Az első 200 sor.
LOẠT PHIM NETFLIX
"Tôi vẽ thứ tôi thấy" là châm ngôn của một họa sĩ,
và là câu châm ngôn tiết lộ cho ta rằng có nhiều lớp trong thế giới này.
Vì đằng sau mọi thứ đẹp đẽ lại là bóng tối.
Vẻ đẹp nằm ở mắt người xem, vậy còn nỗi kinh hoàng thì sao?
Ta coi các hình ảnh ấy là trí tưởng tượng khi đang xúc động.
Một ý tưởng bất chợt, một ý nghĩ điên rồ.
Nhưng nhỡ không phải là vậy? Nhỡ chúng là một bản ghi chép kỹ lưỡng?
Một lời cảnh báo, hoặc một tập tranh vẽ gia đình?
Câu chuyện tối nay là "Người mẫu của Pickman".
Với đạo diễn là Keith Thomas.
NGƯỜI MẪU CỦA PICKMAN
- Em phải để cổ như này bao lâu nữa thế? - Muốn hoàn hảo thì sao vội được.
Em chả muốn một bên "núi" bị to hơn bên kia đâu.
Anh dám à.
- Tưởng em cho cô ấy nghỉ sáng nay rồi. - Rebecca?
Em dám à.
Rebecca, con đâu rồi?
Trên này, cha ơi!
DỰA TRÊN TRUYỆN NGẮN CỦA H.P. LOVECRAFT
Thurber.
Tạ ơn Chúa. Cứu tôi khỏi hai tay phàm phu này với.
Ơ kìa.
Bọn tôi vừa bàn về trường phái Ấn tượng. Smithfield đây chê bai Cézanne kịch liệt.
Tôi chỉ bảo chả hiểu sao họ rùm beng thế thôi.
Hè năm kia, cha tôi đi triển lãm của ông ta ở Paris, bảo tồi lắm.
Cậu thấy tôi có khổ không?
Tồi?
ĐẠI HỌC MISKATONIC THÀNH LẬP NĂM 1690
Vào chỗ đi, các cậu. Đừng phí thì giờ của tôi.
Trước khi ta bắt đầu, tôi có vài thông báo.
Sắp tới hạn nộp bài dự giải hội họa sinh viên năm nay rồi.
Với những ai không rõ tầm quan trọng
thì bức tranh được hội đồng đánh giá là xuất sắc nhất
sẽ được trưng bày ở Phòng tranh Arkham
để giới phê bình cũng như những người bảo trợ xem.
Cơ hội này có thể làm nên tên tuổi cho một họa sĩ trẻ,
và tôi tin người giành giải năm ngoái có thể chứng thực. Cậu Thurber nhỉ?
Vâng ạ.
Ngoài ra,
bắt đầu từ hôm nay, lớp ta sẽ có thêm một thành viên mới.
Cậu Pickman,
nếu cậu tìm được chỗ nào trống.
Nếu tất cả đã sẵn sàng.
Thì 15 phút của ta giờ sẽ
bắt đầu.
Hãy vẽ thứ các cậu thấy.
Chú ý khoảng trống gần phần bắp tay.
Nhớ lại những khuôn mẫu cơ bản.
Vẽ khung, đừng tạo bóng.
Chớ quên, cổ cũng là một chi.
Còn bốn phút.
Phí thì giờ tôi, cậu Thurber.
Hay là cậu xong rồi?
Tôi không hiểu họ có gì thú vị đến vậy, thế thôi.
Vì cậu thiếu óc tưởng tượng chứ sao.
Nên cậu đánh bài ăn tiền thua Thurber hoài.
Cù lũ.
Mấy cậu học theo óc tưởng tượng của anh bạn mới được đấy.
Anh bạn mới? Pickman á?
Anh ta ít nhất phải 80 tuổi rồi.
Tôi thấy bảo anh ta công tử lắm. Con nhà giàu ở New England.
- Cậu nhìn mà cũng biết cơ à. - Thấy bảo mẹ anh ta là dân Arkham.
Bạn tôi kể là bà ta tự tử thê thảm từ hồi anh ta còn bé.
Không lâu sau thì cha anh ta phát điên.
Nhờ của thừa kế mà anh ta đi khắp châu Âu suốt mười năm qua.
Thôi thì, nếu bức vẽ hôm nay là điềm báo thì anh ta chả trụ nổi ở Miskatonic đâu.
Lớp đó chỉ có mỗi một mục tiêu là vẽ thứ ta thấy, đâu phải vẽ thịt thối.
- Nhỡ anh ta thấy cái đấy. - Anh ta ngồi ở nghĩa địa vẽ thật mà.
Buổi tối đi trộm mộ giờ này là hơi sớm đấy.
Pickman, đúng không?
Richard.
Vậy là,
Dickie.
Anh đang vẽ gì đấy?
Hình như nó bị lũ chuột cắn chết.
Chắc chắn là bị con gì đó cắn chết rồi.
Vậy là, anh hay làm thế này lắm hả?
Lui tới các nghĩa địa giữa đêm hôm ấy?
Vì óc tưởng tượng của anh thật…
Tôi thấy bức anh vẽ trong lớp thầy Bosworth rồi.
Anh giỏi đấy.
Chắc ông ta không nghĩ thế đâu.
Nếu có một thứ Bosworth tôn trọng ở các sinh viên thì đấy là cái tài.
Ông ta có vẻ mê tranh cậu vẽ.
Anh có định tranh giải hội họa không?
Anh thật sự nên tham gia đi. Đó là
cơ hội lớn đấy.
Tôi không quan tâm đến các giải thưởng cho lắm.
Thế anh quan tâm đến cái gì hả Dickie?
Mấy bức này…
dữ dội nhỉ.
Bóng tối, sự xấu xa,
sự thối nát.
Đau khổ là lẽ sống.
Ta không được để sự cảm thông
hay lòng vị tha
ngăn ta khám phá ra những sự thật của thế giới này.
Ơ kìa.
Đừng giấu giếm chứ.
Ta tìm ở đâu được những
sự thật khó nắm bắt đó vậy?
Nơi nỗi sợ tồn tại.
Ôi, cậu lại lề mề như mọi khi.
Sao, cậu không nộp bài à?
Tôi quyết rồi, nhường mấy cậu cơ hội gây ấn tượng.
- Thế nào rồi? - Thê thảm, đương nhiên.
Smithfield đang khẳng định cậu ta thắng chắc rồi.
- Thấy Pickman không? - Đang ở trong với họ.
Dickie?
Không đúng đối tượng để cho xem tranh của tôi rồi.
Tôi rất tiếc.
Nhưng tôi bắt đầu nghi là mấy gã này thật ra chẳng biết gì để dạy.
Bọn tôi có một…
Tạm gọi là một nghi lễ, giữa tôi và mấy cậu khác, sau khi bị phê bình thậm tệ.
Để vui vẻ chút đỉnh.
Anh đi với bọn tôi đi.
Cậu muốn xem tranh tôi vẽ không?
Có.
Anh…
Anh chưa từng cho ai xem chúng.
Ừ. Lại đây. Bức này dữ dội hơn một chút so với những bức cậu đã xem đấy.
Gia đình tôi ở New England nhiều thế hệ rồi,
trước cả thời xử án phù thủy.
Hồi tôi bé, mẹ tôi từng kể tôi nghe nhiều chuyện.
Chuyện về gia đình tôi.
Bà cố của bà cố tôi,
Lavinia.
Bà ta bị quy là theo tà thuật.
Một mụ phù thủy.
Bị thiêu sống trên cọc.
Gia đình tôi đồn đại là
Lavinia đã giết chồng bà ta trong một nghi lễ.
Rồi dâng da thịt vẫn còn ấm của ông ấy cho các thành viên trong hội của bà ta.
Đôi khi, khi nằm trằn trọc giữa đêm…
tôi nghe thấy tiếng họ dưới sàn.
Tiếng họ mở tiệc.
Nghe thấy không?
Nghe thấy chứ, Will?
Dưới chân ta, dưới lòng đất, tiếng họ hàng của tôi ấy…
Đêm qua quá trớn hả Will?
Cậu biết giờ là chiều rồi không?
Khỉ thật.
Khỉ thật!
Con xin phép.
- Tiệc sắp tàn rồi đấy. - Anh biết, anh xin lỗi.
Anh đến rồi.
- Anh ổn cả không? - Ổn chứ. Sao em hỏi thế?
Cho một whiskey. Còn gì cũng được.
- Sao? Anh bắt nhịp tí thôi mà. - Đi. Mọi người đợi anh mãi.
Will, đây là bác Creighton, bác em.
Bác Lizzy, đây là William Thurber, bạn con.
Cháu gái yêu Rebecca của tôi thề thốt cậu là một họa sĩ giỏi.
Con xin phép một lát nhé? Con đi tìm cha con.
Ừ.
Con bé giờ thành một thiếu nữ xinh đẹp rồi.
William, giới thiệu về tranh cậu vẽ đi.
Rebecca bảo cậu chuyên vẽ chân dung, tôi lại rất mê chân dung.
Tôi từng ngồi làm mẫu cho nhiều bức chân dung hồi…
Cậu ổn không thế?
Xin phép ạ.
Will.
Anh xin lỗi.
Em muốn anh gặp cha Charles, cha em.
- Chào William. - Hân hạnh được gặp bác ạ.
Will?
Will.
Will, đứng lại!
- Sao thế? - Anh…
- Sao? - Người đàn bà đó.
Người đàn bà đi cùng cha em, bà ta…
Không, nhìn đi, bà ta không…
Sao lại thế?
Anh bị làm sao thế này?
Đêm qua, bức tranh đó…
Anh xin lỗi.
Anh… Anh rất xin lỗi.
Thật không? Ý em là, anh biết hôm nay quan trọng với em thế nào mà.
- Anh say xỉn đến. - Anh…
Đó là cha em đấy!
Anh biết.
Anh nên về đi.
Anh xin em. Đừng, anh xin em.
Đúng là một sai lầm.
Em còn chẳng nhận ra anh nữa.
Dickie.
Dickie!
Joe, nó phá hoại truyền thống của tay nghề vẽ châu Âu.
Nếu cậu hỏi tôi, tôi nghĩ họ ngán món khùng điên đó rồi.
"Họ" nào?
Ông đâu thể chê cả trường phái Hiện đại là vô giá trị thế được.
Tranh của Samuel còn có thể.
Này, nhà tạo xu hướng nội trú của ta nghĩ sao nào?
Tôi nghĩ hai người thích tranh luận còn hơn thích vẽ.
Và cả hai đều đúng.
Truyền thống là quan trọng.
Nó trường tồn.
Nhưng trong thế giới hiện đại này, hội họa là gì nếu thiếu đi sự thật?
Thiếu đi rủi ro?
Đây là ai?
No comments yet. Be the first to leave one.