पहली 199 पंक्तियाँ।
Thưa bạn bè và người thân, hôm nay chúng ta tụ họp đông đủ ở đây
để chúc mừng hôn lễ rộn ràng của Ross và Emily.
Giờ đến Ross, nói theo tôi nào.
Tôi, Ross.
Tôi, Ross.
Xin nhận Emily.
Xin nhận Rachel.
Emily.
Emily.
Tôi tiếp tục nhé?
Anh ấy nói "Rachel" phải không?
Tôi nên lên đó không?
Vâng. Tiếp tục đi.
Tôi nghĩ chúng ta nên làm lại.
Ross, nhắc lại theo tôi.
Tôi, Ross.
Tôi, Ross.
Đồng ý lấy, Emily.
Đồng ý lấy, Emily.
Cứ làm như có ai khác ấy.
Làm người vợ hợp pháp của tôi, dù đau ốm hay khỏe mạnh,
cho đến khi cái chết chia lìa.
Làm người vợ hợp pháp của tôi, dù đau ốm hay khỏe mạnh,
cho đến khi cái chết chia lìa.
Thật đó, anh nói thật. Emily.
Nhẫn cưới đâu?
Emily, hãy đeo chiếc nhẫn này vào tay Ross,
như biểu tượng cho sự gắn kết trọn đời.
Ross, hãy đeo chiếc nhẫn này vào tay Emily,
như biểu tượng của tình yêu trói chặt hai người mãi mãi.
Anh rất vui khi được làm vậy.
Ross và Emily đã thề ước,
và tôi rất vinh dự được tuyên bố hai người là vợ chồng.
Anh có thể hôn cô dâu.
Lần này còn tệ hơn lần nó cưới người vợ đồng tính.
Cười lên đi.
Được rồi.
Ồ, suôn sẻ đấy chứ. Tuyệt vời.
Có thể còn tệ hơn. Cậu ấy có thể đã bắn cô ấy.
Khá buồn cười đấy, phải không?
Anh đã làm hỏng mọi chuyện. Như một cơn ác mộng vậy!
- Bạn bè, gia đình em ở đó. - Nói bé thôi.
- Giờ thì sao? - Có người đấy.
- Sao anh làm vậy với em? - Yên nào.
Này, dù chuyện gì xảy ra giữa Ross và Emily,
ta vẫn được ăn bánh, nhỉ?
Được rồi. Em... Không. Em cứ bình tĩnh, em yêu.
Anh sẽ ở ngay bên ngoài.
Cô ấy đang trang điểm lại thôi.
Em ghét anh!
Còn anh thì yêu em!
Con trai, thật không đúng lúc để nói nhầm tên, nhỉ, Ross?
Đúng vậy. Cảm ơn, bố.
Này, mọi người nên nhảy, đúng chứ?
Này, đây là bữa tiệc mà. Nào!
Này, Joey. Nhảy đi!
Vâng, nội thất Waltham đây.
Chào, tôi là bác sĩ riêng của Ross Geller, Bác sĩ Phalange.
Ai cơ?
Vâng, tôi phát hiện ra Ross quên uống thuốc dưỡng não.
Bây giờ, nếu không có nó, tên của những người phụ nữ
trong não Ross sẽ bị hoán đổi.
Không phải lỗi của anh ấy.
Ôi, Chúa ơi. Phoebe.
Không, không phải Phoebe. Bác sĩ Phalange.
Ôi, không. Bà cũng mắc chứng đó.
Alô?
Chào.
Chào.
Tôi hy vọng cậu không hiểu lầm,
nhưng tôi biết tối nay chúng ta có hẹn, và...
Tôi chỉ lo không biết tình bạn chúng ta sẽ ra sao vì chuyện này.
Tôi biết.
- Tại sao ta để chuyện này xảy ra? - Bảy lần rồi!
Cậu biết không, nghe này. Chúng ta đang ở xa.
- Một đất nước xa xôi, lãng mạn. - Đúng.
Tôi đổ lỗi cho London.
London hư!
Nghe này, khi chúng ta vẫn ở London,
ý tôi là, chúng ta vẫn tiếp tục vậy, đúng không?
- Ừ, không còn lựa chọn nào. - Ừ.
- Nhưng khi về, chúng ta sẽ không như vậy. - Đúng.
Chỉ ở đây thôi.
Cậu biết không, tôi thấy có hầm rượu dưới tầng.
- Hai phút nữa ở đó. - Được.
Mon?
Cưng ơi, tôi hỏi cậu chuyện này.
Bây giờ hả?
Ross đã gọi tên tôi. Ý tôi là, thôi nào.
Tôi không thể vờ như nó không xảy ra, đúng chứ?
Tôi không biết.
- Monica, tôi phải làm gì? - Cứ làm điều đúng đắn thôi.
Sao?
Chấp nhận thôi. Tìm sự cân bằng. Nghĩ thoáng đi.
Monica, đợi đã, nghe này.
Tôi nghĩ tôi sẽ hỏi Ross xem anh ấy có ý gì.
Đợi đã. Rachel, không.
Anh ấy kết hôn rồi.
Kết hôn rồi.
Nếu cậu không nhận ra, thì tôi không giúp được.
Được rồi. Cậu nói đúng.
Cậu nói đúng.
Cậu không thể giúp.
Jack, là lỗi của chúng ta hết phải không?
Ta có phải bố mẹ tồi không?
Đúng.
Thế à? Vậy ai lại phục vụ bít tết khi không có chỗ để ngồi?
Ý tôi là, ăn kiểu gì đây?
Này, chuyện gì thế?
Cậu đã ở đâu vậy?
Lẽ ra phải gặp ở hầm rượu.
- Quên đi. Hủy vụ đó rồi. - Tại sao?
Chuyến thăm hầm rượu tiếp theo
sẽ bắt đầu trong hai phút nữa.
Joey, cậu đang làm gì vậy?
Cậu hứa sẽ không ăn thịt đến lúc Phoebe sinh mà.
À, tôi thấy ta đang ở nước ngoài, nên chuyện đó không tính.
- Đúng đó. - Cậu ấy nói đúng.
Ồ, xin chào.
- Chào. - Chào.
Em rất tiếc vì mọi chuyện không được suôn sẻ.
Ồ, không.
Chuyện có thể tốt hơn, nhưng sẽ ổn thôi, đúng không?
Ồ phải! Đương nhiên! Ý là, cô ấy sẽ vượt qua được, anh biết chứ?
Ý em là, anh đã nói tên em.
Anh biết không, anh nói thế vì thấy em ở đó.
Nếu anh thấy diễn viên xiếc quái dị, anh sẽ nói,
"Tôi đồng ý lấy diễn viên xiếc quái dị."
Anh biết đấy, nó không có ý gì. Chỉ là một sai sót.
Nó không có ý gì cả.
Đúng không?
Đúng. Đương nhiên rồi. Nó không có ý gì cả.
Anh có thể hiểu tại sao Emily lại nghĩ là nó có ý nghĩa gì đó.
Em biết đấy, vì đó là em, nhưng hoàn toàn không có ý gì đâu.
Không đâu!
Ross!
Này, ban nhạc đã sẵn sàng cho điệu nhảy đầu của hai cậu, nên...
Ồ, ban nhạc sẵn sàng rồi.
Chà, tôi đoán ta phải làm những gì ban nhạc nói, đúng không?
Tôi không quan tâm đến ban nhạc ngu ngốc đó!
Cậu bắn nước bọt lên tôi đấy.
Tôi xin lỗi.
Emily mất hơi nhiều thời gian, nhỉ?
Cậu biết không, lúc tôi nhốt mình trong phòng tắm ở lễ cưới,
là vì tôi cố phá cửa sổ khỏi cái khung.
- Ồ, phải rồi. - Chỉ để biến khỏi đó. Anh biết chứ?
Emily?
Emily?
Anh vào đây.
Ồ, xem kìa.
Y hệt.
KHÁCH SẠN LONDON MARRIOTT
Nghe này. Giữa lúc ấy, nếu tôi hét "yippee" thì cứ làm ngơ nhé.
- Ôi, Chúa ơi. Rachel, chào. - Ồ, chào Rachel.
Ross đã nói tên tôi.
Được chứ? Tên tôi.
Ross đã nói tên tôi ở đó.
Điều đó cho thấy rõ anh ấy vẫn yêu tôi.
Được rồi, đừng tin tôi. Tôi biết tôi đúng. Được chứ?
Các cậu muốn xuống dưới uống gì chứ?
Có.
Nhưng bọn tôi phải thay đồ đã.
Ừ, tôi cũng muốn thay.
Cậu xuống và tìm bàn giúp nhé?
Ừ, năm phút nữa bọn tôi xuống.
Mười lăm phút.
Được rồi.
Alô.
Ồ, Pheebs. Là Phoebe.
- Ồ, tốt quá. - Ồ, tuyệt.
Chào!
Vậy, chuyện gì đã xảy ra?
Thì, Ross đã nói tên tôi.
Ừ, tôi biết, nhưng tôi không nghĩ nó có ý gì.
Rồi, Pheebs. Cậu biết không? Hãy đánh giá khách quan.
Được rồi. Lớp chín, đúng không?
Sự ám ảnh bắt đầu.
Đúng không? Hè năm lớp chín, anh ấy thấy tôi mặc đồ hai mảnh lần đầu.
Nỗi ám ảnh bắt đầu tăng, đúng không? Sau đó,
- bọn tôi dự vũ hội. Chip không đến. - Thay đồ ở phòng tôi nhé?
- Quần áo tôi... - Ross định rủ tôi dự vũ hội...
Ồ, nhìn cậu...
- Không có thời gian đâu. - Được rồi.
Này, anh bạn. Cho tôi vào. Tôi có một cô gái ngoài này.
Còn tôi có một cô gái trong này.
Không, đâu có. Tôi vừa thấy cậu vào với Monica mà.
Thì, bọn tôi đang thư giãn trong này.
Ai sẽ làm tình trong đó đây? Tôi hay cậu?
Rồi, tôi đoán tôi phải nói là cậu.
Nếu bọn tôi đang xem phim thì sao?
Phải, bọn tôi đang xem phim.
Bọn tôi đã mua rồi. Phim My Giant.
My Giant?
Tôi thích phim đó!
Cậu thật sự nghĩ ở đây được à?
À, Ross và Emily sẽ không dùng đâu.
- Ôi, đẹp quá. - Ừ.
Tôi không chắc là làm thế này có đúng không.
Ôi, Monica...
No comments yet. Be the first to leave one.