Az első 200 sor.
Chồn ơi, chồn này, đến đây và cùng chơi nào.
Không phải bây giờ, tôi đang ăn.
Cậu đang ăn gì vậy?
Mận ngâm và củ cải.
Cho tôi một ít được không?
Này. Đừng tham lam nhé.
Loài chồn chúng tôi luôn sống gần gũi với con người.
Không trộm thức ăn của họ. Không hề.
Ở đó có các ruộng lúa và các cánh đồng,
có những chú ếch và châu chấu, chuột nhắt và chuột chũi.
Có trái cây, như quả hồng và quả mận.
Thức ăn ở đó nhiều hơn trong rừng.
Mùa xuân trước, các trang trại cũ bị bỏ hoang.
chẳng ai trở lại cả, nên chúng tôi đến đó ở.
Chúng tôi đã có một năm tuyệt vời ở đây.
Sống trong một căn nhà riêng, với một khu vườn, như trong mơ vậy.
Nhưng sau đó...
Loài chồn chúng tôi thường không đánh dấu lãnh thổ, nhưng lần này khác.
Mỗi khi tìm thấy thức ăn, chúng tôi lại tranh nhau.
Cũng có cãi vã, xung đột.
Và cuối cùng...
Năm Pom Poko 31, mùa thu.
Trên ranh giới mới được thiết lập giữa Taka và rừng Suzu,
những con chồn của đồi Tama tập trung cho trận chiến cuối cùng.
Đội quân đỏ chỉ huy bởi Gonta, một chú chồn đáng sợ của Taka.
Đội quân xanh dẫn dắt bởi Seizaemon, lão làng của Suzu.
Giờ, đó là một thực tế ít được biết đến,
nhưng khi không có con người xung quanh, chồn cũng đứng bằng 2 chân, như bạn thấy đấy.
Trận chiến khá căng thẳng, nhưng nó không kéo dài.
Đánh đi! Đánh đi! Taka! Đánh đi! Đánh đi! Suzu!
Đỏ thắng hay xanh thắng! Cả 2 đều sẽ thua!
Giết lũ bại trận đi!
Taka mất hôm nay, Suzu mất ngày mai!
Chồn không có nơi nào để đi.
Chồn có thể đi đâu?
Chẳng có nơi nào.
Đỏ thắng hay Xanh thắng, các người đều thua.
Giết lũ bại trận đi!
Chúng quá đông giết không xuể!
Ít chồn hơn thì càng tốt!
Những tên còn lại, tự nghĩ đi!
Đừng đẻ nữa!
Đẻ càng nhiều các ngươi càng mất nhiều!
Nhà các ngươi đang biến mất, đó mới là thực tế!
Granny Oroku đã đúng.
Lũ chồn sững sờ trước cảnh hoang vu xung quanh chúng.
Khu rừng của chúng đã biến mất.
Khung cảnh tan hoang đến đáng sợ, những ngọn đồi bị san phẳng.
trải dài trong tầm mắt.
Thấy chưa lũ rồ!
Không còn thì giờ đánh nhau đâu!
Những ngày này, Nhật Bản đang bước vào thời kỳ vàng son của sự tăng trưởng kinh tế.
Nhu cầu về nhà ở lân cận Tokyo bùng nổ.
Rất nhiều đất nông nghiệp, lâm nghiệp biến mất trong làn sóng phát triển không kiểm soát được.
Tokyo lớn dần, ngẫu nhiên ăn mòn đất đai như một con côn trùng khổng lồ.
Sau đó vào năm 1967, hội đồng thành phố nảy ra một sáng kiến:
Kế hoạch xây khu ngoại ô mới của Tokyo gọi là Tama New Town.
Trên 300 ngàn người định cư trên một diện tích 3000 hecta.
Rừng bị xóa sổ, đồi bị san phẳng, và các thung lũng bị lấp đầy.
các đồn điền, cánh đồng bị xóa sạch, trang trại cũ bị dỡ bỏ.
Đồi Tama biến thành một công trường xây dựng khổng lồ
và là nơi ăn nghỉ của các công nhân.
Đó là dự án phát triển đô thị lớn nhất trong lịch sử.
Chúng ta đã phải trao mọi thứ cho con người, họ thực sự đã trở thành cái gì đó.
Chúng ta đã luôn nghĩ rằng họ chỉ là động vật giống như chúng ta,
nhưng giờ ta biết không phải vậy.
Có lẽ họ còn quyền lực hơn cả chúa trời.
Các tộc chồn từ khắp mọi nơi của vùng Tama
đã bí mật họp với nhau trong một đêm tại ngôi đền bỏ hoang Manpuku,
sâu trong rừng.
Với sự đồng tình của những người có mặt,
cuộc họp được chủ trì bởi Tsurukame Osho,
một cụ chồn 105 tuổi.
...dựa vào những khó khăn hiện tại,
chúng ta phải từ bỏ thói quen ăn đêm
và phải sẵn sàng hành động bất kể ngày hay đêm.
Giữa sự hỗn loạn thế này,
tất cả cũng nhanh chóng đồng ý chiến lược ngăn chặn sự tàn phá của con người.
Chúng ta phải đồng tâm hiệp lực!
Ai về nhà nấy,
các tộc trưởng ở lại, đề ra một hành động cụ thể.
Họ dự định một chương trình 5 năm
để làm hồi sinh nghệ thuật hoán dạng bị lãng quên
và học cách thức của con người.
Họ định mời các học giả nổi tiếng về thuật hoán dạng
từ Sado và đảo Shikoku,
nơi có nền nghệ thuật tân tiến nhất, về dạy cho các học viên trẻ.
Nhưng nhìn vào những khó khăn
và nguy hiểm mà cuộc hành trình dài cần phải trải qua,
chẳng ai xung phong cả. Thế nên, tất cả đều giả vờ ngủ.
Tôi cho rằng ta chỉ còn biết trông đợi lũ trẻ
tự học những khả năng của chúng mà thôi.
Đồng ý!
Hamburgers của McDonald tạo không khí cho buổi họp
được đón nhận nồng nhiệt.
Và do vậy, hội đồng trưởng lão đi đến kết luận.
Không bỏ rác
Theo dõi chặt chẽ của việc làm của con người là vô cùng quan trọng,
nên các chú chồn quyết định mang một cái tivi
về trụ sở của chúng, đại sảnh của đền Manpuku.
- Chào buổi tối. - Chào buổi tối!
Sự xuất hiện của truyền hình thu hút sự quan tâm lớn.
Đại sảnh đền Manpuku nhanh chóng đầy các vị khách
những kẻ dành cả ngày chỉ để xem tivi.
Hoán dạng cần sự tập trung tinh thần ở mức cao nhất.
Nghĩa là phải thay đổi từng tế bào cùng một lúc.
Đây là phép màu kỳ diệu nhất của tự nhiên.
Có các kiểu hoán dạng mức thấp ở động vật, ví dụ như loài tắc kè.
Nhưng chỉ có chồn, cáo và một số cụ mèo già mới có thể hoán dạng thực sự.
Gonta!
Đó là ví dụ về hoán dạng, dù chỉ trong chốc lát
điều đó chứng tỏ các cậu đã làm được bước đầu tiên, cho dù các cậu có nhận ra nó hay không.
Nếu chăm chỉ, và nắm được căn bản
bất kỳ ai cũng có thể học hoán dạng. Ít ra là theo lý thuyết.
Cho phép tôi chứng minh!
Cô giáo không định đặt một cái lá lên đầu chứ?
Đó là cho người mới học!
Đó là cho người mới học!
Tôi mất một thời gian dài đấy!
Và một này, và hai này!
Với sự dạy dỗ của Granny Oroku
các chú chồn cũng có tiến bộ nhất định trong nghệ thuật hoán dạng.
Những chú chồn trẻ từ các tộc đều muốn trau dồi kỹ năng của mình.
Tuyệt lắm, Shokichi!
- Xem này! - Xem này!
Bắt được rồi!
Tôi đã rất tò mò về con người cũng như lối sống của họ từ khi còn nhỏ.
Nhưng nguyên tắc là không được tiếp cận họ,
bố tôi bảo, điều đó chỉ làm ông tò mò thêm.
Quan sát thật kỹ con người là điều kiện tiên quyết để hoán dạng,
nên tôi chắc ông ấy nghĩ gần gũi họ hơn có lẽ sẽ hữu ích.
Tôi quên nói rằng một số chúng tôi không phải học sinh giỏi.
Thực ra, đa số đều không thể điều khiển họ.
Hoán dạng đòi hỏi nghiêm ngặt các nguyên tắc thể chất và tinh thần.
Điều này làm nản lòng không ít chồn chúng tôi,
không giống như cáo, chúng tôi có thiên hướng lười biếng.
Này!
Ponkichi!
Tất cả các A La Hán ở đây! Biến nào!
Biến! Biến! Biến! Biến!
Sau tất cả, những gì tôi nghĩ cũng hoán dạng luôn.
Tôi chưa bao giờ nghĩ cậu bạn nối khố Ponkichi của tôi
muốn gì hơn ngoài việc sống như một con chồn bình thường.
...và khi các du khách đi qua đèo,
họ thấy cây thông dường như mọc thêm một cành.
Giờ, đến phần kỳ lạ nè.
Du khách sẽ tự nhủ, "Lần cuối mình nhìn làm gì có cái cành nào phía đó."
Và thật lạ kỳ! Cái cành đổi phía.
Thấy vậy, họ liền nói to,
"Điều đó không đúng. Cái cành phải ở cả 2 phía."
Và chắc rồi, cành cây mọc ra từ 2 phía.
Ngay lập tức, boom!
Cái gì đó rơi xuống! Đó là cái gì, đoán xem?
Một con chồn!
Chuẩn! Và sao cậu ta lại rơi? Gonta?
Hắn quá vụng về. Tôi thì không đâu.
Đó cũng là một khả năng! Sasuke, con nghĩ vì sao cậu ta rơi?
Cậu ta rơi khỏi cái cây vì cố tạo thành 2 cành cây.
Tốt lắm! Và bài học từ câu chuyện này là gì? Shokichi?
Không được dại dột làm theo những gì con người nói.
Đúng rồi. Chồn núi chúng ta có bản chất thật thà.
Chúng ta ra ngoài đó, chúng ta cố làm hài lòng tất cả!
Nhưng không được mắc sai lầm, các con nhớ chứ?
Vâng, thưa Tsurukame Osho!
Vậy nếu ông nói: "Chồn ơi, chồn này, ra đây và chơi nào"?
Chúng tôi đang ở giữa tiết học mà!
Thấy chưa? Các con đã sẵn sàng! Nhưng đây là những gì làm ông lo lắng!
Các chú chồn học để hiểu con người và thực hành hoán dạng,
đông qua rồi xuân đến. Những cây mận nảy hoa, và tình yêu đến trong từng hơi thở.
Hầu hết các chú chồn vẫn ghi nhớ lời dạy của Granny Oroku và có một cuộc sống thanh tịnh
và tránh sinh con đến khi ngôi nhà chung của mọi người an toàn trở lại.
Họ dồn nén bản năng làm mẹ
và kiên quyết từ chối những kiểu tán gái vụng về của con đực.
Trong khi đó, chương trình xây dựng khổng lồ vẫn đang xúc tiến.
Các khu rừng biến mất, đất đai hao mòn dần,
và các công trường xây dựng nhiều lên.
Những chú chồn, đầy tức giận và buồn bã,
gọi những công trường đó là "đồi trọc"
Này anh đưa thư, anh đánh rơi cái gì nè
Cùng với công việc trông trẻ,
một số con cái cũng bắt đầu học hoán dạng.
Khi đàn ông đang cố vượt qua chính mình, không gái gú, không con mọn,
kết quả tổng thể vẫn không được đồng đều cho lắm.
Với sự tham gia của phụ nữ, vấn đề được giải quyết.
Đương nhiên, một số phụ nữ cũng muốn thử trở thành đàn ông.
Tôi muốn các cậu nam ở lại sau giờ học.
Ngày nọ, Tsurukame Osho có một bài giảng đặc biệt cho cánh đàn ông.
Bây giờ, các cậu nghĩ sao về tấm thảm các cậu đang ngồi?
Nhân tiện cho biết. Các cậu đang ngồi lên "bi" của tôi!
Tôi sẽ chứng minh!
Cuối cùng cũng đến lúc các học viên kiểm tra kỹ năng của mình ngoài thế giới thực.
Các bài tập được tiến hành như là học lái xe.
Mỗi học viên được kèm bởi một hội viên cao cấp,
phòng những trường hợp bất khả kháng hay có ai đó phát hiện ra sự ngụy trang.
Hoán dạng tiêu hao một lượng lớn năng lượng,
đặc biệt khi biến đổi thành con người.
Nếu ai có quầng thâm chồn quanh mắt
chứng tỏ người đó đang rất mệt mỏi.
Ngay cả những người có kinh nghiệm hoán dạng
cũng phải bí mật mang theo một loại thuốc đặc biệt
No comments yet. Be the first to leave one.