पहली 200 पंक्तियाँ।
Biên Dịch: Phương Thảo | Biên Tập: SubberGirl
Chào em yêu. Nhìn thấy em thật vui quá
Chào cưng! Em nhận được hoa rồi. Anh thiệt là dễ thương quá đi.
Đương nhiên rồi. Anh biết hôm nay em sẽ hoàn thành
bài báo cho mục sức khỏe toàn cầu, và em đã làm việc rất chăm chỉ mà.
Em gần xong rồi, nên... chắc anh
sẽ muốn qua đây...
rồi mình xem Netflix sung sướng một tí rồi...
Gì?
Ý em là muốn chịchhh sao?
Em có nói thế đâu!
- Giời ạ! - Anh biết mà.
- Không! Em nói kiểu tế nhị hơn cơ mà! - Biết rồi. Anh xin lỗi.
Phải, chơi tới luôn đi.
Ba ngày qua đúng là như lìn.
Hai hòn bi bé bỏng của anh giờ đang buồn lắm,
buồn thúi ruột ấy, như kiểu sắp ngoẻo tới nơi.
Không, anh cực kì nghiêm túc đấy. Đây, em nhìn mà xem.
Em tin anh rồi. Tin rồi.
- Rồi. - Hẹn gặp hai-hòn-bi-sắp-ngoẻo của anh sau nhé.
- Tuyệt vời, Steph. - Cứ đến sau 6 giờ là được nhé cục cưng?
Tới luôn em yêu. Ta sẽ cho nó xem Netflix
phê tới tận óc luôn.
Peaky Blinders. Kimmy Schmidt!
Tháng mười một râu ria qua rồi nhé.
Đến lúc anh cạo hàng ria mép dê xồm đó đi rồi đấy.
Xin lỗi nha. Making A Murderer!
Narcos!
Stranger Things!
Hòn bi hấp hối!
Dù sao thì, Ned đã theo đuổi ước mơ
và biến một nhà máy in đã ngưng hoạt động
trở thành một công ty vô cùng lớn mạnh trong ngành,
được người người biết đến, công ty Fleming.
Ông chủ tuyệt vời nhất thế giới!
Công ty Fleming!
Chúng ta đang nói về những tờ bướm cho đồ nội thất bọc thép,
một nửa thị phần của ngành tại của thành phố Grand Rapids
và ai có thể quên những tờ thông báo quảng cáo cho Domino Pizza chứ?
Nhưng rất lâu trước đó...
Ned đã gặp một nữ người sói trẻ trung xứ Michigan, Barbara Welsh.
- Sao lão già này lại cưới được tôi chứ? - Trong buổi hẹn đầu tiên, Ned đã
đưa nàng đi xem ban nhạc mà chàng yêu thích nhất...
KISS! KISS!
Họ cũng là ban nhạc yêu thích của tôi đấy!
Rock & Roll!
Vài năm sau,
một chú cò đã mang chị Stephanie của con đến.
Ôi!
Con bé dễ thương quá.
Họ chẳng thân thiết chút nào đâu.
Đưa con bé đi học đại học.
- Rồi đến lượt con, Scotty F. - Bộ có đứa khác nữa hả?
- Tôi quên béng mất đứa thứ hai luôn rồi. - Chúng tôi có đứa con khác rồi.
Dù sao thì, thưa Trùm Cuối.
Con xin lỗi. Con đã tự hứa là sẽ không khóc mà.
Uii...
Nhưng con yêu bố. Chúc mừng sinh nhật.
Khá lắm, Scotty!
Bố cũng yêu con, nhóc.
Cảm ơn con. Wow!
-Tuyệt vời quá. - Làm tốt lắm.
Tụi con còn một bất ngờ cuối dành cho bố đây.
Chính xác, thưa quý vị,
trực tiếp từ kí túc xá đại học Stanford...
Chính là bà chị của con, Stephanie!
- Chào mọi người! - Chào con gái cưng!
Chào Steph! Anh Kevin nè!
- Chào anh. - Kevin! Kevin.
- Cho chúng tôi coi với. - Ồ, xin lỗi nha.
- Chào mẹ! - Chào cưng.
Kìa bố!
Chàng trai đang ăn mừng sinh nhật.
- Chào con yêu. - Mọi người trông ai cũng vui quá.
Ước gì con cũng được ở đó.
- Cô ấy đáng yêu quá. - Rồi. Xê ra.
Con chỉ muốn nói là... Con yêu bố.
Bố cũng yêu con gái cưng.
- Con yêu bố nhiều hơn. - Không có đâu.
- Bố yêu con nhiều như sao trên trời luôn. - Lần này con để bố thắng đấy nhé.
Cho dù giờ bố trông cứ như là...
... người tối cổ.
Thì bố vẫn...
- Anh làm gì ở đây vậy? - Em kêu anh qua mà.
- Em nói là 6 giờ mà sao tới sớm vậy. - Được rồi.
- Chờ chút, em đang nói chuyện điện thoại. - Biết rồi.
Con xin lỗi, bạn con đó mà. Dù sao thì "Chúc mừng sinh nhật bố".
- Ôi Laird, anh đang làm gì... - Em nói cho xong đi.
Anh chỉ chuẩn bị sẵn sàng để xem Netflix và phê như con tê tê thôi mà.
- Không phải lúc này, Laird. - Ôi Chúa tôi.
- Kimmy Schmidt! - Kéo quần anh lên đi!
- Marco Polo - Thánh thần thổ địa ơi!
- Làm sao tắt được đây? - Trời ơi mẹ vừa chụp ảnh màn hình đó.
Kevin, giúp bà ấy đi.
- Anh ấy đây rồi. Chúc mừng sinh nhật nhé, Trùm sò. - Cảm ơn cậu, Jim.
- Jerry. - Chào, Ned.
- Bữa tối qua vui phết nhể. - Cảm ơn anh.
- Chào Lou. - Này Trùm, nói chuyện chút được không?
Được chứ. Chào buổi sáng, Joyce.
Bữa tiệc tuyệt lắm.
Đừng kêu anh ấy nghe điện thoại nhé.
Anh đùa đấy hả.
Big Lots bỏ chúng ta rồi sao?
Ta đã làm ăn với họ từ năm 2006 rồi kìa.
- Họ chuyển hết việc in ấn sang cho bọn Tàu Khựa. - Trời ạ.
Này Trùm, chúng ta đã bị ăn liên hoàn cước từ lũ Thiệp-ảo, Không-tem
và bè lũ chấm-com khác.
Nếu cứ tiếp tục thế này thì tới tháng 3 là ta tạch luôn.
Vậy còn Sporting Goods bên Dick thì sao?
Tôi vẫn trao đổi qua điện thoại với đám đàn em.
Nhưng mà Ned, nói thật lòng nhé?
Tôi không thể giấu chuyện này với Patty lâu hơn nữa đâu.
Lou, chẳng phải tôi đã giữ cho công ty tiếp tục hoạt động sao?
Phải. Thì đó là nghề của anh mà.
Tôi chỉ cần thêm chút thời gian nữa. Vậy thôi.
Anh là một nhạc trưởng đại tài.
Biết đâu anh có thể viết ra phép màu đêm Giáng Sinh thì sao.
Phải rồi.
Nhân tiện thì, tối qua cái cách anh tránh khỏi bị ê mặt ngầu lắm.
Cảm ơn.
Bữa tiệc đó vui thật.
- Phải, rất là vui. - Cho đến khi cái thằng nhóc đó
lăn lê cặp mông của nó lên khắp màn hình.
Lúc đó tôi vậy nè: "Úi trời!
"Hơi lố rồi đó nha."
Và biết gì nữa không...
Stephanie muốn tụi tôi bay tới đó vào kì nghỉ...
để gặp cái gã đã làm hỏng cuộc vui tối qua đấy.
Đó là điều cuối cùng tôi muốn làm khi ở đây có cả mớ chuyện thế này.
Chờ chút đã.
Đây là bạn trai nghiêm túc đầu tiên của con bé sao?
Phải. Rõ vậy rồi.
Ý tôi là, cứ kì lạ thế nào ấy.
Tôi và Stephanie luôn rất gần gũi với nhau.
Và con bé chưa bao giờ nhắc tới cái gã này.
Chuyện bình thường như cân đường hộp sữa thôi sếp.
Tôi đây cứ ngỡ mình đã biết hết mọi thứ về thằng Lou con,
cái hồi nó mới xuống Ohio ấy.
Rồi đột nhiên,
nó dắt về nhà một con bé gầy như que tăm
và nói rằng chúng nó đã hẹn hò hơn một NĂM rồi.
- Không thể nào. - Phải đấy.
Một con bé dễ thương. Nhưng mà thích kiểm soát lắm.
Xin lỗi. Tôi không có ý nói vậy,
vì tôi không biết rõ nó tới mức đó.
Nhưng tôi không thích con bé đó.
Tôi cũng không thích Lou à.
- Lou. - Chỉ là mọi sự đã rồi, anh biết chứ?
Lou, cậu kể chuyện này để làm gì vậy?
Tới gặp thằng nhóc đó đi.
Tôi biết hiện tại ta đang gặp nhiều khó khăn.
Nhưng thánh thần ơi, thằng Lou con đang đòi tháng 5 này cưới.
Cưới á...
Một khi chúng không sống cùng với anh nữa,
có trời mới biết tụi nó sẽ làm gì.
Nhắc mới nhớ.
Nó muốn anh phát biểu vài câu ngọt ngào ở đám cưới.
Tôi bảo là tôi sẽ chuyển lời tới anh giúp nó.
Và chúng muốn tổ chức đám cưới ở sân sau nhà anh.
- Ờ... - Dù sao thì...
Tôi chỉ muốn nói là có lẽ anh sẽ muốn tới đó gặp thằng nhóc kia.
Vì... ý tôi là, anh cũng thấy rồi mà.
Thằng nhóc đó phóng túng ra phết đấy.
Ý anh là...
Anh nghe thấy tiếng nó bước vô phòng rồi đó.
Đầy khí thế luôn.
Thằng đó có nguồn năng lượng không ngơi nghỉ, kiểu như...
Bem-bem-bem-bem.
Nó chỉ muốn tới bến rồi tới bến....
cả sáng, cả chiều, cả đêm..
kiểu như "Stephanie, anh tới rồi này.
"Stephanie, anh ra rồi đây. Thêm nháy nữa nhé."
Tôi vẫn còn nhớ hồi còn ở cái tuổi đó mà. Anh có nhớ không?
Lúc nào cũng hừng hực.
Uỵch-uỵch-uỵch-uỵch
Cảm ơn bố đã đến.
Trời ạ, chỗ này đẹp tuyệt vời.
- Con rất háo hức khi cả nhà cùng tới đây. - Bố mẹ cũng vậy.
Con muốn nói với bố mẹ vài chuyện về Laird
mà con nghĩ nói qua điện thoại không thích hợp cho lắm.
Khoan đã, con yêu...
Con đi quá đường rồi.
Thật ra thì con cố ý đấy.
Cả Laird và con đều nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu cả nhà ở lại nhà anh ấy.
Nhà của nó sao?
Từ đâu chui ra vụ này? Em có biết không đấy?
Con chắc là bố mẹ cậu ấy có đủ phòng chứ?
Anh ấy không sống cùng bố mẹ ạ.
Con à, bố mẹ sẽ không thoải mái nếu phải sống ở phòng trọ đâu.
Anh ấy sống một mình, và đó không phải là phòng trọ,
nó còn đẹp hơn cả khách sạn Sheraton nữa.
Đẹp hơn cả phòng cho hội viên cơ à?
Bố đã dụ được tay quản lý rồi.
Chúng ta đặt được phòng cao cấp mà giá phải chăng lắm đấy nhé.
Gì chứ? Đỉnh vãi nồi bố trùm à.
- Ấn tượng ghê. - Ta mau quay lại thôi.
- Ăn sáng kiểu Mẽo miễn phí. - Đúng rồi.
Kẹo bạc hà trên gối, dọn phòng buổi tối, mọi thứ đều có tại Sheraton.
Ghệ của chị có mấy cái đó không?
Ghệ? Ghệ sao?
No comments yet. Be the first to leave one.