xa?
40 - 50 dặm, có lẽ.
Sao phải vội vã đến Sedgewick thế?
Đồn bốt của tôi.
Nhà tôi.
Anh khó mà hài lòng đấy, tôi chắc mình đáp ứng được.
Whoa!
Nhìn đằng kia kìa.
Có gì ở đó thế?
Có kẻ ở tận miền Đông đang nói, sao nàng không viết thư nhỉ?
Đồ con hoang ngu xuẩn.
Dậy đi, Timmons.
Dậy đi.
Dậy đi.
Coi nào. Dậy đi.
Dậy đi!
Có kẻ chọc vào đít tôi. Phải anh không?
Mẹ kiếp thật!
Tôi sẽ có lằn mất thôi.
Hạ sĩ Guest?
Các anh không cần phải nói chuyện với tôi, chỉ cần làm ơn ra ngoài đây thôi.
Đây là kết thúc rồi.
Tập hợp mọi người trước doanh trại của tôi.
Các anh ghét tôi.
Nhưng tôi thì không thế.
Các anh trụ lại.
Các anh trụ lại sau khi bị chúng lấy mất ngựa.
Các anh trụ lại sau khi những kẻ khác đào ngũ.
Các anh trụ lại sau khi quân đội không có khả năng cung ứng cho ta.
Tôi vẫn tìm kiếm chiếc xe bò từ Đồn biên phòng Hayes...
như các anh vẫn làm...
qua từng ngày khốn khổ.
Và tất cả những gì tôi có thể nói là tôi tự hào về mọi người.
Giờ thì dọn đồ đi, mọi người. Chúng ta rời khỏi đây thôi.
Quân đội có thể xuống địa ngục được rồi.
Đi. Dọn đồ đi.
Sao chẳng thấy con trâu nào vậy?
Anh chẳng thấy con trâu bốc mùi nào đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.